Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1023: CHƯƠNG 1023: LẤY ĐẠI ĐẠO LÀM MỰC, LẤY BẢN NGUYÊN LÀM NÉT VẼ

Bọn họ thế nhưng đều là Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ a!

Thậm chí ngay cả cái rắm cũng không thể thả ra.

Thật khủng bố!

Nam nhân này quả thực chính là tồn tại vượt quá sức tưởng tượng.

Quá không nói đạo lý!

Bọn họ muốn trốn, vậy mà lúc này toàn thân lại run rẩy lên, mềm cả người, thế mà bị dọa tới không dám nhúc nhích.

Ngay sau đó, một cỗ không khí băng hàn đột nhiên từ bốn phương tám hướng lao tới, đồng thời, một cỗ hàn ý uy nghiêm đáng sợ bao vây lấy bọn họ, bắt đầu đông kết từ chỗ huyết dịch của đám người bọn hắn!

Ánh sáng màu xanh lam đầy trời, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng Băng Hồ đang kêu to.

Sau đó, chỉ thấy tượng băng đầy đất.

"Xong!"

Lý Niệm Phàm nở ra nụ cười tươi, "Dùng pháp lực của Tiểu Đát Kỷ và Hỏa Phượng cảm giác rất tốt, rất lợi hại!"

Ba nữ Tần Mạn Vân đều xem tới ngây người, cái miệng nho nhỏ thi nhau ngoác thành chữ "O", dáng vẻ trông rất đáng yêu.

Được rồi a, quả nhiên là chúng ta đã nghĩ nhiều rồi.

Đám người này chạy tới trước mặt cao nhân, hành động này không phải là cố ý tới tìm cái chết sao?

"n, cũng không đúng, là cố ý đưa thú thịt rừng tới, từ nơi xa xôi vạn dặm tự đưa chính mình tới cho cao nhân ăn, phần tâm ý này dùng vẫn là rất đúng chỗ."

Đại Ma Vương trốn ở một bên thì cái cằm đều muốn rơi xuống trên mặt đất, hắn chính mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình, hận không thể quỳ xuống hô ba ba Lý Niệm Phàm.

Đám người này mạnh tới cỡ nào hắn thế nhưng là đã thấm sâu vào trong người, thấu hiểu rất rõ, kẻ địch mà toàn bộ Đệ Thất giới đều phải dốc hết toàn lực đi đối kháng, nhưng khi đứng ở trước mặt người đàn ông này thì cũng chỉ là chuyện phất phất tay.

Đây chính là chủ nhân của Tứ Hợp viện sao? Quả thực ngưu bức tới không thể nào tưởng tượng nổi.

Hắn tranh thủ thời gian đào cái hố, tự chôn chính mình vào.

"Ai, thú thịt rừng béo tốt cỡ nào a, thế mà lại phải lãng phí đi như vậy."

Lý Niệm Phàm nhìn thoáng qua thi thể của mỗi một loại thú thịt rừng, không thể không than nhẹ một tiếng, sau đó nói: "Thôi được, vậy chúng ta thu dọn một chút, một số thịt tổn hại không tới mức nghiêm trọng thì vẫn có thể ăn được."

"Còn nữa, trong đám người kia có yêu thú không? Các ngươi đi làm tan bọn hắn ra, như vậy là có thể góp thành một bữa cơm phong phú, tuy nhiên, nhiều thịt như vậy chúng ta ăn không hết được, dứt khoát tổ chức một lần tụ hội đi."

Hắn nhìn vào những tượng băng kia, không thể không cảm khái pháp thuật của tiểu Đát Kỷ dùng rất tốt, đã có thể giữ được thi thể hoàn chỉnh, lại có lợi cho việc giữ tươi chất thịt, thật đúng là thực dụng a.

Tư Đồ Thấm hé miệng khẽ cười nói: "Công tử là muốn tổ chức tụ hội, vậy thì chắc chắn sẽ rất náo nhiệt."

Tiểu hồ ly thì vui vẻ nói "Oa, lại có ăn ngon, tỷ phu là tuyệt nhất!"

Đại Ma Vương tự chôn mình xuống dưới đất đang run lẩy bẩy, lập tức chôn chính mình xuống sâu hơn nữa.

Nơi này chính là có rất nhiều yêu thú Đại Đạo chí tôn, ở trong mắt của cao nhân chẳng qua chỉ là một bữa liên hoan, thế giới này quá điên cuồng.

Khoan đã, nếu như là liên hoan, vậy có phải ta cũng có thể tham gia hay không?

Má ơi, quá kích động!

Lý Niệm Phàm cười nói: "Ừm, trước tiên dọn dẹp một chút đi, tụ hội thì phải chờ mấy người tỷ tỷ ngươi bọn họ trở về rồi lại hẵng nói."

Ba người Tần Mạn Vân đều biết pháp thuật, chẳng mấy chốc thì đã quét dọn sạch sẽ chiến trường, sau đó liên tục giao cho Tiểu Bạch đi xử lý.

Sau đó, bốn người lại trở lại chỗ cũ một lần nữa, tiếp tục vẽ vật thật.

Từ Đồ Thấm cầm bút vẽ trong tay, phác họa từng chút từng chút một, muôn vẽ ra được cảnh sắc trước mặt.

Tuy nhiên, chỉ mới phác họa được vài nét thì thở dài một tiếng rồi ngừng lại.

Nàng ta mở miệng nói: "Công tử, vẽ tranh thật là khó a, tạo hình ta cũng không làm được, có một loại cảm giác không có chỗ xuống tay."

"Ngươi quá nóng vội cầu thành, ngươi nên làm bây giờ là đi vẽ một cái cây, một bông hoa, mà không phải là toàn bộ phong cảnh."

Lý Niệm Phàm bật cười lắc đầu, sau đó nói: "Tranh phong cảnh là ở trong tâm, tâm cảnh ngươi không tới thì tự nhiên không biết nên xuống tay như thế nào."

Hắn nhìn vào bảng vẽ trước mặt, trong lòng đột nhiên sinh ra ý nghĩ, mở miệng nói: "Ngươi xem ta vẽ một bức cho ngươi đi."

"Công tử muốn vẽ tranh?"

Đôi mắt đẹp của Tư Đồ Thấm đột nhiên sáng ngời lên, lập tức mong đợi mà nói: "Ta chắc chắn sẽ quan sát một cách nghiêm túc."

Tần Mạn Vân cũng ngừng lại việc đánh đàn, kích động nói: "Ta cũng phải xem."

Tiểu hồ ly nhanh nhẹn chạy tới, "Tỷ phu, còn có ta."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, nói lời trang bức: "Các ngươi xem thì được nhưng không được mở miệng nói chuyện tùy tiện."

Ba nữ gật đầu liên tục, nói với lời thề son sắt: "Vâng vâng, chúng ta cam đoan không phát ra tiếng động."

Lý Niệm Phàm cũng không có nhiều lời nữa mà là cầm bút vẽ lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn vào cảnh sắc trước mặt.

Phía trước, cây cối xanh tươi rợp bóng, một dòng suối chảy, cỏ cây hoa lá tươi tốt, có núi và vách đá nhô ra, đẹp đẽ và yên bình.

Sau đó, hắn lại nghĩ tới đám thú thịt rừng chết thảm kia.

Thế giới tốt đẹp nhường nào a, vì sao đám người kia lại táo bạo như vậy, thậm chí hành hạ đám thú thịt rừng kia tới chết đây? Có thù oán gì sao?

Hắn chậm rãi đưa tay lên, hạ bút vẽ vào trên giấy.

"Ông!"

Theo hắn đặt bút, cả mảnh thiên địa đều đang dậy sóng nhộn nhạo.

Tần Mạn Vân trợn tròn mắt, nàng ta nhìn vào Lý Niệm Phàm, thế mà sinh ra một loại cảm giác như Lý Niệm Phàm được tách ra khỏi thế giới này vậy, như thể hắn ta ở trên tất cả những thứ khác, đang phác họa thế giới và tạo ra thế giới!

"Bút của công, công tử ..."

Tư Đồ Thấm thì chăm chú nhìn chằm chằm vào ngòi bút của Lý Niệm Phàm, hít vào một ngụm khí lạnh, nàng ta cảm thấy thế giới này đều bởi nét bút của Lý Niệm Phàm mà rung động.

"Lấy đại đạo làm mực, lấy bản nguyên làm nét vẽ, một tác phẩm kinh khủng bực nào sẽ được vẽ ra, hóa ra đây chính là dụng tâm, dụng tâm để thế giới sinh ra cộng minh với chính mình, từ đó có thể sáng tạo theo ý mình!"

Tiểu hồ ly thì nhìn vào phong cảnh mà Lý Niệm Phàm phác họa ra, nàng ta cảm thấy bức tranh phong cảnh này rất giống với phong cảnh trước mắt, nhưng lại là có chỗ khác biệt.

Trong bức tranh, xuất hiện ánh sáng mặt trời, xuất hiện cây cầu nhỏ, nơi xa dường như còn hiện ra khói bếp ...

Nàng ta nhìn vào bức tranh này, thời gian dần qua cũng có chút ngây dại, cả người đều rất giống như được hút vào trong bức tranh vậy, đây rõ ràng là một bức tranh, nhưng nàng ta rõ ràng cảm nhận được đây là một phương thế giới.

Bởi vì, bản nguyên, đại đạo, pháp tắc, tất cả đều là chân thật!

Miệng nhỏ của nàng ta khẽ hé, giật mình không thôi, "Tỷ phu không phải là đang sáng tạo ra một thế giới chân thật ở trong bức tranh đó chứ?"

Một lát sau, động tác trong tay của Lý Niệm Phàm dừng lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!