Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 84: CHƯƠNG 2: DỌA DẪM EM VỢ, CỞI QUẦN ANH RỂ

Giọng điệu của Hứa Bân kiên định mà ôn nhu, dịu dàng hôn lên cái miệng nhỏ của cô bé nói: "Nếu em không đồng ý thì anh rể vĩnh viễn sẽ không làm bậy."

"Thật sự không được thì, anh ly hôn, cưới em..."

Bộ não đang vận chuyển phi tốc, Hứa Bân biết khả năng chịu đựng tâm lý của cô bé không tốt, lập tức làm ra vẻ quyết tuyệt nói: "Nhạc Nhi, anh rể không phải kẻ nghèo hèn gì, anh rể có năng lực cho em cuộc sống tốt, thật sự không được chúng ta bỏ trốn đi."

Nghe vậy Diêu Nhạc Nhi ngược lại giật mình, hung hăng ôm lấy Hứa Bân run rẩy nói: "Anh rể, anh đừng phát điên, không thể như vậy."

"Sao lại không thể!"

Hứa Bân làm ra vẻ hơi kích động nói: "Học phí sinh hoạt phí của em đối với anh mà nói đều không phải chuyện khó, anh rể mua cho em ngôi nhà tốt chúng ta tự mình sống thật tốt."

"Ngay cả mẹ em, chị cả em như vậy anh cũng chịu đủ rồi, anh lại không phải không có tiền tại sao phải chịu cái cục tức này."

"Anh trực tiếp thẳng thắn với chị hai em, không chấp nhận thì ly hôn, chị hai em cũng không phải ngày đầu tiên biết anh có tiền, còn không chịu thay anh ra mặt chuyện này."

Nhìn Hứa Bân một bộ dạng đầy nghĩa khí phẫn nộ, Diêu Nhạc Nhi vốn đang thảm thắc bất an ngược lại có chút sợ ngây người.

Không màng đến xấu hổ và đa sầu cảm, Diêu Nhạc Nhi ôm chặt lấy anh rể hoảng sợ lại bất an an ủi, căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn:

"Anh rể anh đừng nói lung tung, anh không thể ly hôn với chị."

"Như vậy thì toàn là lỗi của em rồi, em thà chết cũng không thể làm người xấu này."

"Anh rể... anh bình tĩnh chút!"

Tiểu loli căng thẳng đến mức đã quên khóc, ôm chặt lấy Hứa Bân hoảng loạn nói.

Quả nhiên a cứ dỗ dành hiệu quả kém, đối phó với em vợ thiệp thế chưa sâu lại đơn thuần thật thà vẫn cần kiếm tẩu thiên phong, làm một cú lấy độc trị độc kích động dọa cô bé một chút còn hiệu quả hơn lời ngon tiếng ngọt nhiều.

"Bảo bối..."

Hứa Bân ôm lấy cô bé lại hôn một hồi, lần này Diêu Nhạc Nhi ngoan ngoãn đá lưỡi với anh rể, vẻ mặt mê ly cũng là say mê trong đó.

Hôn một lúc lâu mới tách ra, Diêu Nhạc Nhi hầu như giống con mèo nhỏ cuộn tròn vào lòng Hứa Bân, vẫn có chút sợ hãi nói: "Anh rể, sau này anh đừng có suy nghĩ này nữa, em biết chị hai yêu anh thế nào, thật sự hại anh chị ly hôn thì em sẽ sống không bằng chết mất."

"Haizz, tạo hóa trêu ngươi mà!"

Hứa Bân ôm cơ thể mềm mại của cô bé, hưởng thụ sự khoan khoái của ngọc ấm hương thơm đầy cõi lòng, ngửi mùi hương nhàn nhạt tựa như sữa bò trên người em vợ, dục vọng vẫn luôn kiềm chế lại một lần nữa dâng trào.

Lúc này Diêu Nhạc Nhi cũng cảm nhận được cự vật cứng rắn của anh rể đang nhảy nhót trong quần, cô bé mặt đầy e thẹn nhưng to gan hỏi một câu: "Anh rể, có phải rất khó chịu..."

Lúc này nên lấy lùi làm tiến, Hứa Bân làm ra vẻ khó chịu điều chỉnh tư thế một chút, lại hôn lên má cô bé nói: "Không sao, anh rể nhịn một chút là được rồi."

Diêu Nhạc Nhi do dự suy tư điều gì đó, vẻ mặt như có điều suy nghĩ ẩn ẩn cắn môi dưới đặc biệt đẹp.

Phòng riêng ở đây đều ngăn cách bằng ván gỗ, đều là ván mỏng thực ra không cách âm, vừa rồi ẩn ẩn biết phòng bên cạnh có người vào rồi, cũng là tình nhân có điều họ vẫn luôn nói cười nên không chú ý.

"Bảo bối, em ngậm giỏi thật!"

"Đúng rồi, bảo bối, liếm hòn dái nhiều một chút, như vậy rất sướng."

"Lát nữa bắn xong phải nuốt xuống nha, đừng giống lần trước nhổ ra đấy nhé."

Lời nói dâm đãng của người đàn ông mang theo sự thỏa mãn của trận chiến, vừa nghe thậm chí có thể tưởng tượng bên kia là cảnh tượng gì, sự chú ý vừa bị thu hút thậm chí có thể nghe thấy tiếng liếm mút chùn chụt.

Hai người nhìn nhau, khuôn mặt nhỏ của Diêu Nhạc Nhi đỏ bừng, cô bé lại không phải kẻ ngốc đương nhiên tưởng tượng ra được là đang làm gì rồi.

Hứa Bân vẻ mặt khát vọng nhìn cô bé, mắt nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhuận xinh đẹp của cô bé, Diêu Nhạc Nhi e thẹn cúi đầu xuống: "Anh rể, nhìn cái gì mà nhìn!!"

Lúc này cô bé rõ ràng có chút căng thẳng, hô hấp cũng dồn dập rồi, bản năng sai khiến cô bé đương nhiên nhìn ra dục vọng bốc đồng trong mắt anh rể.

Làm sao bây giờ... cái đầu nhỏ trong nháy mắt rối bời, Diêu Nhạc Nhi đang nghĩ nếu anh rể cũng đề ra yêu cầu này, mình phải từ chối hay là đồng ý.

Ngậm chỗ đó bẩn lắm, nhưng Diệu Diệu lại nói giữa nam nữ đó là chuyện rất bình thường, hơn nữa nghe nói là đặc biệt sướng... con bé chết tiệt lần trước còn định lừa mình liếm cho nó...

Không đúng, là yêu cầu của anh rể thì làm sao bây giờ mới tốt, chắc là sẽ không ghê tởm, là anh rể thì hình như có thể thử một chút.

Bản thân đã bị hôn đến ý loạn tình mê, Diêu Nhạc Nhi lúc này quần lót cũng ướt rồi, cảm xúc lên xuống thất thường đã có chút hoảng hốt.

Hứa Bân lúc này một phen nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé, thăm dò nói: "Bảo bối, anh rể có chút chịu không nổi, giúp anh rể được không."

Diêu Nhạc Nhi tim đập chân run cúi đầu xuống, e thẹn không thôi giọng nói cũng đặc biệt thấp: "Anh, anh rể, nhưng em... không biết liếm, tuy rằng xem qua nhưng không biết liếm thế nào."

Cô bé vừa nói câu này Hứa Bân đầu tiên là ngẩn ra, nhìn lại hảo cảm độ của em vợ đã tăng lên 75%.

Tiêu chuẩn dữ liệu cụ thể của hảo cảm độ là gì, đạt đến bao nhiêu ví dụ như 50% là quan hệ thế nào, có thể làm chuyện gì với đối phương hiện tại vẫn chưa khai phá ra chức năng này.

Nhưng Hứa Bân dựa vào giá trị hảo cảm độ, có thể lờ mờ đưa ra một số phán đoán, không quá cụ thể nhưng tốt xấu gì cũng có một phương hướng.

Em vợ nói xong lời xấu hổ cúi đầu không chịu ngẩng lên, lời này khiến Hứa Bân có chút kinh hỉ có chút bất ngờ, không ngờ a trong lòng cô bé thế mà nguyện ý khẩu giao cho mình, lo lắng lại là mình làm không tốt.

Hứa Bân kích động nắm tay cô bé ấn lên nhục bổng của mình, kích động đến mức lúc nói chuyện môi cũng đang run rẩy: "Bảo bối, em không thích thì anh rể sẽ không miễn cưỡng em đâu, em dùng tay giúp anh rể làm một chút trước được không??"

Diêu Nhạc Nhi e thẹn không chịu nổi, động tác rất nhỏ gật đầu một cái, rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.

Lúc cô bé vừa nói nguyện ý khẩu giao, Hứa Bân mừng rỡ khôn xiết nhưng lập tức ép buộc mình bình tĩnh lại, bởi vì nhiệm vụ của hệ thống là túc giao xuất tinh lên mặt cô bé.

Cho dù em vợ Đồng Nhan Cự Nhũ quỳ dưới háng ngậm cặc là một bức tranh cực hương diễm, nhưng vì một trăm vạn kia Hứa Bân chỉ có thể tạm thời nhịn xuống sự bốc đồng và dục vọng này.

Bởi vì từ quan sát mà xem Diêu Nhạc Nhi không phản đối, nhưng cô bé cũng không quá tình nguyện, dù sao cũng là gái tơ chưa có kinh nghiệm tình dục.

Hơn nữa chỗ này tuy là không gian kín, nhưng cảm giác chẳng riêng tư chút nào, cái gọi là hẹn hò cũng không có bầu không khí lãng mạn đó, đối với cô bé dường như có chút miễn cưỡng.

Không khí không tốt, không phải thời khắc tình nồng ý đậm, thì không chiếm được thiên thời địa lợi.

Nhưng hiện tại chưa phải lúc hưởng thụ cái miệng nhỏ của em vợ, Hứa Bân cảm thấy vẫn có thể tiến hành, lập tức buông cô bé ra, liếm tai cô bé thở hổn hển: "Bảo bảo, giúp anh rể cởi quần ra, chật chội khó chịu."

"Anh, anh tự cởi!!"

Diêu Nhạc Nhi khẽ rên rỉ một chút, e thẹn hừ một tiếng.

"Bảo bối, em không cởi quần anh rể, anh rể sẽ không khống chế được cởi quần em nha..."

Hứa Bân hạ lưu liếm cái tai nhỏ phát đỏ phát nóng của cô bé, đôi tay đã không an phận sờ lên đùi ngọc trắng như tuyết của em vợ, tiếp tục trêu chọc:

"Bảo bối Nhạc Nhi, em nỡ để anh rể khó chịu như vậy sao."

"Nỡ, anh rể là đại sắc lang, đại biến thái, cứ hay sờ chân người ta."

Lúc này tay Hứa Bân lại nghịch bàn chân ngọc của cô bé, đây là mục tiêu công lược hôm nay cũng là nơi nhiệm vụ, đặc biệt phát hiện bàn chân ngọc của Diêu Nhạc Nhi là điểm nhạy cảm sau Hứa Bân lại càng hưng phấn.

Miệng nũng nịu, Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt hít sâu một hơi thở phào, răng ngà cắn một cái vươn bàn tay ngọc tiêm nộn nắm lấy dây chun quần của Hứa Bân, từ từ kéo quần người đàn ông xuống.

"Bảo bối, quần lót cởi cùng luôn nha."

"Bảo bối cố lên, anh rể rất mong chờ..."

Cô bé căng thẳng đến mức động tác ngón tay đều rất cứng ngắc, dù sao cũng là tiểu xử nữ chưa trải sự đời, bảo cô bé chủ động cởi quần đàn ông lại là anh rể mình, cần dũng khí rất lớn.

Hứa Bân trong lòng thầm đắc ý cũng đang cổ vũ cô bé, phối hợp nhấc mông lên một chút, Diêu Nhạc Nhi hít sâu một hơi thở phào.

Dường như có giác ngộ đau dài không bằng đau ngắn, mạnh mẽ cắn răng ngà kéo quần Hứa Bân cùng với quần lót xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!