Dựa theo tin vỉa hè, là bởi vì chuyện thanh toán tài sản của Tập đoàn Tân Huy, bên ngoài truyền thành phá sản thanh toán rồi.
Trương Lạc Lưỡng Gia trở mặt rồi, nếu làm phá sản thì sẽ hại chết một đống người, không chỉ cổ đông còn có nhà cung ứng, nhà thầu, nhà xây dựng.
Phản ứng dây chuyền lớn làm lòng người hoang mang, thương hội thành phố đứng ra làm cái tiệc rượu từ thiện này chính là vì ổn định lòng người.
Dù sao Tập đoàn Tân Huy lên sàn không thành công đã chịu nhiều chỉ trích rồi, lại phá sản thanh toán thì bao nhiêu người phải nhảy lầu, sở dĩ Trương Lạc Lưỡng Gia lần này ngược lại liên thủ làm quy mô rất lớn.
Địa điểm ngay tại khách sạn đại dương Long Cung của Lạc Gia, bởi vì có quan phương đứng ra, rất nhiều phú thương trong thành phố đều sẽ đi ủng hộ.
"Hóa ra là như vậy a, thế Lôi tỷ em có đi không!"
"Anh đùa gì thế, em dân thường này đâu có tư cách đi."
Tiêu Lôi nũng nịu một chút, nói: "Mấy cô nương trẻ tuổi xinh đẹp ngược lại đi không ít, em mà thì thôi đi cũng không muốn mất mặt xấu hổ."
Tiêu Lôi ngược lại nhân cơ hội chào hàng một đợt mỹ phẩm cao cấp, còn có một số túi xách và trang sức hàng nhái loại A, sở dĩ đối với tình hình vẫn là rất hiểu rõ.
Tiệc rượu xác thực có thiệp mời, quý khách có thiệp mời sẽ được sắp xếp chỗ ngồi tương ứng ở vị trí tốt nhất, đây coi như là một loại tượng trưng cho thân phận.
Nhưng hội trường kia đặc biệt lớn, có khoảng sáu phần chỗ là ghế tán khách, không có thiệp mời cũng có thể vào trong cùng nhau góp vui.
Mấy cô nương đi câu rể rùa vàng, mấy tên mặt trắng thì nghĩ đi ăn một miếng cơm mềm, người đứng đắn đều muốn đi mở rộng quan hệ, kéo quan hệ tìm nghiệp tích gì đó, dù sao đến lúc đó khẳng định rất náo nhiệt.
Chập tối, cửa khách sạn đại dương Long Cung xếp hàng dài, bất đắc dĩ phải mượn sân vận động bên cạnh để đỗ xe.
Có thể đỗ trong khách sạn đều là xe sang, loại hai ba mươi vạn tới rồi tự mình cũng cảm thấy mất mặt.
"Em ở cửa khách sạn, mọi người ở đâu??"
Trương Tân Đạt cũng âu phục giày da đứng đợi ở cửa khách sạn, nói gì thì nói tướng mạo đại tỷ phu vẫn là có, hơi chải chuốt đầu tóc bóng mượt thì cũng rất có phong thái công tử ca.
Nina cũng đưa cho ông ta một tấm thiệp mời, Trương Tân Đạt vừa nghĩ quán bar sắp sửa tiếp nhận rồi, lập tức in danh thiếp định tới đây chiêu mộ nghiệp vụ một chút.
Dù sao tối nay có thể tới, có thiệp mời phi phú tắc quý, không thiệp mời cũng là loại giao tế hoa các kiểu, cũng coi như là khách hàng mục tiêu rồi.
Hứa Bân và Diêu Hân minh diễm động nhân khoan thai đến muộn, cho dù nơi này mỹ nữ như mây, nhưng sự xuất hiện của chị vợ tiên nữ y nguyên thu hoạch một đợt nhãn cầu, đàn ông đi ngang qua không ai không liếc nhìn.
Nàng hơi do dự vẫn là tiến lên khoác lấy cánh tay Trương Tân Đạt, dù sao đây mới là chồng thật sự của nàng.
Bất quá có một chi tiết Hứa Bân rất hài lòng, nàng hơi duy trì khoảng cách, không giống như lúc đi với mình thì áp trực tiếp bộ ngực vào cánh tay.
Hứa Bân một chút cũng không ghen, bởi vì càng thú vị chính là biểu tình của Trương Tân Đạt.
Bà vợ diễm áp quần phương ôm lấy, ông ta một chút thần sắc kiêu ngạo cũng không có, ngược lại toàn thân rùng mình một cái, biểu tình rất cổ quái cứng đờ một chút.
Xem ra sau khi tiếp nhận quán bar đồng tính luyến ái kia, tiến triển của nhãn thiết lập thần tốc a, xem ra phải tìm cơ hội thử thách điểm mấu chốt của ông ta rồi.
"Hứa Bân, Nina đang đợi cậu ở phòng nghỉ số 3!"
Trương Tân Đạt nói xong liền dẫn Diêu Hân đi vào, trường hợp này ông ta cũng có quen biết mấy tên đệ tử ăn chơi trác táng, dù sao bố ông ta làm quan cũng không nhỏ, Diêu Hân bên này hẳn là cũng tới không ít bạn học quen biết.
Hứa Bân cầm thiệp mời đi vào quán rượu, địa phương rất lớn, phía trước sân khấu là hơn hai mươi cái bàn được bố trí rất tinh mỹ, cần có thiệp mời mới có thể tiến vào là tượng trưng cho thân phận.
Bên ngoài là khu tân khách nói trực tiếp chính là khu tán khách, cung cấp rượu nước uống miễn phí và hoa quả bánh ngọt tự chọn, đừng nói nhìn từ cách bố trí vẫn là rất phú lệ đường hoàng.
Tân khách cũng đều ăn mặc trang điểm hoa chi chiêu triển, mặt ngoài thoạt nhìn đẳng cấp vẫn là rất cao.
"Là mày cái đồ vương bát đản này."
Ở lối vào khu quý khách, lúc kiểm tra thiệp mời trình diễn một màn oan gia ngõ hẹp.
Hoa hoa công tử Trương Bảo Sâm vẻ mặt hận ý nhìn Hứa Bân, cho dù bố hắn Trương Tổ Huy đã nghiêm túc cảnh cáo rồi, nhưng người ta Trương thiếu gia đang ở độ tuổi trẻ tuổi nóng tính, cừu nhân gặp mặt tự nhiên là đỏ mắt.
Hứa Bân kinh ngạc chính là bạn gái hắn mang đến cư nhiên là Đồng Đồng, hơi trang điểm thì trình độ minh diễm động nhân không dưới chị vợ tiên nữ, không hổ là giáo hoa tề danh với nàng.
"Cháu trai ngoan, mày ra rồi à."
Hứa Bân cũng không khách khí, cười ha hả nói: "Mông không bị bố mày đánh sưng chứ."
"Mày..."
Trương Bảo Sâm đang muốn nói chuyện, một người đàn ông trung niên khác phát giác không đúng đi tới kéo hắn lại, nói một tiếng: "Trương Gia chúng ta là bên tổ chức, đừng làm loạn trên yến hội nhà mình."
"Bố cháu còn đang tiếp khách quý, bên này nếu làm ầm ĩ lên thì..."
Nghe vậy Trương Bảo Sâm có chút xìu xuống, xem ra vẫn là không cam tâm, nhưng hung tợn trừng Hứa Bân một cái rồi đi vào trước.
"Tiểu tử, đừng rơi vào tay tao, nếu không sẽ cho mày quả ngon để ăn."
Ngược lại Đồng Đồng tỏ ra phong tình vạn chủng, lúc đi, còn quay đầu cho Hứa Bân một ánh mắt yêu kiều, nói thật chỉ ánh mắt đó đàn ông bình thường nhìn thấy hồn đều sẽ bị câu đi.
"Con đĩ này..."
Hứa Bân cũng lười để ý tên côn đồ kia, kiểm tra thiệp mời xong đi vào sân, lập tức có cô lễ tân xinh đẹp dẫn đường đi đến phòng nghỉ số 3 và gõ cửa.
"Mời vào!"
Hứa Bân vừa đi vào cô lễ tân liền đóng cửa lại, một thân váy dạ hội màu đen phác họa dáng người yểu điệu, hơi trang điểm đã có thể xưng là cấp bậc quốc sắc thiên hương.
Khí chất cô lãnh lại cao quý trên người nàng tuyệt đối người lạ chớ gần, không thể phủ nhận là một vật báu kinh thế hài tục, nhưng lại thần kỳ làm cho Hứa Bân không đề lên được bất kỳ hứng thú nào với nàng.
Cho dù nàng là một trong những đối tượng nhiệm vụ...
Đối tượng nhiệm vụ đầu tiên, mình phải gọi một tiếng bà chủ, một vị vật báu không dính khói lửa nhân gian.
Lạc Tử Nhan kiều mị cười một cái hiện rõ vẻ gợi cảm yêu kiều, dùng ngữ khí mềm mại hỏi: "Sao, xem ra cậu dường như không kinh ngạc a."