Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1006: CHƯƠNG 1006: KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG! ĐÂY LÀ ... ĐÂY LÀ CÀNH GÌ? THẾ MÀ CẢN ĐƯỢC TA?

"Ha ha ha, oa ha ha ha -- "

Chủ Huyết tộc đắc ý cười lên một cách điên cuồng như thằng cởi chuồng chạy ngoài phố, khí thế cũng theo đó càng ngày càng mạnh, toàn bộ bầu trời, mặt trời đỏ rực ở giữa, mây đỏ che trời.

"Không chịu nổi được nữa đi, các ngươi đều chết đi cho ta!" Sau tràng cười như điên như dại thì giờ giọng nói của hắn trở nên lạnh lùng, làm cho trong lòng tất cả mọi người đều nổi lên một cỗ cảm giác vô cùng lạnh lẽo.

Lão giả kia nhìn thoáng qua mười hai tên Thiên Sư đang cố gắng chống đỡ lấy, bên trong đôi mắt hiện lên sự bi thương, hắn cắn răng, muốn lấy hơi một lần nữa, nhưng lại phun ra một ngụm máu tươi, toàn bộ thân thể đã không còn chỗ nào được nguyên vẹn.

Hai hàng nước mắt trong veo trượt xuống, hắn không khỏi đau lòng kêu lên, "Đệ Ngũ giới ... đại thế đã mất a! Sau Cổ tộc, Thất giới lại muốn sinh ra một con ma quỷ!"

Đúng như Chủ Huyết tộc nói, hầu hết lực lượng của Đệ Ngũ giới bây giờ đều tập trung vào ở trên người của hắn, dựa vào cái này để mà so sánh thì căn bản là không có người nào có thể ngăn cản được hắn.

Ban đầu, nếu như Chiến Thần có thể tỉnh ngộ hoàn toàn thì còn có thể có cơ hội chống lại Chủ Huyết tộc, có điều bây giờ đã quá muộn rồi.

"Tất cả mọi người, liên thủ với nhau để giữ vững bầu trời này! Chúng ta là hy vọng cuối cùng!"

Lúc này, tên thanh niên tóc đen lúc đầu đứng ra kia lau sạch vết máu tươi nơi khóe miệng mình, đứng dậy.

Hắn lại nhấc Trảm Mã đao lên một lần nữa, ngưng tụ toàn bộ sức mạnh toàn thân, làn da màu đồng phát ra ánh sáng rực rỡ, khí tức đại đạo hiển hóa ra quang mang đầy màu sắc, bao quanh toàn thân.

"Keng!"

Trảm Mã đao cắm vào trên mặt đất phồng lớn lên liên tục, cuối cùng biến thành một thanh thanh đao sừng sững trên mặt đất, nối liền thiên địa, đâm về phía bàn tay khổng lồ màu máu kia, với ý đồ muốn giữ vững bầu trời này!

Ngay sau đó, vô số pháp lực vọt lên không trung, tụ lại thành một đạo quang mang, lao thẳng về phía bàn tay khổng lồ màu máu.

"Đoàn kết chính là lực lượng, mọi người cùng nhau cố lên!"

"Ngưng tụ hết tất cả lực lượng có thể ngưng, cùng nhau bảo vệ thế giới của chúng ta!"

"Liều mạng với hắn!"

"A a a!"

Trong chớp nhoáng này, ánh sáng bản nguyên bên trong miệng vết nứt kia đang dần dần trở nên nồng đậm, chiếu nghiêng xuống đám người này, trao cho họ một tinh thần chiến đấu mạnh mẽ hơn và hy vọng sẽ cùng nhau bảo vệ thế giới này.

Đối mặt với đại kiếp, vào lúc này bọn họ đều trở thành nhân vật chính của Đệ Ngũ giới!

Mặt của Chủ Thiên Sứ cũng đỏ cả lên, một đôi cách thịt liều mạng mà vỗ, trầm giọng nói: "Thánh Quang Phần Thiên, đỡ cho ta!"

"Đỡ cho ta!"

A Lâm Na cùng với mười tên Thiên Sứ còn lại cũng cùng nhau cắn răng thi triển ra lực lượng cường đại nhất.

Lúc này, quang mang đầy trời và huyết quang quái dị hình thành hai cỗ lực lượng hoàn toàn đối lập nhau, một bên là cô đọng nỗi tuyệt vọng và sự hủy diệt của Đệ Ngũ giới, một bên khác thì là hội tụ hy vọng cùng với cuộc sống mới.

Thế giới dừng lại.

Không có dị tượng kinh người, cũng không có tiếng nổ tung, chỉ có thể nhìn thấy, quang mang và huyết quang cùng đang tan rã, trùng sinh và hủy diệt liên tục.

Dưới cái nhìn lo lắng của vô số người, trên bàn tay khổng lồ đẫm máu bắt đầu xuất hiện những vết thương, cuối cùng được Chủ Huyết tộc thu về.

Tuy nhiên, không đợi mọi người reo hò, Chủ Huyết tộc nở ra nụ cười lạnh châm chọc rồi lại lên giọng nói, "Ồ? Còn sót lại một số lực lượng con kiến hôi còn vọng tưởng lật trời?"

Dứt lời, biển mây máu cuộn trào, một cái chân khổng lồ màu máu nhấc lên, tiếp tục giẫm đạp về phía mọi người mà tới!

"Ầm ầm!"

Một cước hạ xuống, quang mang mà mọi người hội tụ lại lập tức run rẩy kịch liệt, vô số người dính phải lực phản chấn, thân thể lập tức bay ra ngoài nằm trên mặt đất, máu tươi chảy ròng ròng.

Trảm Mã đao kia cũng phát ra một tiếng thê lương, sau đó theo một tiếng vang giòn xoạt xoạt vang lên, lập tức gãy thành hai đoạn, vầng hào quang biến mất.

"Ha ha ha, chỉ như vậy? Tiếp theo là một cú giẫm thứ hai mạnh hơn, các ngươi chống đỡ được sao?"

Lời nói lạnh như băng của Chủ Huyết tộc vang vọng trong không trung, nhấc chân ... bàn chân thứ hai che khuất bầu trời ầm ầm hạ xuống!

Tất cả mọi người được bao phủ ở bên dưới bàn chân khổng lồ này, bên trong đôi mắt đều toát ra vẻ cảm giác vô lực.

Ở dưới cái nhìn của bọn họ, mười hai tên thiên sứ đang lơ lửng trên không trung kia, thân thể cũng bị đập đập rơi xuống, chật vật không chịu nổi.

Mười hai vầng hào quang trên đỉnh đầu kia cũng là lúc sáng lúc tối, sau đó ... "Hoa" một tiếng, băng đô giống như bị đứt ra, những chiếc lông vũ thiên sứ bay tung tóe vương vãi ra.

"Không!"

Chủ Thiên Sứ và các thiên sứ khác đều muốn rách cả mí mắt, đau lòng đến không thể thở nổi.

Đây chính là thần vật mà cao nhân ban cho bọn họ a, trên đó càng là dùng lông vũ của bọn họ làm vật liệu mà làm thành, sao có thể đứt ra như vậy.

Ánh mắt của lão giả kia cũng trở nên ở rũ đi xuống, quả nhiên vẫn là không có hy vọng sao?

"Chết đi cho ta!"

Toàn trường, chỉ còn lại tiếng cười càn rỡ của Chủ Huyết tộc, chân của hắn tiếp tục đè xuống, như là giẫm vào trên con kiến hôi vậy, muốn giẫm chết tất cả mọi người!

Tuy nhiên ngay sau đó, chân của hắn thế nhưng là vẫn treo lơ lửng giữa không trung, khó mà giẫm xuống được thêm chút nào.

Có một cỗ lực lượng khó mà hình dung đang ngăn cản hắn, thế mà mang tới cho hắn một loại cảm giác không cách nào chống lại.

"Ừm?"

Chủ Huyết tộc giật nảy cả mình, hắn cúi đầu xuống nhìn về phía lòng bàn chân của mình.

Đã thấy, nơi mười hai cái vòng băng đô bị đứt bung ra, lông vũ của thiên sứ tuy rằng không còn ở đó, nhưng ... lại có mười hai cành liễu vẫn như cũ đang yên tĩnh trôi nổi ở nơi đó.

Mười hai cành liễu đó lóe lên ánh hào quang màu xanh biếc, tuy rằng êm dịu nhưng lại mang cho người ta cảm giác vô cùng thần thánh, chỉ nhìn thẳng vào thôi cũng sinh ra sự kính nể.

Chủ Huyết tộc khó có thể tin nổi mà kinh hô thành tiếng, "Không có khả năng! Đây là ... đây là cành gì? Thế mà cản được ta?"

"Gãy cho ta!"

Hắn cắn răng, biển mây máu phát động cơn sóng gió động trời, đã dùng hết toàn lực, thế nhưng lại giống như người thường giẫm vào trên một miếng sắt, không nhúc nhích chút nào!

Một cỗ hàn ý uy nghiêm đáng sợ ầm ầm dâng lên từ sâu trong nội tâm của hắn, khiến hắn kinh hãi muốn chết.

Không chỉ là hắn, những người khác thấy vậy cũng đều choáng váng, từng người nhìn vào những cành liễu kia rươi vào trạng thái đờ đẫn.

Chủ Thiên Sứ càng là toàn thân nổi lên một lớp da gà, lẩm bẩm nói: "Hóa ra chỗ trâu bò nhất của những cái băng đô kia không phải là lông của chúng ta mà là cành cây kia!"

m Lâm Nam gật đầu rất tán thành lời nói này, nàng ta hít sâu một hơi rồi nói: "Chính xác mà nói, lông của chúng ta hạn chế uy lực của băng đô, kéo đẳng cấp của cành liễu này xuống a!"

Lão giả kia nhìn chòng chọc vào cành liễu, toàn thân run rẩy kịch liệt, lẩm bẩm giống như kẻ điên cuồng: "Cái này, loại cảm giác này là ... không sai, chắc chắn là vị trong truyền thuyết kia!"

Lúc này, mười hai cành liễu kia động, bọn chúng kết nối lại với nhau, cuối cùng nối liền với nhau thành một cành liễu hoàn chỉnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!