QUYỂN 3 CHƯƠNG 6: SỰ PHỐI HỢP CỦA NHẠC MẪU, VUỐT VE CÔN THỊT CƯƠNG CỨNG
“Ngươi, ngươi về ngủ đi, đừng quá phận.”
Thẩm Như Ngọc lặng lẽ nói, đè thấp thanh âm nhưng không đè nén được run rẩy, sợ hãi, hoảng sợ, mong chờ, hay là hưng phấn bà tự mình đã nói không rõ rồi.
“Mẹ, con thấy người khó chịu, liền ngủ không được!!”
Hứa Bân liếm cái tai nhỏ phát đỏ phát nóng của bà, cảm nhận được sự run lẩy bẩy của nhạc mẫu, dụ hoặc nói: “Con gái mẹ quá không chịu nổi thao, làm một lần phải nghỉ ngơi rất nhiều ngày, con rể và mẹ đồng bệnh tương liên a.”
Lời này tính kích thích cực lớn, cộng thêm tận mắt chứng kiến con rể trên tính ái như dã thú hung mãnh, thân thể lâu ngày thiếu thốn không khống chế được xấu hổ một cái, cảm giác ướt nóng bên tai và hơi thở đàn ông đã làm Thẩm Như Ngọc có chút áp ức không được.
Lại tiếp tục như vậy không cách nào khống chế bản thân rồi, có lẽ là Yến Tử hẳn là ngủ rồi làm Thẩm Như Ngọc hơi có chút lý trí, sở dĩ bà hít sâu một hơi thở phào bắt đầu đẩy tay con rể đang nắm vú mình.
Xoay đầu lại đang muốn nói cái gì, Hứa Bân trực tiếp liền hôn lên, dưới sự chú ý trợn mắt há hốc mồm của nhạc mẫu hôn lên đôi môi đỏ mọng của bà.
Cái miệng nhỏ này luôn nói lời chanh chua khắc nghiệt, luôn châm chọc mỉa mai mình, nhưng không thể phủ nhận miệng Thẩm Như Ngọc rất đẹp cũng rất gợi cảm, lúc nói chuyện đóng mở tràn đầy dụ hoặc, Hứa Bân vô số lần mơ màng qua tràng diện cái miệng nhỏ xinh đẹp này của nhạc mẫu ngậm lấy dương vật của mình.
“Ô…”
Thẩm Như Ngọc theo bản năng ngậm miệng lại, Hứa Bân trực tiếp liếm môi bà, mạnh mẽ kéo chăn một cái đắp lên thân thể hai người, cái này coi như là triệt để chui vào chăn của nhạc mẫu đại nhân rồi.
Thân thể dán vào nhau, có thể cảm giác được thân thể trần truồng thành thục của bà đầy đặn có thịt biết bao, cảm giác thịt thành thục đó không phải mỹ nữ trẻ tuổi có thể so sánh, loại hình hơi mập có thịt chính là nơi mị lực của bà.
Bóng tối đưa tay không thấy được năm ngón, sẽ làm người trở nên mẫn cảm hơn, cũng sẽ mang đến cảm giác an toàn nhất định.
Thẩm Như Ngọc đẩy Hứa Bân một cái, thở hổn hển: “Hứa Bân ngươi điên rồi, mau chóng về ngủ, nếu không mẹ sẽ tức giận.”
“Mẹ, con chính là điên rồi, trên người mẹ thơm quá.”
“Đừng… đừng nói bậy, ủ một thân mồ hôi…”
“Sở dĩ càng thơm!”
Hứa Bân trong bóng tối sờ soạng bò lên trên người bà, thấy Thẩm Như Ngọc lại nhẹ nhàng giãy giụa lập tức nói: “Mẹ, người muốn đánh thức các nàng sao? Muốn để các nàng nhìn thấy hai ta ở trần chui cùng một cái chăn à.”
Vừa nói thế Thẩm Như Ngọc cũng không dám động, nhưng vẫn thở dốc nói: “Tiểu phôi đản, mẹ cầu xin con, con mau chóng về bồi vợ con đi, mẹ gan nhỏ con đừng dọa ta nữa…”
Gan nhỏ?? Cái từ này đặt trên người nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc là một chút cũng không thích hợp.
“Mẹ… cái này gọi là kích thích, có cái gì hay mà sợ hãi.”
Hứa Bân nói xong bò lên trên người bà, yêu thích không buông tay tóm lấy cự nhũ mộc qua lần nữa xoa nắn, sau đó cúi đầu đi hôn môi Thẩm Như Ngọc đang run lẩy bẩy, thấy bà không tránh liền càng thêm phóng túng liếm láp.
“Hứa Bân, con rể… cầu xin con, chúng ta như vậy là không đúng.”
“Mẹ, con chỉ là muốn làm mẹ thoải mái mà thôi…”
“Yên tâm đi, Ngài không đồng ý, con sẽ không cắm vào đâu!!”
“Mẹ, người đừng nữu niết nữa… dây dưa tiếp, người muốn làm đến hừng đông a.”
Vừa là uy hiếp vừa là an ủi, song quản tề hạ người phụ nữ nào cũng chịu không nổi, huống chi là dưới tình huống tâm hoảng ý loạn, lại bị trêu chọc đến ý loạn tình mê này.
Thẩm Như Ngọc thở dốc trong bóng tối cảm giác toàn thân tê dại, rốt cuộc cái miệng nhỏ hơi hé mở một khe hở, đại khái bà hiếm khi có lúc rụt rè như thế.
Tìm được lỗ hổng Hứa Bân đại hỉ quá vọng, lập tức hung hăng hôn nhạc mẫu xâm nhập thân tới, liếm láp cái miệng nhỏ của nhạc mẫu nhanh chóng tìm được lưỡi thơm của bà ngậm lộng liếm mút.
Bị hôn một cái này Thẩm Như Ngọc toàn thân mềm nhũn, đôi tay vô lực vịn lấy cánh tay con rể, đôi chân bất an khép lại cả thân hình đang run lẩy bẩy.
Lưỡi thơm kiều nộn có chút đáp lại nhưng đặc biệt vụng về, nhìn ra được nhạc mẫu rất lâu không hôn môi hoặc là nói người thời đại của bà không biết những trò lãng mạn này, sở dĩ một cái liền bị Hứa Bân hôn đến chết đi sống lại.
“Đinh… Nhạc mẫu nhiệm vụ hoàn thành, đạt được nhiệm vụ phần thưởng: Thuộc tính điểm 1 điểm.”
“Đinh… Phong mãn yêu nhiêu mỹ nhạc mẫu nhiệm vụ 2 sinh thành, mời hoàn thành nhiệm vụ cao trào của nhạc mẫu, nhiệm vụ phần thưởng thuộc tính: Gen trọng tổ.”
Gen trọng tổ là cái quỷ gì?? Hứa Bân nhất thời có chút mạc danh kỳ diệu.
Bất quá lần này hệ thống sinh thành nhiệm vụ rất nhanh, hẳn là số liệu thu thập đủ nhiều vận chuyển bắt đầu lưu loát rồi.
Không rảnh nghĩ nhiều như vậy, bị hôn đến hầu như hít thở không thông Thẩm Như Ngọc bắt đầu đánh Hứa Bân, Hứa Bân lúc này mới lưu luyến không rời rời khỏi cái miệng nhỏ xinh đẹp của nhạc mẫu, dư vị liếm mùi vị trên môi.
Thẩm Như Ngọc cảm giác giống như lên thiên đường, khó có thể tưởng tượng hôn môi sẽ có khoái cảm tuyệt diệu như vậy, rõ ràng chính mình đã không phải cô nương nhỏ mong chờ lãng mạn chó má.
Nhân lúc bà toàn thân mềm nhũn, Hứa Bân có chút mạnh mẽ tay trái xuyên qua dưới cổ bà, ôm thân hình đầy đặn của nhạc mẫu vào trong lòng, lòng bàn tay đi qua nách trực tiếp tóm lấy một bên vú mộc qua bão mãn của bà xoa nắn.
Thiên địa lương tâm, cự nhũ cực phẩm như thế làm người ta yêu thích không buông tay, thật là chơi thế nào cũng sẽ không cảm thấy chán ghét.
Tay phải thì sờ về phía bụng dưới của nhạc mẫu, từ từ đi tới địa đái quan trọng nhất, đang muốn đắc thủ thì Thẩm Như Ngọc mạnh mẽ hồi thần lại, tóm lấy cánh tay con rể run rẩy nói: “Con đã đáp ứng mẹ, không, không làm ta…”
Thẩm Như Ngọc hảo cảm: 78%, tình tự: Mong chờ, hưng phấn, do dự.
Hảo cảm độ lại tăng lên 1% rồi, điều này chứng minh ngôn ngữ và hành động của mình đều là đúng, đang từng bước một làm bà luân hãm.
Bất quá Hứa Bân cũng nhìn thấy, hiển thị cảm xúc lúc đầu là chữ màu đen, lúc này lại là một loại màu đỏ diễm lệ, trong đầu tự nhiên mà biết đây là màu sắc khi ở vào trạng thái tình dục.
Hứa Bân hôn lên, ôn nhu như chuồn chuồn lướt nước, lần này Thẩm Như Ngọc run rẩy không có trốn tránh, nhưng tay bà vẫn gắt gao nắm lấy tay Hứa Bân.
“Mẹ, con thề, người không đồng ý con sẽ không cắm vào đâu…”
“Vừa rồi người làm đang thoải mái bị con cắt ngang, con rể đây liền tới bồi thường người.”
Nói xong đầu lưỡi Hứa Bân lần nữa xâm nhập, trong tiếng thở dốc dồn dập của nhạc mẫu nếm lưỡi thơm của bà, động tác ngăn cản của Thẩm Như Ngọc có chút do dự.
Nhân cơ hội này Hứa Bân phản khách vi chủ, tóm lấy bàn tay nhỏ của bà dẫn dắt đến giữa hai chân mở ra của mình, nếm cự nhũ cực phẩm của nhạc mẫu Hứa Bân sớm đã cứng đến phát đau.
Dương vật đã tăng trưởng lúc này nhảy lên từng cái, Thẩm Như Ngọc chạm vào đang muốn rụt về, nhưng tay con rể giống như cái kìm hữu lực nắm lấy tay bà ấn lên dương vật gắt gao ấn.
“Mẹ…”
Lại là một vòng hôn lưỡi làm bà say lòng, nhưng hôn như vậy cộng thêm vú bị đùa bỡn, trong bóng tối hai nhục thể dán vào một chỗ sự cường tráng và hơi thở của con rể đã làm Thẩm Như Ngọc sắp không chống đỡ được rồi.
Bị trêu chọc đến tình trạng này, thân thể vốn đói khát càng thêm khô nóng khó nhịn, vừa rồi bị cắt ngang lửng lơ, kết quả làm cho hiện tại càng là khó chịu đặc biệt là hạ thân đã ngứa đến mức khó có thể nhẫn nại.
Hứa Bân liếm tai bà, dụ hoặc nói: “Mẹ, nắm lấy nó…”
“Người nếu không yên tâm, thì nắm lấy nó…”
Vừa nói thế hầu như là an ủi về mặt tâm lý, cho bà một chút lý do tự lừa mình dối người, Thẩm Như Ngọc vốn dĩ có chút kháng cự nhưng lời nói của con rể bên tai uyển như ma âm mê hoặc.
Đúng… nắm lấy cái đồ vật xấu xa này, như vậy tên tiểu phôi đản này liền không có biện pháp nhân lúc lão nương thoải mái giở trò đánh lén…
Nhất niệm chí thử, Thẩm Như Ngọc rốt cuộc nắm lấy dương vật của con rể, cú nắm này lại làm cho xuân tình vốn khó nhịn càng phát ra bồng bột.
Dương vật của Hứa Bân không tính là cự căn gì, quy củ hiện tại hơi dài ra một chút, nhưng độ cứng này cũng quá kinh người, cứ như nắm thanh sắt nung đỏ vẫn còn đang kích động nhảy lên tràn đầy đều là lực lượng.
Trong chăn rất buồn bực nóng bức, không khí không lưu thông, không biết có phải hay không ảo giác còn có thể ẩn ẩn ngửi thấy mùi vị của món đồ này.
Thẩm Như Ngọc cảm giác hô hấp ngưng trệ, nắm tính khí con rể có chút không biết làm sao, bao nhiêu năm rồi… Thẩm Như Ngọc hầu như quên mất cảm giác tính khí đàn ông là dạng gì.
Đầu óc hoảng hốt ý niệm là… to hơn lão Diêu, còn cứng, thảo nào con gái sẽ bị thao đến chết đi sống lại.
Cảm giác hô hấp của nhạc mẫu càng dồn dập, Hứa Bân bẻ mặt bà qua, liếm môi bà nói: “Mẹ, động một chút…”
Thẩm Như Ngọc toàn thân cứng đờ không có động tác, Hứa Bân tiếp tục dụ hoặc nói: “Mẹ, thay con gái mẹ an ủi an ủi con đi, người cũng thấy Nam Nam làm một lần liền trực tiếp bị con thao ngất đi rồi.”
“Có đôi khi con còn chưa bắn, nàng liền bảy tám lần cao trào ngất đi… người nói con rể có đáng thương không.”
Thẩm Như Ngọc cắn răng ngà không nói gì, đối mặt với sự trêu chọc của con rể bà không biết nên nói cái gì, bởi vì bà biết đây khẳng định là thật.
Lần đầu tiên nhìn trộm, con gái xác thực bị thao quá ác là bị con rể bế lên lầu, mà vừa rồi, bà cũng biết con gái xấp xỉ là ngất đi rồi.
Lúc này dám dung túng con rể làm loạn, sao không phải là chắc chắn con gái bị thao ác như vậy lại uống rượu khẳng định không tỉnh lại, mới có dũng khí hoang đường này.
“Mẹ… mỗi lần con đều thương yêu Nam Nam không vật lộn nàng nữa, tự mình thường xuyên nghẹn đến khó chịu.”
“Người làm mẹ này… có phải hay không nên thay con gái mình bồi thường con một chút.”
Thẩm Như Ngọc trong lòng càng ngày càng mềm, tối đen như mực không nhìn thấy, nhưng cảm nhận được hết thảy của con rể và hơi thở này đã làm bà tê dại vô cùng rồi, mỹ nhạc mẫu trầm mặc không có đáp lại.
Nhưng bàn tay nhỏ tiêm nộn nắm dương vật con rể lại điều chỉnh một chút, bắt đầu trên dưới tuốt lộng, hơn nữa so với con gái lược có chút vụng về.
“Mẹ thật tốt, con yêu người!!”
“Con rể cũng tới bồi thường Ngài.”
Hứa Bân một tay tiếp tục xoa nắn cự nhũ của bà, nhéo đầu vú mẫn cảm của bà, lần nữa nếm đầu lưỡi mềm mại thơm ngọt của nhạc mẫu.
Mà tay kia đã dưới sự ngầm đồng ý của nhạc mẫu, sờ lên đùi đầy đặn mê người, trơn bóng vô cùng lại đầy mồ hôi thơm của bà.