Mà ở nơi cách Tứ Hợp viện không xa, Lý Niệm Phàm đang mang theo Tần Mạn Vân, Tư Đồ Thấm và tiểu hồ ly tiến hành vẽ vật thật.
Lúc này, Tần Mạn Vân đang đánh đàn, khảy một bản nhạc, tiểu hồ ly hồn nhiên ngây thơ trong sáng như một đứa bé, đang nhảy nhảy nhót nhót ở trong rừng cây, nếu như không phải là Lý Niệm Phàm kiên quyết ngăn cản, nàng ta nhất định sẽ cởi bỏ chiếc váy đang mặc trên người xuống...
Mà ở trước mặt Tư Đồ Thấm thì đang bày ra một bảng vẽ, đang được Lý Niệm Phàm dạy vẽ tranh, vẽ tranh phong cảnh.
Lúc này, động tĩnh phía bên kia của Tứ Hợp viện tự nhiên cũng truyền vào trong tai của bọn hắn.
"Tiếng gì vậy? Bên kia của Tứ Hợp viện có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Là tiếng thú gào, rất thê thảm!"
"Là có người tới, có lực ba động rất mạnh!"
Tần Mạn Vân, Tư Đồ Thấm, tiểu hồ ly, ba nữ đều thay đổi sắc mặt, cỗ pháp lực tràn ra kia khiến cho các nàng cảm nhận được một trận hãi hùng khiếp vía.
"Đi, theo ta trở về nhìn xem."
Lý Niệm Phàm quyết định thật nhanh, mang theo ba nữ chạy trở về.
Ba nữ Tần Mạn Vân vội vàng ở bên cạnh bảo vệ Lý Niệm Phàm, "Công tử, cẩn thận một chút."
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đi tới Tứ Hợp viện, Lý Niệm Phàm trông thấy cảnh tượng trước mặt thì hai mắt lập tức đỏ ngầu lên.
Đám thú thịt rừng vốn đang nuôi dưỡng kia, tất cả đều đã ngã vào bên trong vũng máu, hơn nữa tướng chết cực kỳ thê thảm, thậm chí còn có con nổ thành thịt vụn, phần lớn số thân thể đều không hoàn chỉnh.
Bọn chúng mặc dù là thú thịt rừng, nhưng dù sao thì cũng được Lý Niệm Phàm nuôi lâu như vậy rồi, xem như nuôi một con lợn thì cũng sẽ có tình cảm.
Huống chi, những con thú thịt rừng này về sau thế nhưng là những món ăn cao cấp a, thế mà bị chà đạp tới thành ra như vậy!
Đau lòng!
Đám người này đến tột cùng là có cái đam mê gì, tại sao phải đồ sát bọn chúng đám thú thịt rừng đáng yêu lại vô tội này?
Tam nữ Tần Mạn Vân thì nhìn vào đám người Trịnh Sơn, thân thể mềm mại khẽ run lên, tâm trạng chìm vào đáy cốc.
Cường đại, kinh khủng!
Làm sao đột nhiên lại có nhiều Đại Đạo chí tôn tới đây như vậy, hơn nữa còn có hai tên Đại Đạo chí tôn có thực lực sâu không lường được, có thể trấn áp lực lượng của các nàng một cách dễ dàng!
Các nàng không thể nào là đối thủ của đám người này, căn bản không đánh được.
"Thế nào?"
Lý Niệm Phàm cảm nhận được sự sợ hãi của tam nữ, lập tức ân cần hỏi han: "Đám người này rất lợi hại sao?"
Tần Mạn Vân mím môi một cái, bất an nói: "Vâng."
"Đừng sợ, không sao cả."
Lý Niệm Phàm cũng cảm thấy rất suy yếu, có điều hắn biết lúc này mà sợ hãi là vô dụng, sẽ chỉ làm cho người khác càng bất an hơn, nhất định phải bình tĩnh.
Trên tay của hắn, len lén nắm chặt một khối đá.
Chính là đòn sát thủ mà đã lâu rồi hắn không dùng, Song Phi thạch!
Hắn âm thầm động viên cho mình.
Bản thân mình mặc dù không có pháp lực, nhưng vợ lớn vợ nhỏ đều rất lợi hại!
Nhân vật mà Tần Mạn Vân các nàng cảm thấy lợi hại thì ở trong mắt vợ lớn vợ nhỏ của ta thì cũng chưa chắc là thứ gì.
Bên trong Song Phi thạch này của ta thế nhưng là tồn trữ rất nhiều pháp thuật của vợ lớn và vợ nhỏ của ta, chắc chắn có thể tiêu diệt được tất cả đối phương!
Lúc này, đám người Cổ Triết kia đều phát hiện ra bốn người Lý Niệm Phàm.
Hai tên Đại Đạo chí tôn, một tên cảnh giới Thiên Đạo, còn có một tên là ... Phàm nhân?
Bọn họ đều sửng sốt, luôn cảm thấy tổ hợp này có chút đặc biệt.
Phàm nhân? !
Trịnh Sơn âm thầm giật mình, một cái suy nghĩ đột nhiên hiển hiện lên ở trong đầu của hắn.
Cái tên này không phải là tồn tại Nhập Phàm đó chứ?!
Suy nghĩ này vừa mới hiện ra, khiến hắn không thể ức chế được sự điên cuồng đang sinh trưởng trong nội tâm, dọa tới tay chân hắn lạnh buốt, đại não trống rỗng.
Chắc chắn là Nhập Phàm, bằng không giải thích như thế nào khi trong đống phân và nước tiểu kia làm sao lại có thể ẩn chứa bản nguyên.
Hắn há hốc mồm ra, vừa mới chuẩn bị mở miệng thì lại phát hiện chính mình thế mà không cách nào phun ra một chữ nào.
Bởi vì, một cỗ lực lượng kinh khủng tới cực điểm đã trấn áp ở trên người hắn, khiến hắn không có một chút sức phản kháng nào.
Đây là một cỗ khí băng hàn, ngay cả đại đạo cũng sẽ bị đông kết chỉ trong nháy mắt, ngay cả thời gian cũng sẽ bị lực lượng băng hàn này đông cứng lại, cho dù là hắn bước vào Đệ Nhị bộ thế nhưng ở trước mặt cỗ lực lượng này thì vẫn chỉ là một đứa trẻ, pháp lực trong cơ thể đều bị đông lại!
Mắt hắn trợn tròn, trơ mắt nhìn vào bên trong bàn tay của người đàn ông kia, một con hồ ly bằng băng xinh đẹp cất bước đi về phía chính mình.
"Đây là pháp thuật của con Hồ yêu kia, chỉ là uy lực được phóng lớn lên vô số lần!"
"Đây rõ ràng là pháp thuật bản nguyên Băng hệ, có thể lan ra một giới, đông kết thời gian của một giới! Quá mạnh, trên thế giới này tại sao có thể có lực lượng cường đại như thế!"
"Không, ta sắp chết!"
Sau đó, hắn đã không còn ý thức, bởi vì ngay cả tư duy cũng bị đông cứng lại.
Băng Hồ nhẹ nhàng thổi qua bên người Trịnh Sợ, trong một chớp mắt hắn đã biến thành một bức tượng băng, xoạch một tiếng từ trên không trung rơi xuống, nát tan tại chỗ ...
Thấy giết được một người, Lý Niệm Phàm đã hoàn toàn yên tâm.
Đối phương rõ ràng hung tàn như vậy, hắn đương nhiên sẽ không đi giảng đạo lý với đối phương, ở cái thế giới tràn đầy nguy cơ này, để tự vệ thì nhất định phải ra tay trước thì mới chiếm được lợi thế.
Mà sắc mặt của Trịnh Sơn trước đó có biến hóa lớn nhất, thậm chí có hơi bóp méo, cho nên hắn lấy Trịnh Sơn làm mục tiêu đầu tiên của mình, thế mà có thể miểu sát.
Pháp thuật của tiểu Đát Kỷ thật rất lợi hại.
Sau đó, hắn nhìn về phía Cổ Triết, một đám liệt diễm màu đỏ rực bay ra, đây là một con Phượng Hoàng đang thiêu đốt lên hỏa diễm.
"Không, hắn là ai, tại sao lại mạnh tới như vậy?!"
"Pháp thuật này thế mà có thể hiệu lệnh bản nguyên, trấn áp ta khiến cho ta ngay cả chạy trốn cũng không làm được!"
Vừa trước đó Cổ Triết còn đang kinh ngạc trước cái chết của Trịnh Sơn, ngay sau đó thì chính mình đã gần kề với tử vong.
Hỏa Phượng còn chưa tới, trên người hắn cũng đã bốc cháy lên hỏa diễm rồi, đây là từng đám từng đám hỏa diễm bất diệt, thiêu đốt lên bản nguyên sinh mệnh của hắn!
Hắn có thể nhìn thấy được rõ ràng, hỏa diễm này không chỉ đang thiêu đốt thân thể của hắn, cang là đang thiêu đốt quá khứ của hắn, xuyên qua không gian thời gian, thiêu sạch dấu vết sinh mệnh của hắn, hắn sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này, không có khả năng sống lại, xem như nghịch chuyển tuế nguyệt trường hà thì cũng không cách nào sống lại!
Hỏa diễm này bá đạo quá mức, đủ để cho một giới hóa thành hư vô!
"Hô hô!"
Hỏa diễm thổi qua, thân ảnh Cổ Triết biến mất tới sạch sẽ, không để lại một chút áng mây nào.
"Tê -- "
Những người khác hít vào một ngụm khí lạnh, thiếu chút nữa thì hồn phách của bọn hắn bị dọa bay ra ngoài.
Cổ Triết và Trịnh Sơn hai người dẫn đầu này cứ thế mà chết đi?