QUYỂN 2 - CHƯƠNG 10: CÔ BẠN THÂN NGỰC BỰ VÀ NHIỆM VỤ HỆ THỐNG MỚI
Hứa Bân đưa lên dưới mũi say mê ngửi, Diêu Nhạc Nhi lập tức mặt đỏ bừng một phen đoạt lấy quần lót nhét vào trong túi, xấu hổ mắng: "Tỷ phu anh đừng quá biến thái, ngửi quần lót người ta làm gì."
"Lần sau tỷ phu sẽ làm chuyện biến thái hơn đấy."
Em vợ e thẹn chạy xuống lầu trước, Hứa Bân cười ha ha đuổi theo xuống.
Đợi cô bé ngồi trên ghế, tràn đầy vui mừng cầm lấy đôi xăng đan xinh đẹp Hứa Bân mới mua cho cô bé muốn đi vào, Hứa Bân tiến lên một phen đoạt lấy.
"Tỷ phu đi cho em!"
"Được nha, tiểu Bân tử hầu hạ bản cô nương đi."
Nói xong Hứa Bân ngồi xếp bằng trên mặt đất, đặt chân nhỏ linh lung của cô bé lên đùi mình, Diêu Nhạc Nhi lần này cũng không hoảng trương chân kia cũng duỗi qua.
Đầu óc hơi dập dờn một cái, đột nhiên ma xui quỷ khiến hỏi: "Tỷ, anh có từng đi giày cho nhị tỷ không??"
Lúc hỏi ra cô bé mở to mắt, ẩn ẩn có loại mong chờ không nói nên lời, cũng không biết mình rốt cuộc đang mong chờ cái gì.
Hứa Bân nghe xong ngẩn người, lập tức lắc đầu: "Chắc là không có, thời gian làm việc nghỉ ngơi của anh và chị em dễ bị lệch nhau."
Cho nên là lần đầu tiên đi giày cho con gái rồi, tuy rằng không biết tại sao lại vui vẻ, nhưng Diêu Nhạc Nhi chính là tâm hoa nộ phóng rất là vui vẻ.
Hứa Bân nắm lấy chân nhỏ của cô bé, Diêu Nhạc Nhi có chút ngứa cười khanh khách một tiếng, nụ cười này có thể nói rất rạng rỡ, rõ ràng không dẹo nhưng giọng oa oa đó nghe vào khiến xương cốt người ta có chút tê dại.
Dưới sự chú ý có chút kinh ngạc lại tu sáp của cô bé, Hứa Bân ôm bàn chân ngọc của cô bé hôn một cái, lúc này mới từ từ đi đôi xăng đan mới vào cho cô bé.
Trong khu dân cư cô bé có chút xấu hổ, trên xe taxi liền bị Hứa Bân nắm tay, Diêu Nhạc Nhi cười nhu mỹ một cái tỏ ra đặc biệt ngoan ngoãn.
Còn chưa kịp nói chuyện điện thoại của cô bé liền vang lên, vừa bắt máy bên kia là một giọng oa oa ngọt ngào:
"Phiền chết đi được Diêu Nhạc Nhi, điện thoại cậu rốt cuộc bao giờ mới mua a, WeChat không tốt sao cứ phải gọi điện thoại, tiền điện thoại không tốn tiền à."
"Sắp mua rồi, tớ đếch thèm cho cậu."
Diêu Nhạc Nhi lúc nói chuyện, cẩn thận từng li từng tí nhìn trộm Hứa Bân, thấy Hứa Bân một bộ dạng ngốc như gà gỗ lập tức có chút kỳ quái.
"Vậy tớ hỏi chút, tớ đang ở cùng... tỷ phu tớ đây."
Che điện thoại, Diêu Nhạc Nhi quay đầu lại có chút xấu hổ nói: "Tỷ phu, bạn thân em muốn tìm em chơi cùng, có thể đưa cậu ấy đi cùng không."
"A, có thể!"
Hứa Bân hồi thần lại.
Diêu Nhạc Nhi hoan hô một tiếng, lập tức nói với bên điện thoại: "Walmart bên này cậu bắt xe qua đây đi, lát nữa tỷ phu tớ mời khách chúng mình đi ăn đồ ngon nhé."
"Tỷ phu tốt quá, yêu chết anh rồi."
"Kiều Kiều là chị em tốt nhất của em đấy."
Diêu Nhạc Nhi vui vẻ xong rồi, Hứa Bân ôn nhu cười một tiếng lần này không nắm tay mà là ôm lấy cô bé, Diêu Nhạc Nhi ngẩn người lập tức ôn thuận xấu hổ cúi đầu mặc cho tỷ phu ôm.
Hứa Bân lúc này đầu óc có chút nổ tung, trí tuệ cảm giác chịu sự khiêu khích chưa từng có.
Trong tình huống mình phí hết tâm tư hệ thống đều không mở ra nhiệm vụ, nhưng vừa nãy bạn học của Diêu Nhạc Nhi gọi điện thoại tới, đột nhiên trong đầu liền xuất hiện âm thanh băng lãnh của hệ thống:
"Đinh... Nhiệm vụ đồng nhan cự nhũ em vợ mở ra, nhiệm vụ đồng nhan cự nhũ em vợ đang tạo."
Mẹ nó cái kích hoạt này rốt cuộc kích hoạt thế nào, mình trêu chọc cô bé hai ngày rồi một chút động tĩnh cũng không có, dựa vào cái gì điện thoại bạn học cô bé vừa tới liền kích hoạt rồi.
Quan trọng đang tạo, tạo bao lâu cũng không nói, sẽ không đến năm tháng nào chứ.
Hứa Bân lúc này có chút phiền táo rồi, cũng giống như hẹn chịch vậy hẹn thành công rồi cố nhiên vui vẻ, nhưng lúc cậu đang đợi đối phương đến thì sẽ nôn nóng bất an, bởi vì cậu không biết đến là người hay quỷ.
Giữa trưa hè mặt trời rất độc, trong quán đồ uống lạnh của trung tâm thương mại, Diêu Nhạc Nhi rất vui vẻ uống nước trái cây.
Lúc này cô bé có chút hoảng hốt nghĩ nước dưa hấu cổng trường sáu tệ một cốc, nước anh đào ở đây 58 một cốc, cái này cũng quá xa xỉ rồi, phản chính mình đi ra ngoài chắc chắn không nỡ tiêu số tiền này.
Lúc đang nghĩ, Diêu Nhạc Nhi lại không khống chế được lén lút nhìn sang.
Ở đối diện cô bé Hứa Bân đang nghịch điện thoại, vẻ mặt nghiêm túc chăm chú cô bé cũng không dám làm phiền, bởi vì nghe nhị tỷ nói qua tỷ phu chưa bao giờ chơi game, đây hẳn là đang làm việc đi.
Dáng vẻ làm việc chăm chú, cũng khá đẹp trai...
Hứa Bân chăm chú nhìn màn hình, là bởi vì hệ thống dường như có chút không hài lòng liền thị uy với mình, nên nói là một loại dụ hoặc mới đúng.
APP trên điện thoại không chịu sự khống chế của Hứa Bân, lưu lượng nhanh đến mức chớp mắt cũng không kịp, từng cái APP xa lạ luân phiên mở ra khiến Hứa Bân triệt để mở rộng tầm mắt.
Lợi nhuận đào coin blockchain, hợp đồng tiền ảo blockchain, thị trường chứng khoán khắp nơi trên thế giới, các loại mua vào và hợp đồng đối cược của kỳ hạn, bao gồm cả những dữ liệu quy đổi ngoại hối kia nhìn đến hoa cả mắt.
Bản quyền tiểu thuyết, kịch bản, bao gồm thu nhập bản quyền phim ảnh, các loại thu nhập bằng sáng chế, dù sao đa số là tiếng Anh Hứa Bân cũng xem không hiểu.
Nhưng những thứ này không ngoại lệ dùng tên Hứa Bân mở tài khoản, cũng coi như triệt để cho Hứa Bân mở mang kiến thức một lần.
"Bitcoin đang ngủ say, Ethereum đang ngủ say, tài khoản cổ phiếu đang ngủ say, số dư tài khoản đang ngủ say."
"Các loại nguyên nhân bao gồm tử vong, phần đang ngủ say trong tổng lượng tài chính vượt quá 5%, trong tổng lượng tiết kiệm đã bị lãng quên tiếp cận 10%."
"Tư bản khổng lồ đang ngủ say, tùy ý liền có thể khởi động, tịnh thả sẽ không ảnh hưởng đến tiền và tổng lượng tài chính trên thế giới."
"Cho dù có một hệ thống khác đến, cũng không thể phát giác, càng đừng nói là con người bình thường."
Nhìn tin nhắn trong khung đối thoại điện thoại, Hứa Bân liền biết đây là hệ thống tức giận rồi, bởi vì mình cứ luôn thổ tào nó.
Nghĩ một chút, trong đối thoại Hứa Bân nhập vào: "Không tiện quỳ xuống cho ngài một cái, coi như tôi sai rồi còn không được sao, nhưng nhiệm vụ em vợ này là chuyện gì xảy ra."
"Đinh... Nhiệm vụ đồng nhan cự nhũ em vợ đang tạo."
Hệ thống một điểm cũng không muốn đáp lại cậu rồi, Hứa Bân cũng khá là bất lực.
Thầm nghĩ hệ thống này còn rất ngạo kiều, tú thực lực một chút lại yên tĩnh trở lại, bất quá vừa nãy trong thế giới đầy mã code có một khoảnh khắc Hứa Bân nhớ kỹ rồi.
Ngũ hoa bát môn nguyên tố quá nhiều rồi, nó cần thu thập dữ liệu lớn sau đó phân tích lại, đây chính là dữ liệu lớn toàn cầu cho nên nhất thời rất chậm chạp.
"Tỷ phu, sao thế?"
Thấy Hứa Bân thở dài một hơi mới đặt điện thoại xuống, Diêu Nhạc Nhi mới dám hỏi một câu.
Hứa Bân cười ha hả nói: "Không có việc gì, chính là việc trong công việc, dù sao thì em đừng để ý là được rồi."
"Tỷ phu, anh không uống gì sao?"
Diêu Nhạc Nhi mặt đầy hồng nhuận hỏi một câu.
Sau khi vào liền gọi hai cốc nước anh đào, cốc kia là chuẩn bị cho bạn học cô bé, Hứa Bân cái gì cũng không mua cứ ngồi nghịch điện thoại.
Hứa Bân nhìn bộ dạng có chút e thẹn của cô bé, tiếp tục trêu chọc nói: "Không, tỷ phu không quen uống mấy cái này, bảo bối em thích là được."
Diêu Nhạc Nhi đột nhiên có chút hoảng hốt, mình và những người trẻ tuổi ăn mặc tinh tế thời thượng ở đây hòa làm một thể, ở đây thì một chút cũng không có vẻ đột ngột.
Bất quá tỷ phu mặc rất đơn giản cũng rất giản dị thì có chút kỳ quái rồi, mẹ từng nói qua nhị tỷ và anh ấy giống nhau đều mặc đặc biệt quê mùa.
Trước kia nói là không có tiền nhưng hiện tại xem ra không phải không có tiền, nhưng chính là như vậy không nỡ tiêu tiền trên người mình.
Tặng mẹ và chị một cái vòng tay liền mua mấy vạn, còn là loại đắt nhất, hôm đó đưa mình mua quần áo ăn cơm mắt cũng không chớp một cái.
Đối với bản thân lại hà khắc như vậy, ánh mắt Diêu Nhạc Nhi trở nên ôn nhu, đột nhiên chủ động nắm lấy tay Hứa Bân nói: "Tỷ phu, em, em chỉ còn hơn một trăm tệ thôi, lát nữa em mua cho anh cái áo nhé."
Lời này vừa ra khiến Hứa Bân có chút ngạc nhiên, nhìn ánh mắt hàm tình mạch mạch của em vợ, lại nhìn cách ăn mặc của người xung quanh liền biết cô bé nghĩ thế nào.
Hứa Bân trêu chọc nói: "Bảo bối nhi chê anh quê à!"