Phải biết, Cổ tộc sở dĩ không thể tiến công tới những giới khác theo ý muốn, chính là bị Hỗn Độn Hải Vực ngăn cản, cần phải bỏ ra nhiều tinh lực đi khai phá thông đạo giới vực.
Bởi vậy có thể thấy được sự cường đại của đại đạo loạn lưu bên trong Hỗn Độn Hải Vực, cái này vốn không nên xuất hiện ở trong Thất giới.
Mà vào lúc này, ở bên trong Đệ Thất giới vậy mà xuất hiện đại đạo loạn lưu còn kinh khủng hơn so với ở trong Hỗn Độn Hải Vực!
Trong cái giới này đại đạo từ đâu tới mà nhiều như vậy?
"Chờ một chút!"
Cổ Đắc Bạch hít vào một ngụm khí lạnh, thân thể cũng có chút run rẩy!
"Không chỉ là một đại dương đại đạo, trong đó thế mà còn có cả ... bản nguyên! Rất nhiều thế giới bản nguyên!"
"Đến cùng là có biến cố gì xảy ra, những bản nguyên này là tới từ chỗ nào, chuẩn bị làm cái gì?!"
Ở một bên, Vân Thiên Sơn cũng rung động như vậy.
Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào một cái phương hướng, vẻ mặt biến hóa không chắc chắn.
Hắn không có cảm giác nhạy bén giống như Cổ Đắc Bạch, có điều, hắn có thể cảm nhận được cái hướng kia đang phát sinh một loại biến hóa kinh khủng nào đó, lực lượng hùng hồn đang thức tỉnh, đủ để phá vỡ thế giới.
"Cơ duyên lớn, tạo hóa lớn!
Đôi mắt hắn nóng rực lên, liên tục lẩm bà lẩm bẩm.
Mọi người Thiên Cung cũng nhìn vào cái phương hướng kia, từng tên đều đang nín thở.
Có điều, sự kinh ngạc của bọn họ khác với đám người Cổ tộc và Đệ Tứ giới, trong đầu của bọn hắn đều đồng thời nghĩ tới cao nhân.
"Có thể tạo thành động tĩnh lớn như thế, chắc chắn là động tác của cao nhân!"
"Toàn bộ Đệ Thất giới, cho dù xảy ra biến hóa lớn như thế nào, cũng không có gì đáng ngạc nhiên, bởi vì có cao nhân tọa trấn ở đây!"
"Cỗ cảm giác này, thật sự là quá cường đại, không hổ là cao nhân."
"Cao nhân lại xuất thủ rồi sao? Có phải là có chỉ thị gì mới hay không?"
...
Mà đúng vào lúc này, tất cả mọi người lại có một cảm giác, quay đầu nhìn về phía một cái phương hướng khác.
Chỗ đó, một đạo thân ảnh bóng dáng mệt mỏi long đong vất vả đang bay thật nhanh tới đây, thân hình to lớn hơi xuề xòa, hung thần ác sát, lại mặc lên chiếc áo cà sa, trông có hơi dở dở ương ương.
Không phải là Đại Ma Vương thì là ai?
Vào lúc này nhìn thấy được hắn, tất cả mọi người đều rung động.
"Người này thế mà còn sống?"
"Chỉ là một con kiến hôi nhỏ bé như bụi bặm, đối mặt với vô số con voi vây công, thế mà không chết?"
"Đám người đuổi giết hắn đâu rồi? Trong đám người đó thế nhưng là có tới hai tên Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ a!"
"Đáng sợ, hung tàn, không thể tưởng tượng nổi!"
Người của Cổ tộc và người của Đệ Tứ giới đều cùng lui về đằng sau một bước, sợ tới run tim mất mật.
Mà Giới Si thì chắp tay trước ngực, vui mừng nói: "A Di Đà Phật, kẻ này quả nhiên có phúc phận thâm hậu, có thể gặp đại kiếp nạn nhưng mà lại không chết."
Bên cạnh hắn, một tên đệ tử Phật môn nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, lo lắng nói: "Phương trượng, ta cảm thấy ngươi có khả năng là đã nhầm rồi, hắn không phải có phúc phận thâm hậu mà là sát tinh có thể khắc chết người bên cạnh a!"
"Trước kia ta nghe những chuyện mà Đại Ma Vương gặp phải xem như trò cười, lúc này mới phát hiện, hóa ra mình thật là buồn cười."
"Đại Ma Vương, ta sai rồi, ngươi không được chạy qua đây a!"
Đông đảo đệ tử Phật môn thi nhau thay đổi sắc mặt, chắp tay trước ngực làm ra vẻ nhượng bộ lui binh.
Cổ Đắc Bạch lãnh đạm nhìn vào Đại Ma Vương, giọng nói vô cùng uy nghiêm, "Cổ Triết đâu?"
Đại Ma Vương nhìn về phía Cổ Đắc Bạch, mở miệng nói: "Cốt Chiết (gãy xương)? Hắn không chỉ có gãy xương, ngay cả tro cũng không còn."
Nếu như là ở vào trước đó thì hắn còn sợ Cổ Đắc Bạch, bây giờ thì lại không sợ, bởi vì hắn thấy được nhân vật còn đáng sợ hơn so với Cổ Đắc Bạch ngàn vạn lần, huống chi, thế cục của bọn họ bây giờ đã không còn ở thế yếu.
Hắn khiến cho tất cả mọi người phải sợ hãi kinh ngạc.
Cổ Đắc Bạch trợn tròn mắt, "Cổ Triết ... chết rồi?"
"Nói nhảm, dám đuổi theo ta, vậy thì chỉ có thể chết mà thôi."
Đại Ma Vương nói với vẻ rất đắc ý: "Không chỉ có hắn, tất cả cái đám đuổi theo ta đều đã chết sạch."
Vân Thiên Sơn cũng khó có thể tin mà nói: "Trịnh Sơn cũng chết rồi?"
Đây chính là hai tên Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ a, làm sao lại chết rồi? Chuyện này cũng quá vô lý đi!
Đột nhiên, tâm thần Vân Thiên Sơn khẽ động, hắn nghĩ tới một loại khả năng.
Chắc chắn là vị tồn tại Nhập Phàm kia xuất thủ!
Đệ Thất giới quả nhiên không thể xâm nhập, thủ đoạn của loại tồn tại này thật sự là khiến cho người ta khó lòng phòng bị, không được chủ quan a.
Đại Ma Vương thấy tất cả mọi người đều bị chính mình làm cho rung động thì lập tức càng đắc ý hơn.
Có điều trong đầu của hắn lóe lên linh quang, đột nhiên nghĩ tới vị cao nhân kia nói là muốn tổ chức liên hoan, mà nguyên nhân bởi vì chính mình mà một đám thịt thú rừng mà hắn nuôi dưỡng đều đã chết, đây chính là tội lỗi lớn, phải nghĩ biện pháp đền bù lại.
Hắn lập tức lấy ra bản Phật kinh kia, ngoắc ngoắc về phía đám người Cổ tộc và Đệ Tứ giới nói: "Không phải các ngươi muốn Phật kinh sao? Tranh thủ thời gian đuổi theo giết ta, mau tới đây a!"
Cổ Đắc Bạch nhíu mày lại, hắn hỏi Vân Thiên Sơn: "Bên Đệ Tứ giới các ngươi thấy thế nào?"
Vân Thiên Sơn mở miệng nói: "Ta cảm thấy hắn là đang phô trương thanh thế, nếu như ngươi xuất thủ, chắc chắn có thể bắt được hắn một cách dễ dàng!"
Ta thấy thế nào?
Ta đương nhiên là ước gì ngươi đuổi theo a!
Đám Cổ tộc các ngươi trộm lấy bản nguyên trân quý của chúng ta, chẳng lẽ lại thật sự cho rằng ta sẽ thật tình hợp tác với các ngươi sao?
Cổ Đắc Bạch nhìn lướt qua Vân Thiên Sơn, cái tên này cũng không có ý tốt a!
Hắn nở ra nụ cười lạnh lùng: "Vậy ta từ bỏ Phật kinh kia, ngươi có muốn xuất thủ hay không?"
Vân Thiên Sơn thì nói: "Ta bây giờ cảm thấy hứng thú đối với sự thay đổi vừa rồi hơn, Phật kinh trước tiên thì tạm để đấy cái đã."
Cổ Đắc Bạch hừ lạnh một tiếng, "Ta cũng giống vậy."
Mà đám người bên Thiên Cung, mọi người bao quanh Đại Ma Vương, nghe ngóng lấy tính huống.
Quân Quân đạo nhân lập tức mở miệng hỏi: "Có phải ngươi đi tới chỗ của cao nhân hay không?"
Toàn bộ Đệ Thất giới, ngoại trừ cao nhân có thể tiêu diệt được loại đội hình kia ra thì đoán chừng không còn khả năng nào khác.
"Thực sự không dám giấu giếm, ta thực sự đi tới đó, các ngươi không thấy được, cao nhân cứ khoát tay nhẹ nhàng như thế này này, xong thì đám người kia chết toàn bộ, ngay cả cái rắm cũng không thể thả ra."
Đại Ma Vương miêu tả lại cảnh tượng lúc đó, sau đó thì nhỏ giọng nói: "Có điều ... ta dường như cũng gây họa."