Thẩm Như Ngọc thư phục rên rỉ ra tiếng, run rẩy hưởng thụ sự hầu hạ của con rể.
"Mẹ, mẹ đang tắm à!!"
Trầm tẩm trong kích tình hai người đều không nghe được tiếng mở cửa, đột nhiên ngoài cửa phòng vệ sinh vang lên giọng búp bê kiều tích tích của Diêu Nhạc Nhi.
Một tiếng đột ngột này làm đôi cẩu nam nữ đang vụng trộm giật nảy mình, Thẩm Như Ngọc có chút hoảng trương nói: "Đúng vậy, sao thế, sao con còn chưa ngủ a???"
Bà dùng ánh mắt ám chỉ Hứa Bân thành thật một chút, bất quá nghe giọng nói của Dì nhỏ, sau sự kinh hách ngắn ngủi dục vọng tà ác của Hứa Bân càng thịnh.
Mạnh mẽ ôm lấy thân thể bà, không màng nhạc mẫu đại nhân kinh hoàng lắc đầu, trực tiếp nắm lấy quy đầu côn thịt nhắm ngay cúc hoa xinh đẹp của bà.
"Đừng... ư..."
Sự ngăn cản của Thẩm Như Ngọc không kịp rồi, bà đánh giá thấp thú tính của tên cầm thú con rể.
Nghe giọng búp bê nãi thanh nãi khí của Dì nhỏ, ngay cách một cánh cửa như vậy phá trinh lỗ đít cho nhạc mẫu, chuyện kích thích như vậy Hứa Bân sao có thể thành thật được.
Mượn sự bôi trơn sung túc, quy đầu nháy mắt tiến vào trong cúc hoa của nhạc mẫu.
Thẩm Như Ngọc khẩn trương vô cùng kẹp một cái, lập tức sướng đến mức Hứa Bân đều muốn kêu lên, chạy nhanh cố định lại thân thể bà không cho bà giãy dụa.
Thẩm Như Ngọc sợ kêu ra tiếng cũng một tay che miệng mình lại, cái này trọng tâm toàn bộ bị con rể nắm giữ bà không cách nào giãy dụa.
"Mẹ, khả năng buổi tối hải sản tươi quá đi, Quả Quả có chút đau bụng..."
"Thuốc bảo tề hoàn trong nhà... mẹ để đâu rồi?"
Dọn đến biệt thự cũng một đoạn thời gian rồi, rốt cuộc là hoàn cảnh cư trú mới, Dì nhỏ ở nội trú vẫn chưa quen thuộc lắm.
Nghe giọng nói nãi thanh nãi khí của nàng, Hứa Bân cũng dùng tư thế đứng doggy cố định thân thể đầy đặn nhỏ nhắn của nhạc mẫu.
Ưỡn eo, nhân lúc bà nỗ lực thả lỏng côn thịt từng chút từng chút cắm vào, hưởng thụ cúc hoa trực tràng gắt gao kẹp lấy mang đến sự mỹ diệu vô cùng.
"Ở, phòng khách... dưới tủ tivi, ngăn kéo ở giữa..."
Thẩm Như Ngọc cắn răng ngà, lúc nói chuyện đều đang run rẩy, thở hổn hển nỗ lực để bản thân thả lỏng.
Lúc này vừa căng thẳng lại kích thích, bà biết con rể không có khả năng dừng lại, liền đành phải nỗ lực để côn thịt có thể thuận lợi tiến vào...
"Được, con đi tìm xem..."
Lần này có thể rõ ràng nghe thấy tiếng bước chân Diêu Nhạc Nhi đi ra ngoài, trong lúc chiến đấu như vậy, côn thịt của Hứa Bân cũng cắm vào được xấp xỉ chín thành.
"A... đừng động, trướng chết rồi..."
"Cái đồ hỗn đản... cũng không thể nhịn một chút sao, mẹ suýt chút nữa thì kêu lên rồi."
Thẩm Như Ngọc từng ngụm lớn thở dốc, đầy mặt trướng hồng mày liễu nhíu lại, rõ ràng cúc hoa mới khai phá lúc này sẽ rất không thích ứng.
"Đau... khoan hãy động, con cái đồ vương bát đản... quá lớn!!"
Thẩm Như Ngọc đều mắng thô tục rồi, tuy rằng có bôi trơn sung túc và chuẩn bị tâm lý, nhưng dù sao với bà mà nói đây cũng không phải là điểm nhạy cảm.
Không phải nữ nhân nào cũng có khoái cảm hậu môn, ít nhất Thẩm Như Ngọc hiện tại còn chưa thể hội được.
"Mẹ, con rốt cục hoàn chỉnh đạt được mẹ rồi!!!"
Hứa Bân động tình ôm lấy bà, đôi tay xoa nắn cự nhũ no đủ của bà, cúi đầu hôn lên vai thơm của nhạc mẫu đại nhân.
"Tiểu phôi đản... lần này, con hài lòng rồi chứ."
Thẩm Như Ngọc quay đầu lại sân quái, Hứa Bân thuận thế liền hôn lên lỗ tai bà, khuôn mặt cười phát hồng của bà.
"Mẹ... vừa nghe giọng nói của Nhạc Nhi, vừa bị con rể thao lỗ đít có phải hay không rất kích thích..."
Hứa Bân trực tiếp hôn lên miệng nhỏ của bà, mút vào lưỡi non thơm ngọt, Thẩm Như Ngọc đáp lại rất là kịch liệt.
Tuy rằng xấu hổ, nhưng rõ ràng gian tình suýt chút nữa bị bắt gian như vậy cũng rất kích thích...
Trong lúc xác thịt quấn quýt, trực tràng của bà không đoạn mấp máy, kẹp đến Hứa Bân là vô cùng thư phục, lúc này bà tay không đỡ tường nữa.
Bởi vì kết hợp cùng một chỗ con rể triệt để cố định thân thể bà rồi, cánh tay tế nộn cũng bắt đầu ở trên người Hứa Bân động tình qua lại vuốt ve.
"Mẹ..."
Lúc này, giọng nói của Diêu Nhạc Nhi lại cách cửa vang lên.
"Lại, lại làm sao vậy..."
Thẩm Như Ngọc gian nan cắn môi dưới, phát ra tiếng hừ tựa như khóc thút thít, âm rung thập phần nặng nghe liền cổ quái.
Hứa Bân lúc này cũng đỏ mắt, nghe giọng búp bê khả ái của Dì nhỏ.
Kìm nén không được đôi tay thô bạo xoa cự nhũ của nhạc mẫu, ưỡn eo côn thịt bắt đầu chậm rãi trừu tống trong cúc hoa của nhạc mẫu.
Hưởng thụ sự mỹ diệu của việc tiến thêm một bước khai thác, hưởng thụ sự khẩn thấu có thể so với xử nữ kia, lúc này tinh thần và trên xác thịt song trọng kích thích dị thường mãnh liệt.
"Không có gì, con tìm được thuốc rồi."
"Mẹ, giọng của mẹ, làm sao vậy????"
Diêu Nhạc Nhi quan tâm hỏi, nào biết cách một cánh cửa, mẫu thân mình đang bị anh rể thao lỗ đít.
Hứa Bân nghe rất hưng phấn, không màng nhạc mẫu xấu hổ giãy dụa nắm lấy cự nhũ cố định thân thể bà, tốc độ và tần suất trừu tống bắt đầu nhanh hơn.
"Không có gì, ỉa đùn nè... đừng nói chuyện với mẹ..."
Thẩm Như Ngọc cắn răng ngà đã khống chế không được, con rể Hứa Bân đứng ở sau lưng bà, dùng sức xoa cự nhũ no đủ của bà.
Hạ thân đỉnh động tốc độ nhanh hơn, côn thịt thô to khoái tốc ra vào trong cúc hoa kiều nộn vừa khai bao.
"Nga nga, được, vậy người ta về phòng đây."
Diêu Nhạc Nhi rời đi, Hứa Bân thao càng nhanh, mỗi một cái đều đâm vào tận gốc.
Làm mỹ nhạc mẫu một thân thịt mềm thành thục này cũng đi theo run rẩy, thể hội được cự vật kia giờ phút này có bao nhiêu hưng phấn.
"Con rể... làm phía trước đi... trướng quá, đau!!!"
Thẩm Như Ngọc cắn môi ngọc vô lực hừ, sắc mặt có chút khó coi, rõ ràng cúc hoa không phải điểm nhạy cảm của bà.
"Mẹ, ráng nhịn một chút..."
"Để con thống khoái bắn một phát đi..."
"Oan gia..."
Thân tâm Thẩm Như Ngọc sớm đã bị con rể chinh phục, cuối cùng là thở dài một tiếng vặn vẹo eo chi nghênh hợp con rể trừu tống.
Hứa Bân cũng không muốn để bà quá khó chịu, một bên khiêu khích hôn môi bà một bên phát động cú nước rút cuối cùng...
Đại khái là lần bắn nhanh nhất Hứa Bân có ký ức tới nay, cưỡng ép thân thể mình cảm thụ khoái cảm tập trung.
Sở hữu tinh thần đều đặt ở cúc hoa nhạc mẫu khẩn thấu vô cùng kẹp lấy mang đến vô biên mỹ diệu, cảm giác đè ép tầng tầng lớp lớp kia, làm ngươi có thể rất nhanh hiểu vì sao có nam nhân có sở thích đoạn tụ (long dương chi hảo).
"Con rể... kích liệt như vậy!!"
"Thật lạ... nha, chịu không nổi..."
"Con..."
Tiếng dâm kêu của Thẩm Như Ngọc nương theo thống khổ không khoẻ, rốt cục Hứa Bân là khống chế không được.
Hung hăng liếm lưng ngọc của bà, ôm chặt thân thể đầy đặn nhỏ nhắn của bà, côn thịt cực lớn một cái lại một cái hung hăng cắm vào.
Tinh hoàn gần như đụng vào trên âm hộ bà, va chạm âm vật mẫn cảm mang lại cho Thẩm Như Ngọc cảm giác dị dạng.