"Bảo bối quá tuyệt vời!"
Hứa Bân đôi tay ấn vai cô bé, cúi đầu liếm môi cô bé, ưỡn eo nhục bổng bắt đầu trừu tống trong khe hở bàn chân ngọc của cô bé, hô hấp dồn dập động tác khó tránh khỏi sẽ có chút thô lỗ.
Thân hình nhỏ nhắn bị làm cho bất an vặn vẹo, Diêu Nhạc Nhi cảm giác đầu óc quay cuồng, đây là lần đầu tiên trực quan cảm nhận được sức mạnh của đàn ông.
Hoặc có thể nói cho dù không có tình dục thực sự, Hứa Bân vẫn luôn dịu dàng nâng niu cô bé, cho nên cô bé cũng là lần đầu tiên cảm nhận được thú tính của đàn ông trong tình dục.
Tình dục nên là kịch liệt, hung mãnh.
Hứa Bân vừa hôn cô bé vừa ưỡn eo thao bàn chân ngọc của cô bé, đôi tay không khống chế được từ vai sờ xuống dưới, cái này làm kinh động đến Diêu Nhạc Nhi nhưng cô bé nắm chặt nắm đấm nhỏ không ngăn cản, chỉ là hàm hồ không rõ hừ một tiếng: "Đừng, đừng thò vào trong!"
"Được rồi!"
Được sự cho phép của em vợ, bàn tay trộm cắp thô ráp của người đàn ông đã cách lớp quần áo phủ lên bộ ngực hào phóng của cô bé, mặc dù cách lớp vải và áo lót mỏng manh, nhưng vừa sờ vào là một tay không che hết sự đầy đặn.
Cách lớp áo lót thô lỗ chộp một cái Diêu Nhạc Nhi cũng rên rỉ một tiếng, tiếng này như một giọt nước rơi vào chảo dầu, dục vọng vẫn luôn kìm nén của Hứa Bân lập tức bị cô bé làm cho nổ tung trời.
Thân hình nhỏ bé lại có một đôi cự vật như vậy, cho dù cách lớp vải cũng có thể cảm nhận được sự đầy đặn và rắn chắc đàn hồi thanh xuân vô địch đó, Hứa Bân tứ vô kỵ đạn xoa nắn.
Động tác thô lỗ này mang lại kích thích lớn hơn cho tiểu xử nữ, Diêu Nhạc Nhi nhắm mắt lại quay tay ôm lấy anh rể mình, chủ động dâng lên lưỡi non mút lấy lưỡi Hứa Bân hôn càng kịch liệt hơn.
Trong bầu không khí kích thích như vậy Hứa Bân muốn nhanh chóng bắn ra thao càng nhanh hơn, từng cái lại từng cái đặc biệt có lực, hàm hồ không rõ khàn giọng nói: "Bảo bối, anh rể... lát nữa muốn bắn lên mặt em."
Lúc này Hứa Bân tuy rằng thú tính đại phát đã không quá bình tĩnh, nhưng vẫn cẩn thận từng li từng tí sợ kích thích đến cô bé sẽ trở mặt.
"Anh rể đáng ghét quá... sao lại có nhiều tâm tư hạ lưu với em thế. !!"
"Anh rể thối, lại hỏi ra... đồng ý với anh thì xấu hổ biết bao."
"Mạnh quá... trước đây anh rể dịu dàng như vậy, anh ấy, anh ấy chắc chắn nhịn rất khổ sở, vậy thì để anh ấy bắn lên mặt đi."
"Xấu hổ chết mất..."
Biết tiếng lòng của em vợ, biết cô bé không mở miệng đã là ngầm đồng ý rồi, Hứa Bân lần này không nói nhảm nữa dùng sức hôn cô bé, dùng sức xoa nắn bầu ngực đầy đặn động lòng người của cô bé, hạ thân tốc độ ưỡn động càng ngày càng nhanh khiến thân hình nhỏ bé của cô bé lắc lư vô trợ.
Dưới sự kích thích kịch liệt như vậy Hứa Bân cũng không nhịn được nữa, mạnh mẽ gầm nhẹ một tiếng nửa ngồi xổm trước mặt cô bé.
Vốn dĩ còn đang lim dim mắt nhìn thấy hơi nước trong mắt Diêu Nhạc Nhi đã bị hôn đến ý loạn tình mê, trơ mắt nhìn anh rể ngồi xổm trước mặt mình, thứ đồ vật dữ tợn kia cách chưa đến mười cm nhảy nhót trước mắt.
Mùi đặc thù tỏa ra khiến cô bé xấu hổ nhắm mắt lại, Hứa Bân lúc này nắm lấy nhục bổng sáo lộng, nhìn dáng vẻ hàm tu đái sân lại ôn thuận của em vợ khoái cảm tà ác càng được thăng hoa.
Trong tiếng gầm thú khoái cảm lan tràn toàn thân, quy đầu trướng lớn một vòng mã mắt mở ra, tinh dịch nóng hổi từng luồng từng luồng bắn lên khuôn mặt tươi cười tinh tế đáng yêu này.
Từng luồng lại từng luồng, khoái cảm sảng khoái đầm đìa mãnh liệt như vậy, hoàn hồn lại Hứa Bân trước mắt tối sầm chân mềm nhũn, run rẩy suýt nữa thì ngã, là vịn vào tường mới coi như ổn định được cơ thể.
"Đinh... Nhiệm vụ Đồng Nhan Cự Nhũ Em vợ 2 hoàn thành."
"Đinh... Hệ thống thưởng, một hộp mù ngẫu nhiên, một điểm thuộc tính, 100 vạn tiền mặt đều đã đến tài khoản mời Ký Chủ kiểm tra."
"Đinh... Nhiệm vụ Đồng Nhan Cự Nhũ Em vợ 3 đang tạo."
Một loạt âm thanh của hệ thống vang lên liên tiếp trong đầu, Hứa Bân cảm giác vô cùng sảng khoái, xuất tinh lên mặt tiểu loli tâm tâm niệm niệm nhất còn có sự báo đáp phong phú như vậy.
Chỉ có thể nói mọi sự kiên nhẫn đều đáng giá, trong quá trình dạy dỗ dáng vẻ kiều diễm động lòng người của em vợ bao nhiêu lần khiến dục vọng của Hứa Bân bùng nổ, hận không thể Bá Vương ngạnh thượng cung chiếm hữu cô bé.
Thậm chí cưỡng hiếp cũng được, chỉ muốn nếm thử cơ thể ngày nhớ đêm mong này, may mà mình đều nhịn được.
Hệ thống là đúng, đối mặt với tiểu xử nữ duy nhất trong nhà này nên từ từ hưởng thụ.
Cúi đầu nhìn xuống, khuôn mặt tươi cười thuần chân đáng yêu của em vợ đã bị tinh dịch của mình làm vấy bẩn.
Trên má, trên tóc, trên mí mắt, thậm chí cái mũi nhỏ và môi trên của cô bé đều có tinh dịch của mình đang chảy, Hứa Bân không ngờ mình lại kích động bắn nhiều như vậy.
Trên môi cũng có, điểm này khiến Hứa Bân rất hưng phấn, dục vọng tà ác không vì sự trút bỏ mà tiêu tan, ngược lại càng thêm bành trướng thậm chí nhục bổng bắn xong một chút dấu hiệu mềm xuống cũng không có.
"Anh, anh rể, lấy giấy cho em!"
Diêu Nhạc Nhi run rẩy nói, thất vọng là cô bé vươn tay lau đi tinh dịch trên môi.
"Đợi chút, dáng vẻ của bảo bối đẹp quá, anh rể muốn thưởng thức thêm một chút."
Nhục bổng vẫn cứng như sắt, Hứa Bân nuốt nước miếng liếm môi một cái, dùng quy đầu cọ xát trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô bé, lén dùng điện thoại chụp lại khoảnh khắc trân quý này.
Diêu Nhạc Nhi lập tức biết là cái gì đang cọ vào mặt mình, nữu niết quay đầu đi tránh né, thở hổn hển: "Anh rể, còn làm nữa là em giận đấy nhé, mau lấy giấy cho em, mùi ghê chết đi được."
Hứa Bân sợ cô bé thực sự trở mặt vội vàng đưa giấy qua, thuận tiện nghe trộm tiếng lòng của cô bé:
"Anh rể thối... bắn nhiều thế, hóa ra đàn ông bắn tinh là như thế này."
"Dính dính như nước mũi, mùi hình như không ghê."
"Anh rể đáng ghét, vừa rồi không ngăn cản anh ấy, có phải định dùng nhục bổng làm miệng em rồi không, lát nữa chắc chắn phải giả vờ giận."
Biết suy nghĩ của em vợ, chỉ có thể nói đặc biệt đáng yêu, cô bé mở mắt ra việc đầu tiên chính là xấu hổ lại hung hăng lườm Hứa Bân một cái.
Chưa đợi cô bé mở miệng nói chuyện, điện thoại của Hứa Bân đột nhiên vang lên dọa cả hai giật mình, đặc biệt Diêu Nhạc Nhi vừa nhìn người gọi đến là chị hai thì khoảnh khắc đó hoảng hốt như bị bắt gian tại giường vậy.