Không màng đến giả vờ giận dỗi và làm nũng nữa, vội vàng cầm điện thoại đưa cho Hứa Bân.
Hứa Bân lúc này cười xấu xa một cái lại ghé sát vào mặt cô bé, nói: "Bảo bối, tiết kiệm thời gian, giúp anh rể lau một chút."
Lúc này dạy dỗ em vợ chuyện hậu sự rõ ràng không quá khả thi, Hứa Bân cũng không được đằng chân lân đằng đầu đến mức đó.
Diêu Nhạc Nhi chu cái miệng nhỏ biểu thị bất mãn, có điều do dự một chút vẫn vươn bàn tay nhỏ nắm lấy nhục bổng, Hứa Bân thoải mái hừ một tiếng nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé ôn nhu sáo lộng cho mình.
Diêu Nhạc Nhi có chút căng thẳng sợ hãi, nhưng nhìn chỗ lỗ sáo vẫn còn tinh dịch bị ép ra, mở to đôi mắt to vô tội rất là kinh ngạc, đầy mặt đều là một loại ngốc manh tò mò.
"Alo, bà xã!"
"Ông xã, anh đi đâu thế, sao mua đồ đi cả buổi trời."
Mở loa ngoài, vừa nghe thấy giọng chị hai em vợ liền chột dạ như ăn trộm, cũng không có công phu nghĩ cái khác vội vàng lấy giấy lau chùi, còn giúp mặc quần cho Hứa Bân dường như rất vội vàng.
Nhìn cô bé luống cuống tay chân có chút ngốc nghếch, Hứa Bân cảm thấy rất đáng yêu, phối hợp với cô bé mặc quần xong.
Sau đó ngồi xuống đất, lần nữa ôm cô bé ngồi lên đùi mình, lẳng lặng ôm không tiếp tục làm bậy khiến Diêu Nhạc Nhi thở phào nhẹ nhõm.
Em vợ Diêu Nhạc Nhi: Hảo cảm độ 79%.
"Anh nha, trời nóng quá anh và Nhạc Nhi ăn kem nè."
"Nha, ông xã hai người cư nhiên lén em ăn mảnh."
Câu này vừa thốt ra, Diêu Nhạc Nhi sợ đến mức mặt nhỏ trắng bệch, cơ thể thậm chí hoảng sợ bất an co rút lại một chút.
Hứa Bân ôm cô bé ôn nhu vỗ về, cười nói: "Oa, bà xã em sẽ không còn ghen với em gái mình chứ."
"Đúng vậy, người ta ghen rồi, có điều chắc chắn là Nhạc Nhi nằng nặc kéo anh đi."
"Bà xã, sao em nhìn ra là em vợ anh chủ động."
Hứa Bân ý hữu sở chỉ nói, mặt đầy dâm tiếu, tay đang ôn nhu vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Diêu Nhạc Nhi.
"Nói thừa, anh lại không thích ăn đồ ngọt, chắc chắn là Nhạc Nhi biết anh chiều nó chủ động kéo anh đi."
"Thần thám Diêu Nam a, em thế này càng ngày càng tiếp cận Conan rồi."
"Được rồi ông xã, buổi tối em đi mua thức ăn mà, bọn em bên này bận sắp xong rồi."
"Không cần, ra ngoài ăn là được rồi, gần đây đều mệt."
"Nhưng ra ngoài ăn đắt..."
"Cứ quyết định như vậy đi, lát nữa các em lại cùng em út thương lượng ăn gì."
Cúp điện thoại, Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt đánh Hứa Bân một cái, muốn giả vờ giận nhưng đến giờ không còn bầu không khí đó nữa, cũng không biết nên nói gì.
"Ít nhất anh rể ôm mình, không sờ loạn nữa cũng không bóp ngực người ta... đủ dịu dàng rồi, thôi bỏ đi, tha thứ cho anh ấy vậy."
Biết suy nghĩ của cô bé, Hứa Bân phì cười một tiếng, thầm nghĩ em vợ cũng thật biết điều.
"Đinh... Kỹ năng Biết lòng phụ nữ kết thúc!"
Hứa Bân cũng không quan tâm, nắm tay Diêu Nhạc Nhi định đi, nào ngờ cô bé đỏ mặt chạy chậm vào phòng vệ sinh.
Hứa Bân đợi ở cửa một lúc lâu cô bé mới ra, rõ ràng đã rửa mặt rồi, Hứa Bân cười nói: "Bảo bối à, rửa cái mặt rửa lâu thế."
Diêu Nhạc Nhi sắc mặt e thẹn ửng hồng, vũ mị lườm một cái cắn môi dưới, lúc Hứa Bân nắm tay cô bé đột nhiên nhéo eo Hứa Bân một cái.
Không phải rất mạnh chỉ là như làm nũng, nhưng Hứa Bân vẫn giả vờ đau nhảy dựng lên, sau đó vẻ mặt oan ức nói: "Bảo bối, anh rể làm sao mà em đối xử với anh như vậy."
"Biết rõ còn hỏi."
Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt nói: "Làm áo lót người ta lộn xộn hết cả, ở trên người chỉnh thế nào cũng không chỉnh được, phải về nhà mới có thể chỉnh đàng hoàng được."
"Hắc hắc, không sao, anh rể mua cái mới cho em."
"Mua kiểu dáng đẹp nhất, nói ra thì lần trước bộ anh rể chọn cho em, tiểu công chúa của anh mặc vào chắc chắn rất đẹp, lần sau mặc cho anh rể xem được không."
Trêu chọc suốt dọc đường, Diêu Nhạc Nhi xấu hổ vô cùng hừ hừ.
Dù sao hiện tại nên là giả vờ giận dỗi, có điều bị anh rể mình túc giao rồi, còn bị xuất tinh lên mặt xác thực rất mộng ảo, ít nhất cô bé còn nhỏ tuổi vẫn cần chút thời gian để bình tĩnh lại hiện thực này.
Ngồi taxi đưa cô bé về dưới lầu, Diêu Nhạc Nhi mang những đồ dùng trên giường đã mua về nhà giặt trước.
Hứa Bân thì trực tiếp bắt xe đến cửa hàng chuyên doanh ở trung tâm thương mại, tiếp đãi vẫn là nhân viên bán hàng lần trước, vừa nghe Hứa Bân muốn mua ba chiếc iPhone 14 PLUS, cộng thêm một chiếc IPAD cấu hình cao nhất trị giá hơn một vạn.
"Tiểu Dương, vị khách này hay là để tôi tiếp đãi đi."
Đột nhiên bên cạnh một giám đốc nam, mặc âu phục giày da đi tới, đưa danh thiếp mỉm cười nói: "Tiên sinh, tôi là chủ quản bán hàng của cửa hàng này, có phương thức liên hệ thì tiện chúng tôi bảo hành hậu mãi."
Được gã gọi là Tiểu Dương là một cô bé có chút ngây ngô, hơi xinh đẹp nhưng đặc biệt thanh tú, mặt mộc đeo một cặp kính vừa nhìn không phải học sinh thì là một sinh viên vừa ra khỏi tháp ngà.
Dương Tư Oánh nghe xong ngẩn ra một lúc lâu, bị vị giám đốc kia đẩy một cái ra sau lưng, nhìn giám đốc đang thao thao bất tuyệt giới thiệu.
Cô cắn răng ngà dường như rất tủi thân, hốc mắt đều hơi đỏ lên rồi, mang theo ẩn ẩn nộ sắc nhưng vẫn lùi lại một bước.
"Anh là ai?"
Hứa Bân đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, nhìn dáng vẻ thật thà khúm núm của cô bé kia, nhớ tới vợ từng phàn nàn lúc làm y tá bị bắt nạt.
Hứa Bân không chút khách khí nói: "Tôi đến tìm cô ấy mua đồ, anh vượt quyền không hay lắm đâu."