Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 406: CHƯƠNG 15: BỒI THƯỜNG THỎA ĐÁNG, CHỊ VỢ MỜI GỌI

Hứa Bân căn bản là không có cái tự tin đó, cuộc sống tiểu thị dân quen rồi cũng không có tính khí lớn như vậy, chỉ muốn dĩ hòa vi quý không muốn tham dự loại tranh chấp hào môn này.

Muốn nói tức giận, Hứa Bân càng giận chính là con mụ Lala chết tiệt này tự cho là đúng, cứ muốn mượn dao giết người, so với Trương Bảo Sâm còn âm hiểm hơn nhiều, càng có khả năng ảnh hưởng đến cuộc sống của mình.

“Mẹ, mẹ nói chuyện này a, kỳ thực con cũng thấy mạc danh kỳ diệu.”

Hứa Bân dùng giọng điệu dở khóc dở cười nói: “Con vừa từ cục cảnh sát về, đã ký giấy bồi thường rồi.”

“Việc này nói ra cũng dở khóc dở cười, thằng nhóc họ Trương kia đi tìm kẻ thù chứ không phải tìm chúng ta, hắn tới tìm kẻ thù lái chiếc Cayenne, ở bên khu hai.”

“Kết quả tên bạch si này, chạy đến khu một nhìn thấy xe nhà mình, ngay cả biển số xe là bao nhiêu cũng không biết liền đập luôn.”

“Vật nghiệp báo cảnh sát rồi, con đi mới biết nháo ra một cái ô long lớn.”

Vừa nói như vậy, tâm trạng thấp thỏm của Thẩm Như Ngọc nháy mắt tan thành mây khói, giọng cũng cao lên, nói:

“Mẹ nói mà, nhà mình dân thường thành thật làm người đâu có đắc tội ai a.”

“Mấy con mụ bát quái kia, từng người từng người truyền đi cứ như thật, điện thoại của mẹ reo không ngừng làm mẹ sợ muốn chết.”

“Mấy người có tiền kia cũng quá khi dễ người rồi, bên cảnh sát xử lý thế nào.”

Tâm trạng thả lỏng, cái tính lải nhải của nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc liền nổi lên, cái miệng nhỏ giống như súng máy cứ thế không dừng được.

Bà ta hiện tại ở trên giường ôn thuận giống như cừu non, bị con rể dạy dỗ đã rất đúng chỗ rồi, nhưng bản chất vẫn là một bà chanh chua.

Được đằng chân lân đằng đầu, được lý không tha người, may mà bản chất vẫn là khi nhuyễn phạ ngạnh (bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh), tuy rằng đã chiếm lý nhưng đối phương chính là con trai của Trương Tổ Huy, bà ta ngược lại không nói lời gì viển vông.

Nhạc mẫu ngay cả thân phận người đập xe đều rõ ràng như vậy, muốn nói tin vỉa hè bay đầy trời ở đây không phải do Lạc Tử Nhan thêm mắm dặm muối, Hứa Bân có chết cũng sẽ không tin.

“Mẹ, con rể mẹ cũng không phải đèn cạn dầu, vừa rồi cũng tìm người nói chuyện trực tiếp với Trương Tổ Huy.”

Hứa Bân lập tức an ủi nói: “Ông ta đã bồi thường tiền rồi.”

“Bồi thường tiền, cái xe đập rồi sửa hết bao nhiêu tiền tính là bồi thường a, khấu hao các thứ tính thế nào a, xe mới đang yên đang lành cứ như vậy bị đập đến mạc danh kỳ diệu.”

“Lại nói, việc này truyền đi ầm ĩ trong khu dân cư, mặt mũi chúng ta tính sao.”

Tính cách của nhạc mẫu Hứa Bân quá rõ ràng rồi, chua ngoa khắc nghiệt đó là loại được đằng chân lân đằng đầu, lại thích bới lông tìm vết, hễ chiếm được chút tiện nghi liền được lý không tha người.

Hứa Bân ôn thanh cười một tiếng, nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, không phải bồi thường phí sửa chữa cho chúng ta, là bồi thường toàn bộ tiền xe cho chúng ta để mua lại chiếc xe đó.”

“Trừ cái đó ra mười vạn, cộng thêm mười vạn là tiền bồi lễ xin lỗi.”

“Thật sao?”

Thẩm Như Ngọc nghe xong đều có chút mộng.

Hứa Bân không nói hai lời đem lịch sử chuyển khoản, giấy thỏa thuận đã ký các thứ chụp hết một tấm gửi qua.

Vừa nhìn thấy những thứ này, Thẩm Như Ngọc là eo cũng cứng lên, vẫn là xác nhận lại hỏi: “Tiền đã bồi thường xong rồi??”

“Bồi thường xong rồi, chỉ chờ mẹ khi nào trở về, làm một cái thủ tục để sang tên cho hắn là được.”

Vừa nói như vậy, ngữ điệu của Thẩm Như Ngọc lập tức cao lên, lập tức cười híp mắt nói:

“Con rể mẹ thật là lợi hại a, mẹ đã nói nhà mình đâu có khả năng dính vào mấy chuyện rắc rối này a.”

“Đều là mấy con mụ kia loạn truyền, hừ, lát nữa mẹ sẽ gọi điện thoại mắng từng đứa một trận cẩu huyết lâm đầu.”

Đem nguyên do này nói ra, Thẩm Như Ngọc lập tức cũng có khí thế, thanh âm đều biến cao.

Theo bà ta thấy việc này quá nở mày nở mặt rồi, trước kia nhà mình dân thường, chỉ cầu một cái không bệnh không tai đã coi như không dễ dàng.

Đắc tội Trương Tổ Huy kia tuyệt đối là thiên tai rồi, người bình thường đụng phải việc này nói khó nghe chút chịu thiệt một ít đều coi như lời, mà con rể mình lợi hại bao nhiêu a.

Không chỉ tiền xe bồi thường toàn bộ, còn bồi thường mười vạn, cái này nói ra ngoài nở mày nở mặt biết bao.

Nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc chính là người cực đoan sĩ diện, dân tỉnh lẻ kỳ thực càng hiểu những đạo lý này, có một số ám chỉ tâm lý bà ta tự mình là có thể hoàn thành.

“Mẹ, kỳ thực lời càng nhiều.”

Hứa Bân tiến thêm một bước khai đạo: “Chiếc Cayenne kia của chúng ta cũng cọ quẹt mấy đường, đừng nhắc đến chiếc Nissan cũ nát kia nữa, Trương Tổ Huy hoàn toàn bồi thường theo giá mua, phí sửa chữa đều tiết kiệm được một đống lớn.”

“Ha ha, mẹ đã nói con rể mẹ có bản lĩnh mà.”

Thẩm Như Ngọc lập tức cười ha hả, vừa nói như vậy bà ta lại càng vui vẻ.

Bên này an ủi xong, lập tức liền nhận được điện thoại của Diêu Hân, đầu kia cô kinh ngạc vô cùng nói: “Em rể, xe nhà mình sao lại không thấy, chị nghe bảo vệ nói là bị đập rồi phải không.”

“Tin tức của chị cũng linh thông thật đấy!”

Nhớ tới đường cong ma quỷ của chị vợ, trong lòng Hứa Bân không khỏi sắc niệm bạo bằng, dâm tiếu hỏi: “Muộn thế này còn không ngủ, chị đang ở đâu thế???”

“Giờ mới mấy giờ a!!”

Diêu Hân cũng nghe ra sắc ý của em rể, tranh thủ nhắc nhở nói: “Chị và anh rể em vừa bàn xong việc với người ta, anh rể em bảo gọi em cùng ra ngoài ăn cơm.”

“Anh rể gọi em???”

Hứa Bân vẻ mặt kinh ngạc.

Cho dù đạo cụ hệ thống "Nhân Thiết Tiêu Thiêm" (Thẻ thiết lập nhân vật) đã dán lên người anh rể Trương Tân Đạt ba cái nhãn: Dâm thê (thích vợ ngoại tình), Lục nô (cuckold) và Đồng tính luyến ái.

Theo lý thuyết sự tình đã trở nên tà ác như vậy, Hứa Bân nên trân trọng sự tồn tại của đạo cụ hệ thống, hảo hảo ngẫm lại làm sao dùng thuộc tính của đạo cụ này để sướng một chút.

Bất quá nói cho cùng tư duy người bình thường tiên nhập vi chủ, cộng thêm trước kia tính cách Hứa Bân coi như thuần lương.

Cho nên một là không có hứng thú nồng nhiệt như vậy, hai là gan nhỏ đâu có nghĩ tới, nhưng vẫn luôn không có dũng khí đi thực hiện những ý nghĩ tà ác hạ lưu kia.

Quan trọng nhất là cùng chị vợ còn chưa chính thức phát sinh quan hệ xác thịt, cho nên vẫn chưa có cái tự tin đó.

“Hiện tại, mới bốn giờ chiều a.”

Hứa Bân nhìn thoáng qua thời gian, cảm giác rất không thích hợp a, hai vợ chồng này não có vấn đề rồi à??

“Đúng thế, chị đang nghĩ có nên đi thẩm mỹ viện một chuyến hay không...”

“Em bên này ngược lại là có việc, chị qua đây một chuyến là thật.”

Vừa nghe lời này, Diêu Hân có chút cảnh giác nói: “Cậu làm gì, hai ngày nay chị cảm mạo không được thoải mái lắm, cái tên tiểu sắc quỷ cậu đừng có đánh chủ ý xấu với chị.”

Vừa nói như vậy mới cảm thấy giọng mũi của cô có chút nặng, xem ra là cảm cúm thật.

“Xem ra chị cần vòng tay ấm áp của em a...”

“Đi chết đi, quỷ mới cần a, tìm Lâm Tuyết Giai của cậu đi, đồ sắc lang thối.”

Liếc mắt đưa tình mắng vài câu, hẹn cô gặp mặt ở bên văn phòng luật sư của Sư Nương, Diêu Hân cũng không nghĩ nhiều liền đáp ứng.

Sư Nương Liễu Văn Tâm không có ở đó.

Bất quá đã phân phó tốt cho đồ đệ nhỏ, chuẩn bị xong các loại giấy tờ sang tên xe cộ.

Dù sao xe là đứng tên chị vợ còn phải để cô tới ký tên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!