QUYỂN 3 CHƯƠNG 5: BÀN TAY HƯ HỎNG, THƯỞNG THỨC CẶP VÚ CỦA NHẠC MẪU
“Mẹ, đừng hoảng!”
Hứa Bân dùng thanh tuyến cực thấp, hầu như là mức độ muỗi kêu nói: “Ngài không đồng ý, con sẽ không làm loạn, con rể biết mẹ khó chịu, con, con chỉ muốn giúp giúp mẹ.”
Nhìn thấy một đôi cự nhũ mộc qua cực phẩm như vậy, Hứa Bân nói chuyện đều có chút lắp bắp, đây chính là cự vật mộng mị dĩ cầu a, trong lúc nói chuyện Hứa Bân đã không khống chế được đang nuốt nước miếng.
Thẩm Như Ngọc não chết máy, lúc này một tay bà tác quái ở giữa hai chân, một tay nắm cự nhũ của mình nhéo đầu vú mẫn cảm, cho dù hạ thân còn đắp chăn nhưng một màn này ai nhìn thấy đều biết là chuyện gì xảy ra.
“Ngươi, ngươi…”
Thân thể Thẩm Như Ngọc cứng đờ, muốn nói chuyện lại đầu óc trống rỗng không biết nói cái gì, sau khi lấy lại tinh thần chuyện đầu tiên là muốn kéo chăn về đắp lên thân thể mình, nhưng con rể sớm có chuẩn bị vừa sắc sắc nhìn bà vừa giữ chặt chăn không cho bà thực hiện được.
Nhạc mẫu tâm hoảng ý loạn phát ra tiếng hoặc động tác quá lớn sẽ kinh động đến Yến Tử, trong lòng bà rất rõ ràng trong chăn bên kia cũng đang làm chuyện giống mình, nếu bị cái bà tám này nhìn thấy, vậy mình liền thân bại danh liệt rồi.
“Mẹ, đừng lo lắng, con rể chỉ muốn làm mẹ thoải mái hơn.”
Hứa Bân nhìn thẳng bà, tiếp tục an ủi cảm xúc của bà nói: “Con sẽ cẩn thận, Ngài đừng động nếu không sẽ bị phát hiện đấy.”
Thẩm Như Ngọc lúc này cả người là trạng thái kinh ngốc, sau lưng là bạn thân của mình còn đang thủ dâm, quan trọng nhất phía trước là con gái đang ngủ ở giường đối diện, khoảng cách còn chưa đến một mét thậm chí có thể nhìn rõ mặt con gái.
Điên rồi, điên rồi… hắn sao dám sắc đảm bao thiên như vậy.
Hứa Bân men say lên đầu lúc này hưng phấn không thôi, cũng biết đây không phải lúc do dự thiếu quyết đoán, sở dĩ an ủi xong thấy bà không dám nói lời nào trực tiếp thượng thủ, đôi tay cùng xuất tóm lấy vú mộc qua ngày nhớ đêm mong.
Trong nháy mắt vào tay Hứa Bân kích động đến nước mắt đều sắp rơi xuống rồi, cự nhũ ngày nhớ đêm mong ý dâm qua vô số lần a, nếu nói về tính huyễn tưởng đối với thân thể nữ tính thì đứng mũi chịu sào tuyệt đối là ngực nhạc mẫu, chân chị vợ, và mặt Tiểu Di tử.
Cho dù trước kia Thẩm Như Ngọc đối với Hứa Bân châm chọc mỉa mai cực kỳ khắc nghiệt, Hứa Bân đánh từ đáy lòng chán ghét bà, nhưng không thể phủ nhận vẫn luôn dòm ngó nhục thể đầy đặn mê người của bà, bao nhiêu lần huyễn tưởng qua đôi cự vật hô chi dục xuất trước ngực nhạc mẫu này.
Hiện tại đôi cự vật này ngay trong lòng bàn tay rồi, một tay nâng không hết trầm điện điện, e rằng một bầu vú hai tay nắm mới vừa vặn.
Vừa xoa nắn liền cảm giác thịt vú dường như đều từ kẽ ngón tay lọt ra, mềm mại vô cùng giống như quả bóng chứa nước vậy, không giống cảm giác bão mãn đàn hồi mười phần hiện tại của thê tử Diêu Nam.
Vú mộc qua của nhạc mẫu giống như thân thể bà thành thục đầy đặn, vừa vào tay tràn đầy đều là cảm giác mỡ màng, không có bởi vì nuôi nấng ba cô con gái mà khô quắt, nghe nói nhạc mẫu lúc đầu cũng không phải cự nhũ, là sau khi nuôi con tiến một bước tăng lớn.
Sở dĩ đôi vú mộc qua hình giọt nước này đặc biệt bão mãn, đặc biệt đầy đặn, xoa nắn lên xúc cảm kinh người.
“Con rể… đừng, đừng nháo!”
Thẩm Như Ngọc sợ tới mức nửa ngày không có động tĩnh, thẳng đến khi con rể yêu thích không buông tay xoa nắn, tay đàn ông thô ráp lại có lực lượng, mang đến cảm giác như điện giật mới làm bà hồi thần lại.
Lẽ ra nên nghiêm khắc quát mắng mới đúng, nhưng Thẩm Như Ngọc hiện tại nhìn con gái ngủ say cách một mét, căn bản là không có cái để khí đó.
Đêm đó mơ mơ màng màng nói với con rể những lời đó, dùng trứng rung con rể đưa thủ dâm, cộng thêm hai lần này nhìn trộm con rể và con gái làm tình, hết thảy sớm đã phá vỡ ranh giới luân lý giữa các bối phận.
Quan trọng nhất phía trước là con gái, sau lưng là bạn thân, nếu bị phát hiện mình và con rể trần như nhộng quấn lấy nhau, đó là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch a.
Nhưng lúc này cồn làm lý trí mơ hồ, nhìn lâu hoạt xuân cung như vậy thân thể như lang như hổ ở vào trạng thái cực đoan đói khát, tay con rể uyển như có ma lực, vừa sờ lên mang đến khoái cảm so với tự mình sờ mạnh hơn gấp mười lần không chỉ.
Trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh thân thể cường tráng của con rể thao con gái đến ngất đi, Thẩm Như Ngọc liền không khống chế được nuốt một ngụm nước miếng, tò mò cũng thần vãng đó là một loại tư vị như thế nào.
Thẩm Như Ngọc hảo cảm độ 75%, tình tự: Kinh sợ, hoảng sợ, mong chờ, rối rắm.
Có mong chờ và rối rắm, Hứa Bân trong nháy mắt mắt sáng lên, không có bất kỳ do dự liền ghé vào trước ngực nhạc mẫu, mở miệng hôn lên thịt vú tuyết trắng mê người, tham lam liếm cự vật ngày nhớ đêm mong này.
“Mẹ, người tiếp tục…”
Một câu nói hàm hồ không rõ này làm Thẩm Như Ngọc có chút sụp đổ, tiếp tục, tiếp tục cái gì, tiếp tục thủ dâm trước mặt con rể sao??
Lúc đầu óc bà ong ong vang lên, Hứa Bân đã bị đôi cự nhũ mộc qua này mê đến thần hồn điên đảo thở hổn hển, nhịn không được mở miệng ngậm đầu vú xinh đẹp như hạt đậu đỏ bảo thạch vào trong miệng mút vào.
Thẩm Như Ngọc thoải mái hầu như muốn kêu lên, run rẩy cắn cắn môi sau đó đôi tay ôm lấy đầu con rể ghé vào trước ngực mình, cánh tay ngọc run rẩy cũng không biết là nên đẩy hay là nên ôm.
“Mẹ, trên người người thật thơm… đừng sợ hãi, con rể chỉ muốn làm người thoải mái!”
Hứa Bân hàm hồ không rõ nói mớ, mút lấy đầu vú tứ vô kỵ đạn dùng đầu lưỡi vờn quanh hạt bảo thạch này, chùn chụt mút vào bởi vì quan hệ nhạc mẫu thân thể phát nhiệt ra mồ hôi, dường như còn có một trận hương khí nhục dục khiến người ta say mê.
Thẩm Như Ngọc luôn bát lạt lúc này không có chủ ý, kinh khủng mà lại thoải mái không biết nên làm thế nào, muốn ngăn cản lại không biết ngăn cản thế nào, lần đầu tiên nhu nhược vô trợ như vậy.
“Đầu vú của mẹ, thơm quá…”
Hứa Bân hàm hồ không rõ hừ hừ, đôi tay cùng xuất ép vú mộc qua của nhạc mẫu lại với nhau, hai đầu vú yên hồng mê người ghé vào một chỗ cọ xát lẫn nhau, hình ảnh như vậy làm Hứa Bân mắt hầu như đỏ lên.
Cự nhũ bình thường cũng không làm được điểm này, sở dĩ cảm giác dâm mỹ mười phần càng hiển trân quý a, Thẩm Như Ngọc cắn môi dưới hừ một tiếng: “Đồ xấu xa…”
Thẩm Như Ngọc hảo cảm độ 77%, tình tự: Kích thích, hưng phấn, bất an.
“Mẹ, người tiếp tục a!”
Hứa Bân thúc giục miệng há ra, đồng thời ngậm lấy hai đầu vú mút vào, đầu lưỡi luân phiên liếm một đôi bảo bối yêu kiều xinh đẹp này cực kỳ hưng phấn.
Thẩm Như Ngọc thoải mái thở dốc trong mắt đều là hơi nước mê ly, cho dù đã ngầm đồng ý sự hoang đường của con rể, nhưng thủ dâm trước mặt con rể, dâm đãng như thế bà còn chưa thuyết phục được chính mình.
Nhưng miệng con rể liếm quá thoải mái, lúc mút vào hưng phấn quá độ có chút thô bạo, đầu vú bị mút có chút đau nhưng loại đau này lại mang đến khoái cảm càng thêm mãnh liệt.
Đầu óc rối rắm, hỗn loạn, hoảng hốt, chưa từng hoảng trương như vậy.
“Đinh… Nhạc mẫu nhiệm vụ sinh thành, nhiệm vụ: Nụ hôn của nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc, nhiệm vụ phần thưởng: Một điểm thuộc tính.”
Cái mẹ nó, nhiệm vụ đến bây giờ coi như là sinh thành rồi, kinh hỉ đột nhiên làm Hứa Bân vui vẻ muốn chết.
Chẳng lẽ là mình trong lòng chê nó chậm chạp, cái AI hệ thống này khó chịu liền tăng ca đêm??
Bất kể nói thế nào nhiệm vụ đầu tiên này rất đơn giản, Hứa Bân ngẩng đầu nhìn nhạc mẫu đã bị mình xoa nắn đến ý loạn tình mê yêu kiều, cắn môi dưới nhìn qua đặc biệt liêu nhân.
Hứa Bân luyến tiếc nhả đầu vú mang theo hương khí nhục dục ra, đầu vú bị hỏa nhiệt bao bọc phủ kín nước miếng của con rể, bại lộ trong không khí mạnh mẽ có một tia lạnh lẽo, làm Thẩm Như Ngọc cảm giác rất là không nỡ.
Vừa rồi bà trốn tránh nhắm mắt lại, không đi nhìn tràng diện con rể liếm vú mình, thực tế cũng là đắm chìm trong loại hưởng thụ này.
Cảm giác thoải mái vừa gián đoạn, bà theo bản năng mở đôi mắt đã đầy hơi nước trên mặt mang theo nghi hoặc, nhưng làm bà chấn kinh chính là Hứa Bân cười dâm với bà một cái liền hôn lên.
Thẩm Như Ngọc theo bản năng quay đầu đi tránh nụ hôn này, không biết vì sao, trong lòng đột nhiên cảm thấy hôn môi là một loại tình huống so với bị tập ngực càng thêm hoang đường và bất luân.
Cú tránh này bà cũng đang run rẩy, mặt quay đi Hứa Bân hôn lên tai bà.
Lúc này Thẩm Như Ngọc cũng lặng lẽ liếc về phía bạn thân Yến Tử bên kia, chăn đã không nhúc nhích nữa hẳn là xong việc rồi, con lẳng lơ kia ngược lại là nhanh…
Không đúng, lúc này rồi nghĩ cái này làm gì…
Thẩm Như Ngọc đầu óc loạn cào cào, lúc này không khống chế được thở dốc một chút, bởi vì đôi tay thô ráp có lực của con rể đang thô lỗ xoa nắn cự nhũ mộc qua của bà, tứ vô kỵ đạn đùa bỡn mang đến cảm giác kích thích vô cùng tận.
Hứa Bân cũng liếm tai bà thở hổn hển: “Mẹ, đừng lộn xộn… đánh thức các nàng thì không tốt đâu.”