Những thú thịt rừng được mang về kia đã nhận mệnh, cũng căn bản không có tư cách phản kháng.
Bọn chúng yên lặng đánh giá Lý Niệm Phàm, nghĩ mãi nghĩ hoài mà không thể nào hiểu nổi, nam nhân náy trông thế nào cũng chỉ là một tên phàm nhân, tại sao những người này lại tôn kính đối với hắn như vậy?
Sau đó, bọn chúng lại quan sát đánh giá xung quanh, ở trong mơ hồ dường như có mùi vị quen thuộc nào đó chui vào trong cái mũi của bọn nó.
Hả?
Cái mùi thối quen thuộc này là ...
Bọn chúng lần theo mùi này mà nhìn lại thì trông thấy đằng trước có một cái hố to, bên trong cái hố to kia có một đống đồ vật, thật sự là không thể quen thuộc hơn nữa.
Đại não cũng bởi đó mà sửng sốt một chút.
"Bản nguyên, đây tuyệt đối chính là bản nguyên mà chúng ta trộm lấy!"
"Hóa ra, bản nguyên chính là được trộm lấy từ nơi này, cứ để ở ngoài trời như vậy sao, cũng quá tùy ý đi."
"Không đúng, bố cục này, cái mùi này, còn có cái hình dáng kia nữa ... làm sao lại giống như hố phân vậy!"
"Không thể nào, bản nguyên mà chúng ta ăn lâu như vậy, lại là cái thứ như vậy?!"
"Chít chít chít chít -- "
"Lẩm bẩm, lẩm bẩm -- "
"Rống -- "
Tâm trạng của bọn chúng đều rung động, không thể nào tiếp nhận được sự thật này, thi nhau há hốc miệng phát ra tiếng gào thét, phát ra lại là tiếng rống của thú.
Thương thiên a, làm sao mà ngươi có thể tàn nhẫn được như vậy?
Chúng ta đều phải chết rồi, tại sao còn phải để cho chúng ta nhìn thấy những thứ này?
Để chúng ta qua đời ở trong trạng thái bình thản không biết gì không phải tốt hơn sao?
Ô ô ô, trước khi chết lại được biết mình ăn vào cái thứ như thế này, móa nó tâm trạng của ta sụp đổ a!
Giết người giết cả tâm người a!
"Đám thú thịt rừng này rất rất chi là nóng nảy, chỉ sợ là đã linh cảm tới ngày chết của mình, vẫn là để cho bọn chúng rơi vào an tường được sớm một chút, giải thoát đi."
Lý Niệm Phàm tự lẩm bẩm một mình, vội vàng gọi Tiểu Bạch tới, bảo hắn đi cho đám thú thịt rừng này được thống khoái.
Niếp Niếp tò mò hỏi: "Ca ca, địa điểm liên hoan đã chọn xong chưa?"
Lý Niệm Phàm trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Hay là chọn ở chân núi đi, thuận tiện."
Khóe miệng Long Nhi chảy ra nước bọt lấp lánh, mong đợi nói: "Chúng ta ăn cái gì vậy? Ta muốn ăn lẩu."
"Vậy thì làm một nồi lẩu tự phục vụ ngoài trời cộng với đồ nướng đi! Mọi người tự mình nướng tự mình ăn, rất có ý tứ."
Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, sau đó nói: "Tuy nhiên bàn khả năng là không quá đủ."
Niếp Niếp nói: "Ca ca, chuyện này thì dễ làm, ta đi tìm Giang Lưu, bảo hắn chặt nhiều gỗ một chút để làm thành bàn."
Lý Niệm Phàm gật đầu nói: "Ừm, như vậy cũng được, đúng, các ngươi lại đi Thiên Cung tìm Thực Thần tới, mời hắn tới giúp chúng ta cùng nhau chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn."
"Được rồi!"
Niếp Niếp và Long Nhi lập tức hào hứng mà đi.
Lý Niệm Phàm thì bắt đầu kiểm kê hàng tồn trong nhà.
Chủng loại thịt thì đủ rồi, hoa quả rau cỏ cũng có, quan trọng chính là nước sốt.
Tinh túy của lẩu và đồ nướng tự phục vụ thế nhưng chính là nước sốt, ngoài đó ra còn cần phải xiên món ăn thành chuỗi, lượng công việc vẫn là không nhỏ.
Lúc này, đám người Thiên Cung đang vô cùng mong mỏi và chờ mong, khi nhìn thấy Niếp Niếp và Long Nhi tới thì lập tức các cặp mắt đều sáng lên như đèn pha!
Quân Quân đạo nhân chờ mong hỏi: "Hai vị tiên tử, cao nhân nói thế nào?"
Niếp Niếp mở miệng nói: "Ca ca quả thực có ý định tổ chức liên hoan, tuy nhiên bàn không đủ, đang bảo Giang Lưu tranh thủ thời gian để đốn củi đây này."
Ngọc Đế lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng nói: "Như vậy thì sao được? Sao có thể để tiều phu của cao nhân làm loại chuyện này thay chúng ta? Nhanh, Dương Tiễn, Cự Linh Thần, các ngươi tranh thủ thời gian dẫn người cùng đi đốn củi làm cái bàn!"
Hỏi tiếp: "Cao nhân còn có chuyện gì cần phân phó không?"
Long Nhi nói: "Ca ca còn bảo Thực Thần đi tới, lượng công việc lần này lớn nên cần có người giúp một tay!"
Ngọc Đế nói: "Nên, là nên, Thực Thần sớm đã chuẩn bị sẵn sàng!"
Quân Quân đạo nhân nói: "Vậy chúng ta bây giờ đi báo tin cho các thế lực khác."
Chẳng mấy chốc, theo Thiên Cung phát ra lời mời, các thế lực như Khổ Tình tông, Bách Hoa tông ... đều ở ngay khi nhận được tin tức thì lập tức đi tới chân núi Lạc Tiên sơn mạch.
Sau đó thì bắt đầu chặt cây cùng với Giang Lưu ...
"Pặc, pặc ----"
Toàn bộ chân núi đều rất náo nhiệt, từng tên đại năng cầm binh khí trong tay dốc hết sức lực ra để mà đốn củi.
"Móa nó, không chặt ta thật không thể nào mà biết được, cây cối ở chỗ cao nhân vậy mà lại cứng rắn đến như thế này, quả thực có thể so với thần binh lợi khí!"
"Nói nhảm, cái này hiển nhiên là có lây dính lấy hào quang của cao nhân a, chỉ một chút thừa thãi của cao nhân thôi là đã có thể khiến cho cây cối ở nơi này trở nên vô cùng siêu phàm thoát tục, cao nhân chính là trâu như vậy đấy!"
"Quá kinh khủng, nhiệm vụ cao nhân phân phó quả nhiên là gian khổ a, mọi người dốc thêm sức a, nhất định phải đốn xong củi trước khi cao nhân xuống núi!"
"Cái này hiển nhiên là khảo nghiệm cao nhân dành cho chúng ta a, ta đã thiêu đốt pháp lực, liều chết cũng phải đốn củi cho thật tốt!"
"Đao pháp, Đoạn Thiên Khảm Sài chi thuật (Khảm Sài là đốn củi)!"
"Giang Lưu đạo hữu, trước đây ta còn cảm thấy ngươi đốn củi có chút khuất tài, hóa ra tầm nhìn của ta nhỏ."
"Có thể trở thành tiều phu để cao nhân sai sử, Giang Lưu đạo hữu thật sự là mạnh a!"
...
Ở dưới sự cố gắng không ngừng nghỉ của đông đảo các đại năng bao gồm các chưởng môn trưởng lão của các môn phái, cuối cùng ở khi ánh nắng chiều rải đầy trời xanh thì là lúc đã bày xong bàn ghế.
Như đám người Ngọc Đế thì là những thành phần ra sức vô cùng tàn nhẫn nhất, thậm chí giờ đã mệt mỏi tới tê liệt rồi.
Thật đúng là dùng tính mạng ra để mà đốn củi.
Khi mọi người ở đây vừa mới thở lấy hơi, một tràng tiếng bước chân chậm rãi truyền từ trên núi truyền xuống.
Sau đó, chỉ thấy Lý Niệm Phàm cùng với đám người Đát Kỷ đang đi xuống, sau lưng còn kéo một cái xe làm bằng băng rất lớn, trên xe trưng bày một đống lớn nguyên liệu nấu ăn.
Lý Niệm Phàm nhìn thấy từng bằng hữu lâu năm quen thuộc thì cười nói: "Yêu hô, các vị đều tới quá sớm a."
Mọi người thì vội vàng hành lễ nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Lý Niệm Phàm nhìn lướt qua những cái bàn ghế đã được bày ra kia, khóe miệng không thể không giật giật một cái, thật sự là một đám thần tiên chưa từng làm việc a.
Tạo hình của những cái bàn này thật sự là đủ độc đáo, cũng được, tuy rằng đều có hơi khác thường, tuy nhiên vẫn có thể miễn cưỡng dùng được.
Hắn cười nói: "Mọi người chuẩn bị kỹ càng, hôm nay chúng ta ăn chính là tự phục vụ!"
Ngọc Đế hoài nghi hỏi: "Tự phục vụ, tự phục vụ là cái gì ta?"
Lý Niệm Phàm cười nói: "Chính là tự chọn đồ ăn tự mình làm, thật đơn giản, Thực Thần, tới lượt ngươi ra sân."