Lạc Tử Nhan sắc mặt như thường cười một tiếng: “Đứng ở chỗ này nói chuyện, hàng xóm của anh nhìn thấy thì khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, tố chất người ở đây thế nào anh cũng biết rồi đấy, bị bà xã anh hiểu lầm thì không tốt lắm đâu.”
“Phải không, tôi lại thật sự không sợ cô ấy hiểu lầm.”
Miệng thì nói như vậy, nhưng Hứa Bân cũng nhấc chân đi theo.
Dù sao bát quái ở đây quả thực rất nhiều, truyền đến tai nhạc mẫu thì không dễ giải thích.
Là tổng giám đốc, Lạc Tử Nhan rất ít khi lộ diện ở bên này, so với các sản nghiệp khác của Lạc gia thì nơi này chỉ có thể coi là một món lợi nhỏ.
Bất quá cô ta cũng có văn phòng làm việc riêng ở tầng hai khu quản lý, sau khi mở cửa một cách đơn giản liền nói một tiếng:
“Uống trà hay cà phê, lá trà chỗ tôi để không ra sao cả, cà phê thì miễn cưỡng có thể tạm chấp nhận.”
“Không cần, có rắm thì cô mau phóng đi!”
Hứa Bân trực tiếp ngồi lên vị trí thuộc về cô ta, điệu bộ cà lơ phất phơ nói: “Cô và cái tên họ Trương kia đều không phải người tốt lành gì. Bất quá đặt hai người cùng một chỗ để so sánh, tôi lại càng thưởng thức con chó điên Trương Bảo Sâm kia hơn.”
“Nếu như không phải vì Vương Đông Lai, anh tưởng Trương Tổ Huy dễ nói chuyện như vậy sao, một cái liền bồi thường tiền cho anh.”
Lạc Tử Nhan cũng không để ý, ngồi xuống ở ghế khách, nói: “Bất quá ông ta đây là đang đuổi ăn mày a, mười vạn tệ cũng lấy ra được, đúng là già rồi một chút phách lực cũng không có.”
Hứa Bân châm điếu thuốc, trực tiếp gác chân lên bàn làm việc của cô ta, nói: “Cô cũng không cần châm ngòi ly gián nữa, Trương Tổ Huy và tôi hai người, rốt cuộc ai trong mắt cô giống kẻ ngốc hơn.”
“Còn chuyện đập xe hôm nay, chậc chậc, Lạc tổng đừng nói với tôi cô là vô tội nhé.”
Chuyện xe cộ bị đập hôm nay Hứa Bân càng nghĩ càng thấy có vấn đề, hiện tại thì hết thảy đều giải thích được rồi.
Khu một vật nghiệp là của Lạc gia, khu hai thì là của Trương gia, liên tưởng đến gần đây nghe nói vật nghiệp hai nhà cãi nhau túi bụi, thậm chí bảo vệ còn đánh nhau to.
Mới đầu cảm thấy nghi hoặc, hiện tại vừa nghĩ đến tranh chấp giữa hai nhà Trương - Lạc thì không kỳ quái nữa.
Khu một vật nghiệp là sản nghiệp của Lạc gia, biết điểm này thì cái gì cũng nghĩ thông suốt, Trương Bảo Sâm tên kia dù có trắng trợn đến đâu cũng nên có chừng mực.
Khách sạn Hải Dương dù sao Trương gia còn có cổ phần, nghe nói quán KTV kia là đơn độc bỏ vốn chiếm đầu to, hắn còn ở nơi đó quỷ hỗn thì còn nói được.
Nhưng khu một vật nghiệp này hoàn toàn là sản nghiệp của Lạc gia, hiện tại hai nhà kiếm bạt nỗ trương, hắn còn muốn tới đây nghe ngóng tin tức gần như là không thể nào.
Lại còn có thể chính xác tìm được xe của mình, không chỉ chiếc Cayenne kia mà ngay cả chiếc Nissan nát là của ai cũng biết, muốn nói không có người mật báo là không thể nào.
Muốn mượn dao giết người như vậy, trừ Lạc Tử Nhan ra còn có thể là ai.
Hơn nữa xảy ra chuyện liền báo cảnh sát ngay lập tức, theo lý thuyết việc này đối với công ty vật nghiệp mà nói là bê bối, nhưng lập tức lại làm ầm ĩ đến mức cả khu dân cư ai ai cũng biết.
Đây không phải là muốn đem Hứa Bân đặt lên lửa mà nướng sao, muốn để Hứa Bân thẹn quá hóa giận, dù là vì mặt mũi của nhạc mẫu cũng phải đi tranh khẩu khí này.
Lạc Tử Nhan cũng không phủ nhận, chỉ là kiều thanh cười một tiếng, nói: “Thủ hạ luôn có lúc sơ suất, tôi biết giải thích thế nào cũng vô dụng, cây to có cành khô là khó tránh khỏi.”
“Tôi là đang cảm thấy không đáng thay cho anh, Trương Tổ Huy chỉ bồi thường tiền xe cho anh, còn có khu khu mười vạn, sao anh có thể nuốt trôi cục tức này.”
Ngữ khí của Lạc Tử Nhan mười phần dụ hoặc: “Chỉ cần anh cảm thấy không cam tâm, không cần Vương Đông Lai xuất hiện, tôi tự nhiên sẽ đứng ở bên anh giúp anh đòi lại một cái công đạo.”
“Từ ngày đầu tiên tôi quen biết cô, cô đã rất đáng ghét.”
Hứa Bân dập tắt thuốc đứng lên, lạnh lùng nhìn cô ta nói: “Cao cao tại thượng, luôn tự cho là đúng, cô dựa vào cái gì cảm thấy cô có tư cách nắm thóp tôi.”
“Không phải nắm thóp, là hợp tác, cũng là thành ý xin lỗi của tôi.”
Lạc Tử Nhan tranh thủ bồi một nụ cười.
Hứa Bân hắc hắc cười một tiếng đi tới, ánh mắt đầy tính xâm lược quét qua trên người cô ta, không thể không thừa nhận chỉ riêng khuôn mặt tinh xảo này, xác thực là một cực phẩm vưu vật hiếm thấy.
Lạc Tử Nhan vốn là Lala (lesbian) thuần chủng ngay cả chán ghét cũng không biểu lộ, ngược lại mười phần to gan đón lấy ánh mắt của Hứa Bân, đầy mắt đều là ý tứ khiêu khích.
Nói là quyến rũ thì không hẳn, hẳn là cô ta đã quen loại ánh mắt mang theo sắc ý lại có tính xâm lược này, đã chết lặng mới đúng.
Cảm giác này khiến Hứa Bân rất khó chịu, lửa giận trong lòng bùng cháy, hừ một tiếng: “Bà chủ, phụ nữ xinh đẹp cũng không thiếu, nhưng loại người thần tăng quỷ yếm như cô thì không có mấy người.”
“Ý gì?”
Nụ cười của Lạc Tử Nhan cứng lại một chút.
Cô ta luôn luôn cao cao tại thượng, mặt nóng đã dán mông lạnh lâu như vậy, nói trong lòng không có hỏa cũng là không thể nào.
Hứa Bân từng chút một tới gần, mặt gần như dán vào mặt cô ta, đổi lại là phụ nữ bình thường phỏng chừng sẽ giật mình bản năng tránh ra.
Nhưng Lạc Tử Nhan lăng là một chút cũng không động, phải biết so với phụ nữ bị tư tưởng truyền thống tẩy não, cô ta chính là một Lala thuần chủng càng thêm chán ghét đàn ông.
Đừng nói bất kỳ tiếp xúc thân thể nào, chính là cử động lược hiển ái muội, hay là khí tức đàn ông đều làm cho cô ta cảm giác được ghê tởm.
Dựa theo gợi ý của hệ thống, con hàng này đừng nhìn luôn biểu hiện rất ôn hòa, thực tế chính là một kẻ theo chủ nghĩa nữ quyền cực đoan.
Nói là "nữ quyền điền viên" (nữ quyền độc hại) hẳn là đều có chút đề cao cô ta rồi, con hàng này nếu ở một số quốc gia cấp tiến, chỉ hận không thể lập pháp đem đàn ông thiến hết.
Không giết sạch đều tính là ôn hòa, bởi vậy cử động như vậy đối với cô ta mà nói xem như là sự mạo phạm cực lớn.
Hứa Bân ngửi mùi nước hoa như có như không trên người cô ta, một chút cảm giác sắc dục cũng không có, lập tức cảm thấy vô vị trực tiếp đứng dậy lùi lại một bước nhìn cô ta.
Lắc đầu, cũng lười nói nhảm nữa liền đi ra ngoài.
Cái này Lạc Tử Nhan ngược lại không làm, giả bộ lâu như vậy tính khí của cô ta cũng lên rồi, quay người lại kiều quát: “Chờ một chút, họ Hứa kia, anh có ý gì.”
“Ý tứ rất rõ ràng, cô thử lại coi tôi là kẻ ngốc xem.”
“Thêm nữa, lão tử cũng coi là một tên sắc lang rồi, loại người khiến tôi cứng không nổi như cô, còn thật sự không có mấy người.”
Nói xong Hứa Bân liền phóng túng cười đi trước rời đi, vừa về đến nhà liền nhận được điện thoại của nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc.
Thẩm Như Ngọc lo lắng vạn phần nói: “Con rể, sao lại thế này a, mẹ nghe nói xe nhà mình bị người ta đập rồi, có báo cảnh sát hay không a, có phải bên con xảy ra chuyện gì hay không.”
Nhạc mẫu đại nhân xa tận Tỉnh Thành đều nghe được tin tức, kịp thời như vậy muốn nói không có Lạc Tử Nhan thêm mắm dặm muối là không thể nào.
Cô ta nghĩ kỳ thực cũng đúng, nơi này đều là hộ tái định cư, tố chất không cao lại đều bát quái vô cùng, bị nhạc mẫu biết được thì khẳng định rất phiền toái.
“Mẹ nghe nói người đập xe là con trai của Trương Tổ Huy, chuyện này là sao a, không phải là con từ chức xong lại đắc tội loại thiếu gia nhà giàu đó chứ.”
Thanh tuyến của Thẩm Như Ngọc rất là lo âu: “Mẹ còn chưa nói với Nam Nam, con nói với mẹ trước xem là chuyện gì.”
Đây chính là hiệu quả Lạc Tử Nhan muốn, nếu là người bình thường, tính cách nhạc mẫu tuyệt đối sẽ không thiện bãi cam hưu.
Đối phương là con trai của Trương Tổ Huy, bà ta sẽ hoảng sợ thấp thỏm, một câu nói cuộc sống chịu ảnh hưởng như vậy, theo lý thuyết người tuổi này hẳn là thẹn quá hóa giận sẽ không dễ dàng buông tha Trương Bảo Sâm mới đúng.
Huống chi sau lưng Hứa Bân còn đứng một Vương Đông Lai, việc này nếu truyền đến tai Diệp Hải Thanh, phỏng chừng họ Trương kia không chết cũng phải lột da.
Đáng tiếc cô ta và Trương Tổ Huy giống nhau đều tự cho là hết thảy rõ như lòng bàn tay, lại không biết đây đều là tác dụng của hệ thống, nên nói là tác dụng của "ngoại hack ba ba" phát huy.