Dưới sự kích thích cực lớn như vậy, Hứa Bân mắt tối sầm lại lượng lớn khoái cảm như bài sơn đảo hải ập tới, quy đầu trướng lên.
Lỗ sáo mở rộng, tinh dịch nóng hổi bạo phát ra, thật sâu rót vào nơi sâu nhất trong cúc hoa nhạc mẫu, nóng đến mức bà run rẩy nếm được cảm giác kích thích hoàn toàn không giống với nội xạ bình thường.
"Tiểu hỗn đản... rút ra..."
Chờ đến khi con rể hàm sướng lâm li bắn xong, cảm thụ côn thịt chậm rãi trừu động vẫn còn hưng phấn nhảy lên từng cái.
Thẩm Như Ngọc mới thở hồng hộc mở miệng, đối với bà mà nói dù sao cũng là lần đầu tiên của cúc hoa.
Không thoải mái cũng là không có biện pháp, tên tiểu sắc lang này đưa tới sự kích thích của Dì nhỏ vừa rồi cũng rất điên cuồng, làm bà nói không nên lời khó chịu.
Hứa Bân run rẩy rút ra côn thịt, muốn thưởng thức một chút cúc hoa mỹ lệ của nhạc mẫu lúc này tình huống thế nào.
Thẩm Như Ngọc lập tức xấu hổ xoay người sang chỗ khác, cầm lấy vòi hoa sen sau đó thẹn quá hóa giận nói: "Tiểu phôi đản, con hiện tại hài lòng rồi chứ, đau chết rồi..."
"Hắc hắc, hài lòng, trên người mẹ chỗ nào cũng làm người ta sướng!"
Hứa Bân cười dâm thấu tới.
Thẩm Như Ngọc dùng vòi hoa sen rửa côn thịt cho Hứa Bân một chút, vẻ mặt ghét bỏ rõ ràng bà rất không thích tư vị đi cửa sau.
Dùng sữa tắm qua lại rửa một hồi lâu, bà mới ném khăn cho Hứa Bân, nói: "Chạy nhanh cút ra ngoài đi..."
Thời gian nhiệm vụ là một giờ, vừa nhìn hiện tại xấp xỉ nửa giờ rồi.
"Đinh... Nhiệm vụ nhạc mẫu mỹ nhân đầy đặn yêu kiều: Nhiệm vụ chung cực: Tam động tề khai hoàn mỹ."
"Đem nhạc mẫu Thẩm Như Ngọc phân biệt khẩu bạo, nội xạ, cúc hoa bắn vào trong mỗi loại một lần, nhiệm vụ hoàn thành trong vòng 1 giờ, phần thưởng: Một hộp mù ngẫu nhiên."
Hứa Bân chạy nhanh tiến lên quấn lấy, nói: "Mẹ, cùng nhau tắm mà!!!"
"Cút ra ngoài... bà đây muốn đi vệ sinh trước."
Được rồi, nhạc mẫu đại nhân cũng có lúc hung dữ, lúc này nhìn bộ dáng của bà có chút như chim sợ cành cong.
Phỏng chừng là sợ mình nhân cơ hội lại làm phía sau bà, hơn nữa rõ ràng có vài phần bộ dáng xấu hổ, Hứa Bân cũng không dám trêu chọc bà chỉ có thể xám xịt chạy ra ngoài trước.
Ra khỏi phòng trước tiên theo bản năng hút điếu thuốc sau khi làm, trong lúc chờ đợi nóng lòng như lửa đốt Hứa Bân đột nhiên ý thức được không đúng.
Tiêu đời rồi...
Đảo mắt nhìn một cái quần đùi mình ném ở cuối giường, dép lê ở ngay mép giường không nói, điện thoại và bật lửa thuốc lá ngay tại tủ đầu giường.
Da đầu Hứa Bân lập tức tê rần, chẳng trách vừa rồi Dì nhỏ Diêu Nhạc Nhi nói nhiều như vậy, mấy thứ này chỉ cần không mù đều nhìn thấy, vừa rồi quá sơ ý ngay cả cửa cũng không khóa thật là ngu.
Lúc này Hứa Bân chạy nhanh cầm lấy điện thoại, vừa thấy có tin nhắn Dì nhỏ Diêu Nhạc Nhi gửi tới.
"Anh rể, anh quá đáng lắm."
Tiêu đời rồi, bà nội nó nhìn thấy mấy thứ này, trừ phi nàng là bạch si nếu không Hứa Bân thật nghĩ không ra có cái cớ gì có thể lấp liếm cho qua.
Địt... đã vỡ làm cho nát luôn đi, ngày mai thế nào rồi nói sau.
Hứa Bân lập tức khóa cửa phòng lại, hung hăng rít một hơi thuốc để bản thân bình tĩnh lại hảo hảo suy tư.
Dì nhỏ biết gian tình của mình và nhạc mẫu rồi, nhưng nàng lúc ấy không có vạch trần cũng không có truy vấn, chỉ là đang giả ngu thăm dò.
Niên thiếu như nàng phỏng chừng não đều nổ tung rồi đi, hiện tại khẳng định là hoảng hốt không biết nên làm cái gì bây giờ.
Dựa theo tình huống này mà xem, xác suất lớn nàng là không dám rêu rao, vậy chỉ cần ngày mai hảo hảo an ủi nàng là được.
"Tiểu hỗn đản, vừa rồi dùng sức như vậy, muốn chết à."
Thẩm Như Ngọc rửa một hồi lâu mới ra ngoài, Hứa Bân vừa thấy thời gian chỉ còn 20 phút.
Dựa theo phản ứng vừa rồi của nhạc mẫu mà xem, đi cửa sau đối với bà là chuyện rất không thoải mái.
Hôm nay không đem nhiệm vụ hoàn thành, phỏng chừng về sau muốn lại làm phía sau bà phải dỗ dành rất phiền toái, tốt nhất chính là thừa thắng xông lên trực tiếp hoàn thành nhiệm vụ.
Hứa Bân tiến lên một phen ôm chầm lấy bà, trực tiếp cười sắc lôi về trên giường, đôi tay trực tiếp xoa lên cự nhũ no đủ.
Ôn nhu dỗ dành nói: "Mẹ, mẹ không thích, vậy về sau sẽ không làm nữa!!!"
"Hừ, khẳng định sẽ không cho con làm, một chút cũng không thoải mái..."
Thẩm Như Ngọc ngạo kiều nói, bị Hứa Bân hôn một cái lập tức cảm xúc lại lên rồi, bà cũng chỉ là ngoài miệng sân quái.
Trên thực tế chỉ cần con rể thật muốn, bán thôi bán tựu bà cũng sẽ không kiên quyết như vậy, liền xem Hứa Bân dỗ dành thế nào thôi.
Một bên hôn một bên yêu thích không buông tay vuốt ve thân thể bà, một bên ấn đầu nhỏ của nhạc mẫu xuống nói: "Mẹ, liếm liếm cho con..."
"Chỉ biết bắt mẹ hầu hạ con, con cái đồ lười biếng, đồ xấu xa!!!"
Thẩm Như Ngọc một chút đã bị khiêu khích đến ý loạn tình mê, nũng nịu một câu cúi đầu xuống ngậm lấy côn thịt liền bắt đầu mút vào.
Hứa Bân đã bắn hai lần rồi, bà chỉ lên đỉnh một lần còn chưa mãnh liệt lắm đương nhiên không thỏa mãn.
Vốn chính là tuổi như lang như hổ, dục vọng bị con rể khai phá ra về sau liền cự tuyệt không được tư vị kia.
Biết tủy biết vị Thẩm Như Ngọc rất quý trọng thời gian vụng trộm với con rể, chỉ cần chạm vào nhau liền hoàn toàn bình tĩnh không được.
Hứa Bân một bên hưởng thụ khẩu hoạt của bà, một bên tứ vô kỵ đạn liếm láp mông đẹp của nhạc mẫu đại nhân, một phen sờ soạng khiêu khích bà.
Phân tâm nhìn thoáng qua thời gian, xấp xỉ chỉ còn 18 phút.
Ỷ vào sức mạnh thể lực 8.8, cho dù bắn hai lần, vẫn là rất nhanh liền ở trong miệng bà cứng lên.
Mút vào khí tức mê người của con rể, Thẩm Như Ngọc đã đôi mắt đều là xuân thủy.
"Nha..."
Hứa Bân không thể chờ đợi được đẩy ngã bà, trong ánh mắt đầy khát vọng của nhạc mẫu gác đôi chân bà lên, cúi đầu một bên hôn bà một bên hung hăng cắm vào khiến bà phát ra tiếng dâm kêu thỏa mãn.
Thời gian khẩn cấp như vậy, có đôi khi tính năng lực mạnh cũng là một loại gánh nặng.
Hứa Bân một bên dùng sức hôn bà, xoa ngực một bên hung hăng thao bà, lực đạo to lớn mỗi một cái đều thế đại lực trầm đỉnh đến nơi sâu nhất.
Tốc độ nhanh đến mức quả thực đều ra tàn ảnh, thậm chí có thể cảm giác được chỗ giao hợp tính ái đều ma sát có chút sinh nhiệt.
"Ư con rể... quá tuyệt vời..."
"Hảo lợi hại, con là muốn địt chết mẹ sao..."
"Mẹ không sống nổi... a, sướng chết mất."
Hứa Bân mở hết mã lực điên cuồng thao bà, tính ái kịch liệt như thế làm Thẩm Như Ngọc nháy mắt trầm luân, tuổi như lang như hổ bà căn bản ngăn cản không được loại giao hợp như dã thú này.