Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1007: CHƯƠNG 1007: NHỔ LÔNG CHỦ HUYẾT TỘC

Cùng một thời gian.

Tại hậu viện của Tứ Hợp viện.

Một cơn gió lặng lẽ thổi qua, những cành liễu mảnh mai bên hồ nước lay động theo gió, trong đó một cành liễu bay xẹt vào hồ nước, một phần nhánh cây giống như xuyên qua không gian tiến vào một mảnh không gian khác.

Đệ Ngũ giới.

Một cành cây phá không mà tới, nối liền vào cành liễu kia.

Trong một cái chớp mắt, một cỗ khí tức thần thánh ầm ầm buông xuống toàn bộ Đệ Ngũ giới!

Vào thời khắc này, ngay cả thế giới bản nguyên cũng sinh ra ba động, giống như đang run sợ lại giống như đang hoan hô.

Vào thời khắc này, thời gian và không gian đã không còn ý nghĩa gì nữa, tất cả mọi thứ, ngoại trừ suy nghĩ ra thì tất cả đều ngừng lại!

"Cái này ... Đây là cái gì?!"

Chủ Huyết tộc bị dọa tới thét lên thành tiếng, kinh hãi tới cực điểm.

Hắn nhìn vào cành liễu này, thế mà sinh ra một loại cảm giác bản thân mình vô cùng nhỏ bé, thật giống như chính mình không ở cùng một cái cấp độ với nó, đó là sự sợ hãi xuất phát từ bản năng.

"Điều này sao có thể? Nó tới từ nơi nào? Trên thế giới tại sao lại có sự tồn tại như thế?"

Chủ Huyết tộc run rẩy, biển mây màu máu run rẩy, hắn muốn chạy trốn thế nhưng lại không thể động đậy được chút nào!

Trong thoáng qua, cành liễu kia đã buộc chặt người hắn, trói chặt hắn lại.

Mọi người đều trợn tròn mắt, ngây ngốc nhìn vào cảnh tượng này, còn cho rằng mình xuất hiện ảo giác.

"Chủ Huyết tộc, đây là ... đây là bị trói rồi sao?"

Chủ Thiên Sứ nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, cảm giác đầu óc có hơi không chống đỡ nổi.

Nhất là khi nghĩ tới Chủ Huyết tộc vừa rồi trâu bò tới cỡ nào, loại cảm giác mộng ảo này càng sâu hơn.

Đây cũng quá trâu bò đi!

"Kinh khủng, vô địch!"

Tâm can A Lâm Na run rẩy một trận, run giọng nói: "Cao nhân không phải là dùng loại cành một tồn tại như thế này để đan băng đô cho chúng ta chứ?"

Những Thiên Sứ khác cũng kính nể mà nói: "Nghĩ lại ta thế mà đội loại băng đô này vào trên đầu, ta đột nhiên cảm thấy thiếu tự tin..."

Nhưng vào lúc này, ánh nhìn của bọn họ ngưng tụ lại, chú ý tới cành liễu kia đáng lắc lư về phía bọn họ, giống như ... đang ngoắc vẫy gọi bọn họ vậy.

Nó đang gọi chúng ta?

Mọi người trong Thiên Sứ nhất tộc đột nhiên trở nên căng thẳng lên, thiếu chút nữa thì bị dọa khóc.

Không phải là bởi vì chuyện băng đô mà tìm chúng ta tính sổ chứ?

Tuy nhiên trong đầu A Lâm Na lóe lên linh quang, mở miệng nói: "Phụ thân, ý tứ của nó có phải là ... bảo chúng ta tới nhổ lông của Chủ Huyết tộc hay không?"

Nhổ... Nhổ lông?

Chủ Thiên Sứ hơi sững sờ.

Ánh mắt không tự chủ được rơi vào trên đôi cánh màu đỏ như máu kia của Chủ Huyết tộc.

Một thân lông màu đỏ như máu giống như lửa kia, thật là rất đẹp.

Chủ Huyết tộc thôn phệ Ma Sát, cho nên trong phần thân thể này tự nhiên có bảo lưu đặc thù của Thiên Sứ, một đôi cánh này mới có thể trở thành cánh thiên sứ với màu đỏ như máu!

Lông vũ bực này, cao nhân chắc chắn sẽ rất thích!

Chủ Thiên Sứ gật đầu liên tục không ngừng, "Đúng đúng đúng, nhổ lông, nhanh đi nhổ lông của hắn!"

"Ừm."

A Lâm Na gật đầu, sau đó cầm lấy Thoát Mao bổng lao về phía Chủ Huyết tộc mà đi.

Chủ Huyết tộc nhìn thấy A Lâm Na có ánh mắt không có ý tốt, cùng với cái đại bổng kia thì trong lòng lập tức trở nên căng thẳng, lạnh giọng nói: "Làm cái gì? Ta nói cho các ngươi biết, đừng có làm loạn a!"

"Thoát Mao bổng này đối với hình thể của ngươi mà nói thì chẳng qua chỉ là một cây tăm, cho nên đừng sợ, sẽ không quá đau, ta sẽ cố gắng làm nhanh một chút."

Dứt lời, A Lâm Na mở hai cánh ra, bay tới đằng sau Chủ Huyết tộc, đại bổng xuất kích mạnh mẽ!

"Xoạt!"

"Xoạt!"

...

Một mảnh rồi lại một mảnh lông vũ màu đỏ tróc ra rơi xuống, được A Lâm Na thu lấy một cách cẩn thận.

"Lông đẹp, lông thật sự là rất đẹp a, vừa đẹp lại vừa đặc thù."

A Lâm Na khen ngợi không thôi, động tác trong tay không thể không ra sức hơn.

Chủ Thiên Sứ đứng ở một bên vui mừng nhìn xem, cảm khái nói: "Chủ Huyết tộc này vẫn là rất thức thời, biết dung hợp với Ma Sát sẽ cung cấp được cho cao nhân một bộ lông vũ không tầm thường, xem như không tệ."

Về phần những người khác, bao gồm cả tên lão giả kia, tất cả đều đờn đãn, há to miệng biến thành bức tượng.

"Điên rồi, làm người nghe kinh sợ, bọn họ thế mà đang nhổ lông của Chủ Huyết tộc ..."

"Phong cách vẽ này đột nhiên thay đổi a, mới vừa không lâu ta cũng đã làm tốt chuẩn bị được chết rồi a!"

"Quá cường đại, đám người này đến tột cùng là có lai lịch như thế nào, quả thực cường đại tới mức làm cho người giận sôi a!"

"Cành liễu kia đến tột cùng là tồn tại bực nào, chẳng lẽ là cao nhân đằng sau đám thiên sứ này sao?"

"Kia chính là Chủ Huyết tộc vừa mới rồi thiếu chút nữa tiêu diệt Đệ Ngũ giới của chúng ta sao? Cảm giác giống như thể đang nằm mơ vậy."

...

Một lát sau, A Lâm Na cung kính hành lễ đối với cành liễu nói: "Cái này ... vị tiền bối này, ta đã nhổ lông xong rồi!"

Cành liễu rung rung cành, ra hiệu cho A Lâm Na lui ra.

Sau đó, nó buông lỏng Chủ Huyết tộc ra, như là roi, vươn lên hướng ra đằng sau...

"A! Không, xin tha cho ta, van ngươi."

Chủ Huyết tộc hoảng sợ mà thét gào, hắn cảm nhận được nguy cơ sinh tử, cành liễu này quất vào đủ để tiêu diệt hắn hoàn toàn!

"Ba!"

Theo một tiếng vang thanh thúy vang lên, Chủ Huyết tộc lập tức nổ tung, thân thể khổng lồ của nó biến thành sương máu tán loạn ra.

Ngay sau đó, cành liễu lại giơ lên lần nữa, quất thẳng xuống!

Mục tiêu, thật sự chính là biển mây máu kia!

Biển mây máu rung động, biển máu cuộn trào, tiếng gào thét giống như đang phản kháng, tuy nhiên đã định sẵn tất cả đều chỉ phí công.

"Ba!"

Lại là một tiếng vang thanh thúy vang lên, biển mây máu tan ra như tuyết mùa xuân, đây như mệnh lệnh của thiên địa, không có một ai có thể chống lại, cho dù biển mây máu vô biên vô ngần, trải rộng khắp các nơi trong Đệ Ngũ giới thì lúc này cũng phải tan rã!

Một mảnh lại một mảnh biển mây máu biến mất, toàn bộ Đệ Ngũ giới, màu máu rút dần đi, trở lại tươi sáng.

Mặt trời đỏ không còn, mặt trời vốn có hiện ra!

Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu rọi xuống dưới, xua tan đi bóng tối trước đó, để tất cả sinh linh sống sót sau tai nạn có một loại cảm giác bị tách biệt khỏi thế giới vậy.

"Chủ Huyết tộc chết rồi, thế giới của chúng ta ... được cứu rồi!"

"Quá tốt rồi, lại nhìn thấy được ánh nắng mặt trời rồi!"

"A --- ta được sống tiếp rồi!"

Tất cả mọi người tất cả đều lộ ra vẻ mặt vui mừng, từng người đều hưng phấn tới thân thể run rẩy lên, tiếng gào thét phát tiết vang lên, cũng có người đang khóc ròng tòng, nhớ lại những cố nhân đã chết đi.

Cành liễu kia lặng lẽ rút khỏi, chỉ để lại mười hai cành liễu trước đó, một lần nữa trở lại trước mặt Thiên Sứ nhất tộc.

Thân thể các thiên sức lắc một cái, vội vàng cung kính nói: "Đa tạ tiền bối!"

Về phần lão giả kia thì mơ mơ màng màng nhìn chằm chằm vào nơi cành liễu kia rời khỏi, như là hướng về, giọng nói run rẩy lẩm bẩm nói: "Truyền thuyết là có thật, là bọn họ trở về!"

Chủ Thiên Sứ bay tới, tò mò hỏi: "Xin hỏi lão tiền bối, 'Bọn họ' là ai?"

"Là Thất Giới Chiến Hồn! Thuộc về truyền thuyết lâu đời nhất của Thất giới."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!