Phòng nghỉ ngoại trừ chỗ thay quần áo, thì là một bộ sô pha tiếp khách thập phần xa hoa.
Giờ phút này Lạc Tử Nhan đang đứng đón tiếp coi như là có lễ nghĩa, Hứa Bân đi thẳng tới ngồi xuống sô pha, châm điếu thuốc hời hợt nói:
"Sự xuất phản thường tất có yêu a."
"Cái tiệc rượu này là do Trương Lạc Lưỡng Gia tổ chức, vậy thì chỉ có hai khả năng, một là thằng cháu trai Trương Bảo Sâm kia muốn thiết kế cái bẫy chơi tôi một vố."
"Hai là khả năng càng lớn hơn, chính là có liên quan đến kẻ oan hồn bất tán là cô đây."
Khói thuốc vừa bay lên, rõ ràng Lạc Tử Nhan bản năng nhíu mày, xem ra không thích cái mùi này.
Nhưng bà chủ thành phủ cực sâu này vẫn ngồi xuống, đưa tay châm trà cho Hứa Bân, giọng nói dịu dàng nói: "Không còn cách nào, cậu quá khó mời, chỉ có thể đi đường cong cứu quốc như vậy thôi."
Hứa Bân hừ một tiếng nói: "Cô quá đề cao tôi rồi, thủ đoạn mượn dao giết người của bà chủ cao như vậy, dân thường đầu đinh như tôi chỉ có thể kính nhi viễn chi."
Thấy Hứa Bân vẫn bất mãn vì chuyện lần trước, Lạc Tử Nhan bất đắc dĩ cười nói: "Hứa Bân, chuyện lần trước tôi cũng không phải cố ý, tính cách Trương Bảo Sâm cậu cũng đã thấy, có tôi hay không hắn đều sẽ tìm cậu gây phiền toái."
"Nhưng cũng không chịu nổi Ngài thôi ba trợ lan như vậy a."
Thái độ hờ hững, Hứa Bân cũng không phải ghét cô ta bao nhiêu, chỉ là không có lòng tin gì với nhiệm vụ này, hơn nữa xác thực ghi hận chuyện đó, chính là tâm nhãn nhỏ đấy thì làm sao.
Lạc Tử Nhan trầm ngâm, lúc này một bóng người xinh đẹp đi tới, Nina tóc vàng mắt xanh cũng trang điểm lộng lẫy đi tới.
Dáng người cô ta cao gầy hoàn toàn không thua kém bất kỳ siêu mẫu nào, làn da trắng nõn như sữa bò không tì vết, vẻ đẹp như tinh linh công chúa phảng phất không thuộc về nhân gian.
Nếu như vẻ đẹp của thiên sứ sẽ làm người ta say mê, vậy thì hẳn là vật báu như cô ta mới đúng.
Nina khoan thai ngồi xuống bên cạnh Lạc Tử Nhan, động tác chậm rãi mà lại ưu nhã, một bộ váy dài gợi cảm nhưng lại không hở hang, các nàng một Trung một Tây ghé vào nhau quả thực là phong cảnh tuyến xinh đẹp.
Nina dùng tiếng Trung hơi sượng ngọt ngào chào hỏi: "Xin chào, chúng ta lại gặp mặt!"
Rõ ràng khẩu âm tiếng Anh kiểu Âu, Hứa Bân gật đầu với cô ta một cái coi như chào hỏi.
Nhìn cái này còn cần nổi lòng ham muốn sao, người ta chính là hai vợ chồng tiêu chuẩn, đoán chừng cô đầm tây xinh đẹp và Lạc Tử Nhan giống nhau là một cặp bách hợp sắt thép.
Lạc Tử Nhan khẽ nói: "Hứa Bân, tôi biết chuyện trước kia tôi làm xác thực không đúng, nhưng vẫn hy vọng cậu cho tôi một cơ hội đền bù."
"Sao, bà chủ nói cứ như tôi đang bỏ đá xuống giếng vậy."
Hứa Bân trợn mắt, hút thuốc hừ lạnh một tiếng: "Tôi không chọc nổi tôi còn không tránh nổi sao, các người những nhân vật lớn đấu pháp thì đừng lôi tôi vào."
Lạc Tử Nhan mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, nhìn thời gian sau đó khẽ nói: "Tôi phải đi chiêu đãi tân khách rồi, Nina là bạn nhảy tối nay của cậu, cô ấy sẽ luôn ở bên cạnh cậu."
Nói xong lộ ra thần sắc ý vị thâm trường, sau đó nàng liền rời khỏi phòng nghỉ.
Hứa Bân vươn vai một cái, nói: "Trò chơi của người có tiền này, tôi thích ứng không nổi toàn thân đều không tự tại a, khiêu vũ gì đó tôi cũng không biết, tôi vẫn là đi trước đây."
Vừa đứng lên, Nina liền qua đây dùng cánh tay khoác lấy cánh tay Hứa Bân, bộ ngực mềm mại cách lớp vải mỏng liền dựa vào.
Cảm giác mềm mại lại có tính đàn hồi kia, rõ ràng dưới váy dài không có mặc hung tráo chỉ có miếng dán ngực, váy dài là không hở hang nhưng đến gần vẫn có thể nhìn thấy khe ngực tuyết trắng.
Nina cười tươi như hoa nói: "Đừng từ chối tôi, nhiệm vụ của tôi là tối nay luôn ở bên cạnh cậu, cầu xin cậu đấy."
Tinh linh công chúa nũng nịu mềm mại như vậy xác thực đàn ông đều sẽ hưởng thụ, lại nữa cô ta cũng chưa từng đắc tội mình a, Hứa Bân ngược lại không nỡ trút giận lên người cô ta.
Chỉ có thể bất đắc dĩ nói: "Nina tiểu thư, các người rốt cuộc muốn thế nào."
"Chúng ta có thể uống một ly mà, tôi từ từ nói với cậu."
Tiệc rượu còn chưa chính thức khai mạc, Nina ấn Hứa Bân ngồi xuống lại, sau đó từ trong xô đá bên cạnh lấy ra một chai whisky đã ướp lạnh, động tác ưu nhã pha rượu.
Cụng ly nhấp một ngụm lớn, Nina mới mắt hàm mê ly nói: "Tử Nhan hiện tại sứt đầu mẻ trán, rất cần sự giúp đỡ của cậu."
"Tôi có thể giúp cô ấy cái gì, đừng đề cao tôi quá."
Hứa Bân thủy chung duy trì cảnh giác.
"Tài sản thanh toán của Tập đoàn Tân Huy, sẽ thích hợp tách ra những ngành nghề liên quan đến địa ốc, bất động sản."
Nina ưu nhã bắt chéo chân, đột nhiên liền tựa đầu vào vai Hứa Bân, một trận mùi thơm ập tới Hứa Bân toàn thân rùng mình một cái, xuất phát từ bản năng không có cự tuyệt cử động quyến rũ này.
"Bởi vì nguyên nhân của cậu, Vương Đông Lai đối với chúng tôi rõ ràng có ý kiến, bản thân Tử Nhan ở trước mặt Trương Tổ Huy đã xử lý thế yếu, cộng thêm Lạc Gia Thanh những người Lạc Gia này cũng đang đoạt quyền."
"Nội ưu ngoại hoạn, nếu không xử lý tốt thì đừng nói là cổ phần của Tập đoàn Tân Huy, ngay cả Lạc Gia bên này đều sẽ bị chèn ép ra ngoài, cô ấy ngay cả một cơ hội tráng sĩ chặt tay cũng không có."
"Dừng..."
Hứa Bân lắc lư ly rượu châm điếu thuốc, trực tiếp nói: "Cái này, hình như không liên quan gì đến tôi đi, tôi cũng ái mạc năng trợ!"
Nina quay đầu lại, bàn tay nhỏ nhắn non mềm vuốt ve trên lồng ngực Hứa Bân, biểu tình càng thêm dịu dàng: "Không, cậu quá coi thường bản thân rồi."
"Lần thanh toán này, không phải là muốn triệt để chia tách Tập đoàn Tân Huy, mà là tài sản tái cơ cấu để một lần nữa xung kích lên sàn."
"Dù sao đây là do Diệp tổng một tay chủ đạo, bất kể Trương Gia hay là Lạc Gia đều không chịu nổi lửa giận của ông ấy, cũng hiểu Vương Đông Lai là kẻ đến không thiện."
Nina trực tiếp ngồi lên đùi Hứa Bân, một đôi cánh tay ngọc thon thả vòng lên cổ Hứa Bân, lúc nói chuyện, đã thổi khí nóng bên tai Hứa Bân:
"Triệu Minh buổi tối sẽ qua đây, chỉ cần cậu chịu tha thứ cho Tử Nhan, ông ấy sẽ không nhắm vào chúng tôi, như vậy chúng tôi mới có cơ hội tráng sĩ chặt tay."
"Nếu không thì, Lạc Gia Thanh những người đó và Trương Gia liên thủ, chúng tôi sẽ bị ăn đến xương cốt cũng không còn."
Loại quyến rũ trắng trợn này thật làm người ta thích, Hứa Bân tùy tiện dựa vào sô pha, nhìn khuôn mặt tinh xảo này càng lúc càng gần, không khỏi trêu cười nói:
"Chủ nhà đại nhân, tôi tới là bàn chuyện tiền thuê nhà, cô nếu bàn những chuyện rách nát mà tôi lực bất tòng tâm này, tôi cảm thấy cô vẫn là đừng lãng phí tinh lực trên người tôi."
Nina trực tiếp nhào vào trong lòng Hứa Bân, thân thể mềm mại cách lớp vải mỏng uốn éo, tiến một bước dùng mị lực kinh người của cô ta dụ hoặc, khiêu khích.
Trong mắt có hơi nước đảo quanh, cô ta nhả khí như lan nói:
"Đối với cậu mà nói là chuyện rất đơn giản, chỉ cần cậu tha thứ cho Tử Nhan và nói với Triệu Minh một tiếng, chúng tôi ngồi cùng một bàn bị ông ấy nhìn thấy chúng ta rất thân mật là đủ rồi."
Triệu Minh đại biểu cho Vương Đông Lai, Vương Đông Lai còn đại biểu không được Diệp Hải Đông.
Hứa Bân tính toán một chút, vẫn cảm thấy mình đánh giá thấp thực lực của ông bố hờ kia rồi.
Thấy Hứa Bân có chút kinh ngạc, Nina lập tức nói: "Về phần bất động sản quán bar Hán Tư, chỉ cần cậu chịu đáp ứng thì nơi đó chính là của cậu rồi."
Nghe vậy Hứa Bân có chút ý động, tuy rằng ở tầng hai nhưng tòa nhà thương mại kia ít nhất 300 mét vuông, dựa theo giá thị trường hiện tại mà tính thì bảo thủ đoán chừng cũng phải 400 vạn.
Thấy Hứa Bân kinh ngạc không phản ứng, Nina có chút sốt ruột, nâng mặt Hứa Bân lên trực tiếp hôn tới, khẽ thở hổn hển:
"Chúng tôi biết cậu muốn tiền thì có đầy cách có đầy người tặng, nhưng chúng tôi không có đồ vật gì lấy ra được, cầu xin cậu giúp đỡ Tử Nhan đi."
"Chẳng lẽ cậu nhẫn tâm nhìn cô ấy một thân nữ nhi bị người ta bắt nạt như vậy..."
Hứa Bân cảm giác có chút huyết mạch phún trương rồi, mạnh mẽ đẩy cô ta ra lùi lại một bước, ánh mắt cổ quái đánh giá vật báu xinh đẹp trước mắt, hỏi: "Từ từ, các người không phải bách hợp sao??"
"Cô ấy là người yêu của tôi!"
Nina bị hỏi đến ngẩn ra, lập tức lại kiều mị vạn thiên nói: "Vậy có quan hệ gì, chẳng lẽ cậu sẽ phản cảm sao, hay là cậu cảm thấy tôi không có mị lực."