Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1026: CHƯƠNG 1026: TA ĐỒNG Ý ĐƯA THÚ THỊT RỪNG CHO ĐỆ THẤT GIỚI!

"Cái gì? Ngươi làm cái gì?"

"Không phải ngươi làm ảnh hưởng tới việc thanh tu của cao nhân chứ?"

"Động tĩnh vừa rồi không phải là do cao nhân nổi giận mà ra chứ?"

"Nếu như ngươi thật quấy rầy sự thanh tu của cao nhân vậy thì trăm ngàn lần chết không hết tội!"

"Nhanh kể lại chi tiết tất cả mọi chuyện đã xảy ra cho chúng ta biết đi!"

Mọi người lập tức vội cả lên.

"Không có, không có, ta không có làm ảnh hưởng gì tới cao nhân cả."

Đại Ma Vương khoát tay liên tục, sau đó nói: "Chỉ là đám thú thịt rừng mà cao nhân nuôi kia tất cả đều bị giết, cao nhân dường như có chút thương cảm, có điều, sau đó thì cao nhân nói muốn tổ chức liên hoan."

Mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm, "Không quấy rầy tới cao nhân là tốt rồi."

"Ai, là chúng ta quá yếu, vậy mới khiến thú thịt rừng của cao nhân đều bị giết hết rồi."

"Chúng ta có lỗi với sự bồi dưỡng của cao nhân a!"

"Đền bù, chúng ta nhất định phải dốc hết toàn lực tới đền bù!"

"Đúng rồi, cao nhân muốn tổ chức liên hoan thì đây là chuyện tốt a, vậy chúng ta thế nhưng là phải bắt nhiều thú thịt rừng một chút để mang về!"

Mọi người bàn bạc một phen, ánh mắt lập tức khóa chặt vào trên thân đám người bên Đệ Tứ giới, trong đó xem như có không ít yêu thú hóa thành hình người.

Lúc này, đám người Cổ tộc và Đệ Tứ giới đều cảm thấy đã mất đi đại thế, cũng không có ý định dây dưa ở đây nữa, muốn đi tới nơi vừa tạo ra động tĩnh vừa rồi để xem.

Tuy nhiên, khi bọn hắn chuẩn bị rời đi thì lại nghe thấy một tiếng quát lớn, "Dừng lại!"

Khí thế của Đát Kỷ và Hỏa Phượng tập trung vào bọn họ, khí thế dậy sóng, trấn áp mà tới!

Đại Hắc bước những bước chân mèo chậm rãi đi tới, miệng chó ngáp một cái, lạnh lùng cao ngạo nói: "Các ngươi nói tới là tới, nói đi là đi, đều không xem nơi này là nơi nào?"

Vân Thiên Sơn nhướng mày, cười lạnh nói: "Làm sao? Chẳng lẽ các ngươi lại còn muốn liều mạng với chúng ta?"

Cổ Đắc Bạch trầm giọng nói: "Nếu muốn đánh tiếp nữa thì chúng ta sẽ chiều theo!"

Đại Hắc chỉ vào những con yêu thú bên trong Đệ Tứ giới kia nói: "Yêu cầu của chúng ta cũng không cao, để lại một số thú thịt rừng làm bồi thường đi!"

Vân Thiên Sơn không cần suy nghĩ lập tức nói lời cự tuyệt: "Chuyện này là không có khả năng! Ngươi coi Đệ Tứ giới chúng ta thành cái gì rồi?"

"Vậy thì đều ở lại đi!"

Thân hình Đát Kỷ khẽ động, đã xuất hiện ở trên bầu trời mọi người, giọng nói như là hàn băng, khiến tâm hồn người cảm thấy lạnh lẽo.

Khuôn mặt Vân Thiên Sơn vặn vẹo, quát ầm lên: "Khinh người quá đáng! Ngươi muốn chiến vậy thì chiến đi!"

Hắn nhìn về phía đám người Cổ tộc, "Cổ Đắc Bạch đạo hữu, đám người Đệ Thất giới này không cần phải coi trọng, hãy chung tay tiêu diệt họ đi!"

Tuy nhiên, Cổ Đắc Bạch mỉm cười, lui ra một khoảng cách, làm ra tư thế xem kịch vui nói: "Đây là chuyện giữa các ngươi, không liên quan gì tới ta."

Đệ Thất giới bây giờ chỉ tên đòi thú thịt rừng của Đệ Tứ giới, bọn họ đương nhiên sẽ không ra tay, ước gì hai bên bọn họ đều làm cái tới lưỡng bại câu thương vậy thì thật là tốt.

Vân Thiên Sơn thầm hận trong lòng, hắn cắn răng một cái, nhìn về phía Chủ Thiên Sứ nói: "Thiên Hoa, xem ra hai người chúng ta hôm nay phải khổ chiến một phen rồi!"

"Không, ta không muốn!"

Chủ Thiên Sứ lập tức lắc đầu từ chối.

Hắn mở miệng nói: "Ta đồng ý đưa thú thịt rừng cho Đệ Thất giới!"

Hắn vốn chính là nội ứng, lúc này là lúc phát huy ra tác dụng nên có của nội ứng.

Đừng nói là đưa thú thịt rừng, chính là đóng gói tất cả Yêu tộc lại tặng cho Đệ Thất giới thì hắn cũng giơ cả hai tay lên để mà tán thành.

Vân Thiên Sơn ngơ ngác nhìn vào Thiên Hoa, hắn nhận lấy đả kích cực lớn, nổi giận nói: "Làm sao mà ngươi có thể nói ra được những lời nói không có khí phách như vậy? Đây là Thiên Hoa mà ta biết sao?"

"Ta chỉ là cầu thị thực tế mà thôi, cục diện này chúng ta căn bản không phải là đối thủ của Đệ Thất giới, lại thêm còn có Cổ tộc đứng ở một bên nhìn chằm chằm vào, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục mới là thượng sách, ngươi như vậy chỉ có thể nói là không có não thôi."

Sắc mặt Chủ Thiên Sứ bình tĩnh, tiếp tục nói một cách thản nhiên: "Nếu như ngươi cứ khăng khăng một mực muốn chiến thì đó là chuyện của ngươi, ta chắc chắn không chiến."

"Ngươi, ngươi, ngươi..."

Ánh mắt của Vân Thiên Sơn hiện vẻ chấn kinh, rồi lại tới vẻ thất vọng, rồi lại chán nản, sau đó thì là vẻ mặt bi thương và bất đắc dĩ.

Vậy thì còn chiến cái rắm à, một mình hắn thì ngay cả một chút phần thắng cũng không có.

Cuối cùng, hắn thở dài một cái, mở miệng nói: "Chọn thú thịt rừng phải không, đi chọn đi, có điều ta khuyên các ngươi không nên quá phận!"

Niếp Niếp reo hò một tiếng, mở miệng nói: "A a a, chọn thịt rừng đi!"

Long Nhi hiển nhiên sớm đã có được mục tiêu của mình, nói thẳng: "Con gà ba chân kia cho ta tới hai con, ta muốn cánh gà!"

"Một con Hỗn Độn Thần Dương, ta muốn ăn thịt dê!"

"Một con Phệ Thiên Ma Trư, chất thịt chắc chắn sẽ vô cùng tốt, móng heo chắc cũng sẽ đủ vị!"

...

Cuối cùng, đám người Thiên Cung như là gọi món ăn chọn lấy mười con thú thịt rừng, tâm trạng vui vẻ đắc ý.

Mà đám người bên phía Đệ Tứ giới thì uất ức không thôi, nhất là Yêu Thú nhất tộc, bọn chúng trơ mắt nhìn tộc nhân của mình được mang đi, hai mắt đều là rưng rưng, hốc mắt đã đỏ bừng.

Vân Thiên Sơn tức giận tới toàn thân phát run, lớn tiếng nói: "Đây là nỗi sỉ nhục của Đệ Tứ giới chúng ta! Sau này chắc chắn phải khiến cho Đệ Thất giới nợ máu phải trả bằng máu!"

Đông đảo Yêu tộc thì đau buồn xót thương nói: "Người của Đệ Thất giới khi dễ chúng ta, tiên tổ Yêu tộc ta a, các ngươi đang ở nơi nào, tranh thủ thời gian tới làm chủ cho chúng ta a!"

"Đi thôi, chúng ta qua bên kia xem xem, nói không chừng còn có được cơ duyên lớn để chúng ta báo thù!"

Sau đó, đám người Cổ tộc và Vân Thiên Sơn hướng về phía nơi vừa mới xảy ra động tĩnh lớn vừa rồi kia để mà đi, chuẩn bị đi tìm hiểu thực hư.

Cùng một thời gian.

Đát Kỷ và Hỏa Phượng đã mang theo thú thịt rừng về tới Tứ Hợp viện.

Vừa đúng đi tới Tứ Hợp viện thì gặp phải Lý Niệm Phàm đang đi về nhà.

Hai mắt bọn họ lập tức sáng lên, tiến lên nghênh đón.

"Công tử."

"Ca ca."

"Các ngươi trở về rồi?" Lý Niệm Phàm nhìn thấy bọn họ thì nở ra nụ cười tươi, sau đó thì lại nhìn thấy đám thú thịt rừng đằng sau bọn họ, hai mắt lại sáng lên, mở miệng nói: "Không tệ lắm, lại mang về không ít thú thịt rừng, vừa đúng ta đang lên kế hoạch liên hoan đây này."

Đát Kỷ thì nhìn vào dấu vết đánh nhau ở xung quanh, cắn môi nói: "Công tử, đều là chúng ta không tốt, khiến cho nơi này bị tổn thất."

Lý Niệm Phàm lập tức nói ngay: "Nói cái gì vậy chứ? Nếu như không phải ngươi và Hỏa Phượng để pháp thuật lại cho ta thì đó mới là thật xong rồi, tiểu Đát Kỷ và Hỏa Phượng của ta chính là lợi hại."

Đát Kỷ và Hỏa Phượng đều ngượng ngùng nói: "Công tử quá khen."

Chuyện này thật sự không phải là chúng ta lợi hại a, là chính ngươi lợi hại mới đúng a...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!