Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 83: CHƯƠNG 1: DỖ NGỌT EM VỢ, BÀN TAY HƯ HỎNG

Ma trảo thô ráp của người đàn ông lúc này cũng không khách khí, cách lớp quần bò sờ mông có độ khó, liền dứt khoát luồn vào trong áo cô bé, ở vị trí sau eo sờ soạng làn da trơn mềm như lụa của tiểu loli.

Nụ hôn này mãnh liệt, lại đặc biệt triền miên, mang theo tình dục lại có thể thỏa mãn sự mơ mộng lãng mạn của cô bé.

Bị hôn đến mức gần như ngạt thở, Diêu Nhạc Nhi trầm luân mê thất trong sự tê dại tuyệt vời đó, sau khi môi tách ra cô bé mặt đầy hồng nhuận nhắm mắt lại, say mê dựa vào lòng anh rể thở dốc, còn liếm liếm môi trông vô cùng kiều diễm.

Hứa Bân liếm môi sờ xuống chân nhỏ của cô bé, bàn chân ngọc linh lung trong suốt động lòng người, cho dù Hứa Bân không phải kẻ cuồng chân cũng yêu thích không buông tay.

"Anh rể, nhột..."

Diêu Nhạc Nhi khẽ hừ một tiếng rất là xấu hổ, hơi né tránh, rõ ràng đây là một điểm nhạy cảm của cô bé.

"Bảo bối, anh rể rất khó chịu, giúp anh đi!"

Chỉ là một nụ hôn Hứa Bân cũng cứng đến mức không chịu nổi rồi, kéo bàn tay nhỏ mềm nhũn của em vợ đặt lên nhục bổng của mình, cách lớp quần nhưng vẫn làm cô bé giật mình tay liền muốn rụt về.

Có điều tay anh rể giữ chặt lấy, tay Diêu Nhạc Nhi cũng không giãy ra được đành phải ấn lên nhục bổng, mê mang lại căng thẳng nói: "Anh rể, anh, anh đừng làm bậy nha."

Diêu Nhạc Nhi: Hảo cảm độ 68%.

Giảm xuống rồi?

Hứa Bân lập tức nhíu mày đầu đầy sương mù, theo lý thuyết mình vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí tuần tự tiệm tiến mà, đều hôn thành thế này rồi cũng cho ôm sao để cô bé cách quần sờ một cái hảo cảm độ liền giảm xuống.

Đang lúc suy tính, em vợ dường như lấy hết dũng khí, khẽ nói: "Anh rể... em, em vẫn là cô bé, trẻ con, còn là em gái anh chúng ta không được đâu."

"Bảo bối ngốc nghếch, cô bé sắc nữ này nghĩ đi đâu thế?"

Hứa Bân lập tức chuyển đổi sách lược, hôn lên má cô bé an ủi nói: "Em sẽ không cho rằng anh rể sẽ làm thịt em ở đây chứ."

"Anh rể anh đừng nói bậy!!!"

Câu nói đùa mang chút trêu chọc này khiến Diêu Nhạc Nhi căng thẳng, cảm nhận sự nóng hổi và độ cứng của thứ đó, cô bé khẽ thở gấp nói: "Anh rể... anh đừng gọi em là ngốc nghếch."

"Nhưng em ngốc nghếch rất xinh đẹp nha, anh rể nhìn cả buổi tối cũng không biết chán."

Hứa Bân thấy thái độ cô bé do dự không quyết, lập tức rèn sắt khi còn nóng nói: "Bảo bối yên tâm đi, em là bảo bối trân quý trong lòng anh rể, nếu em không đồng ý thì anh rể sẽ không làm bậy với em đâu."

"Anh rể..."

Diêu Nhạc Nhi động tình nỉ non, to gan nhìn thẳng vào ánh mắt tình cảm dạt dào của người đàn ông, nhất thời lại có chút đau khổ và thất lạc, không nhịn được sờ lên mặt Hứa Bân, nói:

"Tại sao anh lại là anh rể em, là chồng của chị hai em chứ..."

"Anh mà là người lạ thì tốt biết bao, người ta có thể yêu đương với anh."

"Chúng ta có thể quang minh chính đại nắm tay cùng nhau hẹn hò, không phải trốn ở đây như làm trộm thế này..."

Nói chuyện cô bé lại dựa vào lòng Hứa Bân, nói chuyện đã hơi nghẹn ngào rồi, có chút tủi thân khóc lên: "Anh rể, em sợ lắm."

"Em thực sự rất sợ, lần trước chúng ta hôn môi em mấy ngày liền ngủ không ngon."

"Em mơ thấy chúng ta ôm nhau, chị hai nhìn thấy xong thất thanh la hét, lao tới túm tóc em tát em một cái!!"

"Em, em còn mơ thấy mẹ đuổi em ra khỏi nhà, mơ thấy bố chỉ vào mũi em mắng, nói sau này không có đứa con gái mất mặt xấu hổ như em."

Oa một tiếng, trong nháy mắt cô bé đã khóc không thành tiếng rồi, ôm lấy Hứa Bân khóc đến lê hoa đái vũ rào rào.

Xuất hiện tình huống như vậy Hứa Bân thật sự không ngờ tới, anh rể trộm em vợ chuyện này nghe thì hương diễm, không ngờ lại gây cho cô bé gánh nặng tâm lý lớn như vậy, nói cho cùng Diêu Nhạc Nhi chỉ là một cô bé học cấp ba.

Tố chất tâm lý của cô bé không vặn vẹo như vậy, tư duy cũng rất bình thường, mối quan hệ méo mó này mang lại cho cô bé còn có sợ hãi và áp lực.

"Bảo bối à xin lỗi, là anh rể quá thích em mới gây cho em áp lực như vậy."

"Nhưng anh rể cũng không khống chế được, anh yêu chị em nhưng anh càng yêu em, nếu gặp em sớm hơn thì anh chắc chắn sẽ theo đuổi em."

"Lần đầu tiên anh đến nhà em, vừa nhìn thấy em biết cảm giác gì không, lúc đó tuy em mới học cấp hai, nhưng em từ cầu thang đi xuống mang lại cho anh cảm giác chính là một thiên sứ giáng trần xinh đẹp."

"Giây phút đó anh liền hối hận rồi, nhưng anh không thể có lỗi với chị hai em, chỉ có thể len lén giấu sự yêu thích đối với em ở đáy lòng."

Đối với tra nam mà nói lời ngon tiếng ngọt là kỹ năng nghề nghiệp cơ bản nhất, phụ nữ bất kể là nhỏ hay già đều ăn bộ này, trưởng thành rồi có thể thực tế một chút nhưng cô bé con tuyệt đối không kháng cự được mấy cái này.

"Thật sự sao?"

Quả nhiên, Diêu Nhạc Nhi cũng không khóc nữa, vừa thút thít vừa lau nước mắt nói: "Anh rể, vậy, vậy sao bây giờ anh mới!!!"

Dáng vẻ này của cô bé đáng yêu như một con mèo nhỏ, Hứa Bân cúi đầu ôn nhu hôn đi nước mắt trên mặt cô bé, cử động này trong mắt cô bé con tuyệt đối là điểm cộng, bởi vì cảm giác đặc biệt lãng mạn.

Đinh... Diêu Nhạc Nhi: Hảo cảm độ 72%.

Hứa Bân ôn nhu hôn lên má cô bé, vẻ mặt đau khổ nói: "Anh rể cũng chỉ có thể giấu sự yêu thích của anh trong lòng."

"Thiên sứ trong lòng anh còn chưa trưởng thành, anh không thể làm vấy bẩn cô ấy, nhưng đến giờ anh thực sự không khống chế được bản thân."

"Đây không phải lỗi của em, là lỗi của anh rể, anh biết mình không xứng với em, nhưng anh chính là không khống chế được cảm xúc của mình."

"Không... không phải!!"

Diêu Nhạc Nhi đột nhiên ngẩng đầu dũng cảm hôn lên miệng Hứa Bân, còn mang theo tiếng nghẹn ngào kích động nỉ non nói: "Anh rể, anh đừng nói mình như vậy."

"Nhạc Nhi sai rồi, Nhạc Nhi thật sự sai rồi, bất kể mẹ và chị cả nói về anh thế nào nhưng em cứ tin lời họ."

"Anh rể em là người đàn ông dịu dàng biết quan tâm lại ưu tú nhất, em trước đây không nên lạnh nhạt với anh như vậy, em cũng là bây giờ mới biết chân tướng hối hận rồi."

Nụ hôn này cực kỳ triền miên lại hôn đến chết đi sống lại, Diêu Nhạc Nhi cũng không khóc nữa say mê rúc vào lòng Hứa Bân, vẫn khó giấu sự thảm thắc nói:

"Anh rể, em thực sự sợ bị chị hai biết..."

Đây tuyệt đối là lời nói thật lòng của cô bé, Hứa Bân ôm cơ thể ôn nhu hương ngọt ngào, nhỏ nhắn xinh xắn này nhất thời cũng không còn lòng ham muốn, biết mình lúc này nên làm nhất chính là tiếp tục an ủi cô bé:

"Bảo bối em đừng nghĩ nhiều, đây là bí mật giữa chúng ta."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!