"Lần này là một lần cháy trối chết nguy hiểm nhất mà Đại Ma Vương ta gặp phải trong đời này!"
Hắn rất buồn bực, quyết định một cái phương hướng rồi nhanh chóng chạy đi!
Cái phương hướng mà hắn bay đi này chính là phương hướng về Tứ Hợp viện.
"Bây giờ để có thể cứu ta chỉ có nơi đó! Nơi đó thế nhưng là có rất nhiều đại khủng bố."
Trong lòng hắn đã vạch ra kế hoạch, "Ta chính là một tên hòa thượng giả! Sẽ không có nhiều kiêng kỵ giống như đám người Thiên Cung kia, cao nhân trách tội gì gì đó thì cũng chẳng liên quan gì tới ta, dù sao thì đều đâm đầu vào chỗ chết, không bằng đi liều một phen!"
Lần trước, Phật giáo gặp phải nguy cơ, chính là hắn dẫn đội chạy về phía Tứ Hợp viện thì mới hóa giải được, lần này, hắn chuẩn bị tiếp tục đi cầu viện!
"Chỉ là con kiến hôi thì có thể chạy trốn tới chỗ nào? Giao quyển sách kia ra thì còn có thể được chết một cách thống khoái một chút! Còn không dừng lại cho ta!!!"
Sau lưng, tiếng quát của Cổ Liệp chậm rãi truyền tới, hóa thành một âm thanh hùng hồn, dẫn động đại đạo bát phương, hóa thành lực lượng trấn áp nghiền ép về phía Đại Ma Vương mà tới!
"Rống!"
Đại Uy Thiên Long kêu thảm, ánh sáng vàng trên người trở nên ảm đạm.
"A Uy, ngươi thế nhưng phải phải cố gắng a, cái mạng nhỏ này của ta chỉ có thể dựa vào ngươi!"
Đại Ma Vương sợ tới không chịu nổi, nếu như không phải có sự che chở của Kim Long trong Phật kinh thì khí tức này cũng đủ để cho hắn chết một vạn lần.
Đại Uy Thiên Long mang theo hắn chạy trốn một cách điên cuồng, chẳng mấy chốc đã tiến vào Thần Vực.
"Ừm? Nơi này thật đúng là một nơi không tệ, đây chính là Thần Vực ở Đệ Thất giới sao?"
Mấy người Cổ Liệp và Trịnh Sơn đều đuổi theo mà tới, cảm nhận được khí tức của Thần Vực, trong đôi mắt lộ ra sự tham lam.
Cổ Liệp cười lạnh nói: "Trước đi đoạt quyển sách kia đã, sau đó lại hút khô Thần Vực này!"
Tuy nhiên, lông mày Trịnh Sơn lại co lại, bên trong đôi mắt lộ ra sự cảnh giác.
Mở miệng nói: "Đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi, bên trong Đệ Thất giới này ẩn chứa rất nhiều chuyện quỷ dị, xem như chúng ta thì cũng phải cẩn thận!"
Vị tồn tại thần bí bên trong Thiên Cơ các kia cũng từng nói, ở bên trong Đệ Thất giới có sự thủ hộ tới từ tồn tại Nhập Phàm, một khi xâm nhập vào thì rất rất dễ gặp phải bất trắc, bằng không bọn hắn sớm đã tới nơi này.
Đây xem như là bí mật, hắn tự nhiên không muốn chia sẻ tất cả tin tức này cho Cổ tộc, chỉ là thuận miệng nhắc nhở một câu.
"Lời bịa đặt thấp kém cỡ nào a, ngươi rõ ràng là muốn dọa ta để đuổi ta đi, sau đó thì một mình chiếm lấy quyển sách kia đi."
Cổ Triết lộ ra vẻ mặt sớm đã nhìn thấu tất cả, thân thể khẽ động, lại truy kích về phía Đại Ma Vương một lần nữa!
Một lát sau.
Đại Ma Vương thở hồng hộc đi tới trước Tứ Hợp viện, không nói hai lời, "Phù phù" một tiếng từ không trung quỳ thẳng xuống rơi vào trước cửa Tứ Hợp viện.
Sau đó thì dập đầu điên cuồng.
"Tại hạ vô ý mạo phạm, thực sự là bị buộc a, cầu cao nhân đại nhân đại lượng không nên trách tội, nếu như giết ta, ta cũng không có lời oán giận nào."
Hắn nói xong thì không do dự nữa, không dám tiến vào Tứ Hợp viện, chỉ là như một làn khói tìm chỗ ẩn thân trốn đi ở gần đó.
Ngay theo sát sau đó, đám người Cổ Triết và Trịnh Sơn kia đều đi tới nơi này.
Bọn họ nhìn thấy Tứ Hợp viện, đồng thời trong lòng không thể không nhấc lên, luôn cảm thấy nơi này có một cỗ khí tức kỳ lạ khiến bọn hắn cảm nhận được sự không tầm thường.
Nhưng khi cảm nhận cẩn thận, rõ ràng thì lại thấy vô cùng bình thường.
Trịnh Sơn trầm giọng nói: "Nhanh, mọi người tranh thủ thời gian đi tìm ra người kia!"
Tuy nhiên, có người thì lại nhíu mày, đột nhiên mở miệng nói: "A? Tại sao ta lại cảm nhận được một loại mùi quen thuộc?"
"Ta cũng ngửi thấy, cảm giác chắc là thứ rất tần dị."
"Có phải là có chút giống với ... mùi vị của bản nguyên hay không?"
Lời này vừa nói ra, thân thể của tất cả mọi người chấn động, hai mắt đột nhiên sáng lên.
"Thật đúng là mùi của bản nguyên! Chẳng lẽ bản nguyên trộm lấy được ra chính là từ nơi này?"
"Ha ha ha, tìm! Nhanh tìm tìm! Chúng ta sắp phát đạt!"
"Không nghĩ tới đuổi theo người thôi vậy mà cũng có thể thu được kỳ ngộ như thế này, quả nhiên là niềm vui ngoài ý muốn a!"
Bọn họ lập tức kích động không thôi, cái mũi thi nhau hít hà bắt đầu tìm kiếm nơi phát ra.
Chẳng mấy chốc thì đã đi tới đằng sau Tứ Hợ viện.
Sau đó thì thấy được cảnh tượng khiến cho bọn hắn cả đời khó quên.
Nơi đó, tụ tập một đấm lớn yên thú.
Lúc này, đám yêu thú đang xúm lại ở xung quanh một cái hố lớn, chổng mông lên cao, đang tổ chức thành đoàn đi nhà xí.
Mà nơi phát ra mùi, lại chính là truyền tới từ bên trong những cái rãnh to kia ...
"Ầm!"
Cái đầu của bọn hắn thiếu chút nữa thì lập tức nổ tung, căng cứng và đau nhói, rơi vào sự trống rỗng.
Không... Sẽ không!
Giả, chắc chắn là giả!
Ngay sau đó, bọn họ nghe thấy được tiếng trò chuyện của đám yêu thú kia.
"Mọi người thêm chút sức a, một lúc nào đó đám côn trùng kia sẽ lại tới trộm, chúng ta tranh thủ giải quyết nỗi buồn nhiều một chút."
"Hôm nay còn may, đám côn trùng kia không tới, yên bình hiếm có khó được a."
Đám côn trùng kia?
Tới trộm?
"Ông!"
Tất cả mọi người đều mất thăng bằng, thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.
"Chúng ta tranh đoạt nửa ngày, tranh là tranh một thứ như vậy?"
"Ta thế mà còn ăn? Cướp ăn?!"
"Ọe, ta không chịu được nữa, ọe -- "
"A a a, đây không phải là thật! Giết ta đi!"
"Không, ta muốn nổ tung!"
Trong nháy mắt, đạo tâm của tất cả mọi người đều bị trọng thương, có người không chịu nổi sự nhục nhã, trực tiếp làm nổ thân thể của mình.
Còn có người không thể tin được, lao thẳng tới bên cạnh cái hố to.
"Không, không có sai, nó giống hệt như thứ mà chúng ta trộm được."
"Mùi vị cũng giống y như vậy, cũng giống y như vậy."
"Tại sao có thể như vậy, bên trong cái thứ này vì sao lại có khí tức của bản nguyên?!"
"Bị hố, chúng ta bị hố!~"
Lập tức, hai mắt tất cả mọi người đều đỏ ngầu lên, pháp lực toàn thân cuộn trào, khuôn mặt vặn vẹo giống như điên cuồng.
Toàn thân Trịnh Sơn trở nên run rẩy, khàn giọng mà nói: "Ta ... ta thế mà lại đi ăn cái thứ này?"
Thân thể Cổ Triết cũng đang run mạnh, da đầu cũng muốn nổ tung, "Ta không chỉ có ăn, còn gửi một số lượng lớn cho Cổ Tổ, sau đó, Cổ Tổ ... còn khen ngợi ta?!"
"Là các ngươi, tại sao các ngươi phải đi nhà xí? Chết đi cho ta!"
"Giết sạch bọn chúng, một tên cũng không để lại!"
"Chết, chết cho ta, hành hạ bọn chúng tới chết!"
Lập tức, bọn họ trút cơn giận dữ và sự điên cuồng của mình lên trên người đám yêu thú kia, lực lượng khủng khiếp hóa thành Sát Lục chi đao, thu gặt lấy sinh mệnh.
"Rống -- "
"Ô -- "
Trong lúc nhất thời, tiếng gào thét thảm thiết của đám yêu thú vang lên không ngừng, trên người thủng trăm ngàn lỗ, bị tra tấn đến không toàn thân, máu chảy ròng ròng, chết chóc thê thảm.