Nhục bổng lắc lư mà ra, cứng rắn nhảy nhót dị thường kích động, tản ra hơi thở nam tính nồng đậm vô cùng, sát khí đằng đằng rất là dữ tợn tản ra cảm giác xâm lược.
Diêu Nhạc Nhi hô hấp lập tức ngưng trệ, ngây ngốc nhìn cây dương vật này đang lắc lư trước mắt, bản năng phụ nữ khiến cô bé cảm nhận được thứ đồ vật này đối với mình dục vọng mãnh liệt đến nhường nào.
Mà cái mùi đặc thù kia, không phải mùi khai nước tiểu trong tưởng tượng, mà là một loại mùi ngửi thấy liền cảm giác cơ thể nóng lên.
"Bảo bối, lần đầu tiên nhìn à!"
Hứa Bân yêu thích không buông tay nghịch bàn chân ngọc của cô bé, cảm giác lúc này rất là hưng phấn.
"Nói thừa..."
Diêu Nhạc Nhi xấu hổ lườm một câu, đôi mắt xinh đẹp không chớp nhìn chằm chằm, trên khuôn mặt nhỏ vô tội thuần khiết tràn đầy tò mò, hơi thở thổi ra phả vào nhục bổng khiến Hứa Bân càng thêm hưng phấn.
Nhìn ánh mắt tò mò như vậy của em vợ, cách nhục bổng của mình gần như vậy, là đàn ông thì liền muốn hiện tại cắm nhục bổng vào cái miệng nhỏ hé mở của cô bé, hưởng thụ sự tốt đẹp của lần đầu khẩu giao của em vợ.
Có điều vì nhiệm vụ của hệ thống, Hứa Bân lập tức khống chế dục vọng của mình để bản thân bình tĩnh một chút.
"Bảo bối, nó thích em thích đến mức quá kích động rồi, nắm chặt lấy nó đi."
Hứa Bân thở hổn hển nói, biết em vợ vẫn là xử nữ sẽ có chút nữu niết, lần này không trêu cô bé nữa chủ động nắm lấy tay cô bé ấn lên nhục bổng của mình, đối với em vợ da mặt mỏng mà nói thì bằng với cho cô bé một bậc thang xuống.
Tuyến nhiệm vụ của em vợ phần thưởng cho vẫn luôn rất phong phú, dường như hệ thống vẫn luôn nhắc nhở mình, phải trân trọng xử nữ duy nhất trong nhà này cho tốt.
Phải hưởng thụ thật tốt không chỉ thể xác còn có linh hồn của cô bé, hưởng thụ khoái cảm tà ác từng bước chiếm đoạt tiểu loli Đồng Nhan Cự Nhũ em vợ làm của riêng.
Bàn tay nhỏ của em vợ mềm mại vô cùng, thon dài lại xinh đẹp, mang theo nhiệt độ cơ thể nóng hổi hiện tại của cô bé còn có mồ hôi thơm, chỉ vừa nắm lấy Hứa Bân đã kích động rên lên một tiếng.
Nóng lòng ưỡn eo trong lòng bàn tay cô bé, thở hổn hển: "Bảo bối Nhạc Nhi, chính là động như vậy!"
"Anh rể cứng không..."
"Cứng..."
Diêu Nhạc Nhi cảm giác như bị ma làm, bàn tay nhỏ bản năng sáo lộng, như vô sư tự thông biết nên làm thế nào.
Cái đầu nhỏ lúc này có chút loạn, hiện thực xấu hổ không thôi là mình đang nắm tính khí của anh rể thủ duyệt nó, mà khiến Diêu Nhạc Nhi toàn thân run rẩy là anh rể trước sau vẫn đang nghịch bàn chân ngọc của cô bé.
"Bảo bối, tay kia sờ sờ trứng của anh rể, như vậy sẽ sướng hơn!"
"Anh rể biến thái..."
Diêu Nhạc Nhi ngoài miệng lườm một câu, vẫn là hít sâu một hơi thở phào, bàn tay phải run rẩy sờ lên hòn dái của Hứa Bân, dưới sự cổ vũ của anh rể nhẹ nhàng âu yếm hai vật nhỏ này.
Thiếu nữ tuổi dậy thì, đối với tình dục cũng tràn đầy mong đợi và tò mò, tuy rằng căng thẳng lại xấu hổ nhưng lần đầu tiên đánh giá tính khí khác giới, còn dùng tay chạm vào cũng là một chuyện khiến cô bé cảm thấy kích thích lại vui vẻ.
Lúc đầu căng thẳng, xấu hổ, nhưng lại ẩn ẩn cảm thấy vui.
"Anh rể, thật sự sướng thế sao?"
Sáo lộng một hồi, Diêu Nhạc Nhi ngẩng đầu dùng ánh mắt cầu tri nhìn Hứa Bân.
Bởi vì lúc này Hứa Bân sướng đến mức lưng dựa vào tường, liếm môi hô hấp dồn dập, nhìn em vợ xử nữ đang ghé vào dưới háng sáo lộng nhục bổng cho mình mắt đều đỏ rồi.
Ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống cô bé dọa Diêu Nhạc Nhi giật mình, mạc danh lại có loại trộm vui không nói nên lời, đây cũng là một loại công nhận đối với mị lực của cô bé, là sự yêu thích và si mê đối với cô bé.
"Bởi vì là Nhạc Nhi, anh rể sướng đến mức không dám tin tưởng đây là sự thật, cảm giác như đang nằm mơ và lên thiên đường vậy."
Hứa Bân đỏ mắt nhìn cô bé, đôi môi của em vợ cách nhục bổng của mình gần như vậy, lúc này cứng rắn một chút đề yêu cầu, là có thể hưởng thụ được khẩu giao của em vợ rồi.
Cô bé hẳn là sẽ không từ chối, đây là sự cám dỗ cỡ nào a, nhưng Hứa Bân phải nhịn xuống sự bốc đồng này thực sự quá tra tấn rồi.
Lời ngon tiếng ngọt như vậy tự nhiên là Diêu Nhạc Nhi không kháng cự được rồi, khuôn mặt tươi cười của cô bé đỏ bừng vẫn cứ nhìn chằm chằm dương vật trước mắt, hô hấp dồn dập cảm giác giữa hai chân mình cũng hoàn toàn ướt rồi.
Sự thật là vừa rồi lúc hôn môi đã ướt rồi, chỉ là cảm giác hiện tại càng kịch liệt hơn, toàn thân táo nhiệt bất an rất là khó chịu.
Tay Hứa Bân không an phận sờ lên vai cô bé, thở hổn hển: "Bảo bối à, anh rể muốn sờ ngực em một chút, được không."
Nghe vậy, cả người Diêu Nhạc Nhi đều cứng đờ, động tác sáo lộng đã dừng lại.
Do dự một chút, em vợ lắc đầu ấp a ấp úng nói: "Không được... anh rể, không được, đừng quá đáng, như vậy đã rất có lỗi với chị rồi."
"Em, em là thấy anh rể khó chịu mới giúp anh, anh rể đừng được đằng chân lân đằng đầu."
"Được rồi!"
Hứa Bân không có cưỡng cầu, mở hai chân lưng dựa vào tường, thở hổn hển: "Bảo bối à, em tiếp tục nha, anh rể rất sướng."
Bàn tay nhỏ của Diêu Nhạc Nhi tiếp tục động, toàn thần quán chú cũng có chút căng thẳng, lần đầu tiên đánh máy bay cho đàn ông cô bé vụng về không có kinh nghiệm gì, nhưng ngón tay ngọc ngà vẫn mang lại cho Hứa Bân khoái cảm cực lớn.
Dù sao cũng là em vợ ruột của mình... đáng yêu biết bao, tiểu xử nữ Đồng Nhan Cự Nhũ đang phục vụ cho ngươi.
Làm vài phút đổi sang tay trái, Diêu Nhạc Nhi vừa làm vừa thở gấp nói: "Anh rể, sao vẫn chưa ra, tay người ta đều mỏi rồi."
"Anh rể rất lâu ra nha, mỗi lần chị hai em đều khóc cha gọi mẹ cầu xin tha, bảo bối Nhạc Nhi cũng nên biết mà!"
Hứa Bân lúc này điều chỉnh tư thế một chút, ôm lấy cô bé hôn lên.
Diêu Nhạc Nhi cắn môi dưới rất là e thẹn, trước đây cách một bức tường, cô bé đương nhiên có thể nghe thấy tiếng rên rỉ yêu kiều như ma âm nhiếp nhân tâm phách của chị.
Rất khó tưởng tượng chị hai luôn ôn thuận nội hướng hiền lành như vậy, tiếng rên rỉ trên giường lại lẳng lơ vũ mị như thế, chỉ nghe thôi đã khiến cô bé trằn trọc quần lót nhỏ đều ướt đẫm rồi.
Về phần cảnh tượng đó kịch liệt thế nào, Diêu Nhạc Nhi càng không dám tin tưởng, dù sao nghe nói đàn ông bình thường sẽ không lâu như vậy.
Sau khi hiến dâng nụ hôn đầu, dưới sự dạy dỗ của Hứa Bân đối với tiếp hôn Diêu Nhạc Nhi đã vui vẻ chấp nhận, hơn nữa còn biết mùi tủy trầm luân trong đó.
Hôn cực kỳ triền miên đã ảnh hưởng đến động tác trên tay cô bé, say mê rúc vào lòng anh rể, Diêu Nhạc Nhi có chút khó chịu lắc cánh tay, khẽ thở hổn hển: "Anh rể, tay người ta thực sự mỏi rồi, anh bắn ra đi mà."
"Người ta... cũng muốn xem đàn ông bắn tinh thế nào."
Câu nói này không nghi ngờ gì là xuân dược chấn phấn lòng người, đặc biệt là lúc cô bé nói cái dáng vẻ cắn môi dưới nhỏ nhắn kia thì càng thêm khiêu khích rồi.
"Bảo bối, đơn thuần sục cặc như vậy, anh rể rất khó bắn ra."
"Vậy, người ta mặc kệ, tay em mỏi chết rồi, anh rể không bắn thì không thể trách em..."
Diêu Nhạc Nhi nũng nịu nói trong mắt thoáng chút do dự, lúc này trong lòng hoảng loạn lại xấu hổ.
Đáng tiếc không biết cô bé có suy nghĩ gì, có điều Hứa Bân cũng biết là lúc rồi, lập tức vuốt ve bàn chân ngọc của cô bé, thở hổn hển: "Bảo bối, kích thích đơn thuần vẫn chưa đủ nha, dùng chân em để anh rể tiếp tục."
"... Anh rể thối, đại biến thái... cái này sao được."
Túc giao là chuyện thế nào, Diêu Nhạc Nhi vẫn đại khái biết, vừa nghe lời này mặt đều đỏ thấu.
Cô bé một tiểu xử nữ toàn thân đều trong sạch, ngay cả kinh nghiệm khẩu giao cũng không có phải túc giao cho anh rể mình, phải biết trong quan niệm tình dục của cô bé, bước tiếp theo của thủ giao là khẩu giao.
Về phần túc giao... đó là một phương thức có thể so với quan hệ tình dục thậm chí còn xấu hổ hơn.