Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1028: CHƯƠNG 1028: THỰC THẦN, CÒN DÁI DÊ HAY KHÔNG?

Thực Thần trước đó đã được Lý Niệm Phàm phân phó, chuyện tiếp theo đều do đám người hắn và Tiểu Bạch đi làm.

Hắn đứng dậy, mở miệng nói: "Mọi người nghe ta nói, chúng ta đầu tiên nói về nước sốt bao gồm tương vừng, dầu vừng, hành thái, rau thơm, sốt nấm, sốt cay ..."

"Mỗi loại sốt có một vị khác nhau, các ngươi có thể pha tùy theo ý thích của mình."

"Ngoại trừ nước chấm (nước sốt) ra, muốn ăn rau quả gì thì đều có thể tới chỗ của ta để lấy, đồng thời, còn có các loại thịt cuốn, thịt xiên vân ... vân, nồi lẩu và giá nướng cũng đều đã chuẩn bị cho các ngươi rồi, một bàn một bộ, đều xếp theo hàng tới nhận lấy."

Chẳng mấy chốc, mọi người xếp hàng theo thứ tự, nhận lấy một bộ cho bàn của chính mình.

Sau đó thì bắt đầu nhóm lửa, bắt đầu lựa chọn món ăn mà mình muốn ăn.

Cái này vừa nhìn, lập tức đã khiến cho cặp mắt của mỗi người bọn họ đều như được thêu hoa.

Rau củ quả rực rỡ muôn màu, từng loại được xắp xếp chỉnh tề bày ra ở nơi đó, thậm chí đều hiện lên vầng sáng, một cỗ khí tức thần dị khiến tất cả mọi người đều sinh ra một cỗ cảm giác mộng ảo.

Má ơi, Hỗn Đôn linh căn muôn hình muôn vẻ nhiều như vậy cứ như thế lựa chọn theo ý thích của chính mình, lão thiên không phải là đang chơi đùa đó chứ?

Không đúng, những thứ này đã không thể nói là Hỗn Độn linh căn nữa rồi, bây giờ, khí tức trên những món ăn này lại có thể ảnh hưởng tới thời không xung quanh, khiến đại đạo theo đó mà vờn quanh, rõ ràng đã ẩn chứa một chút khí tức bản nguyên!

Quá kinh khủng!

Cái này đã vượt ra khỏi sự nhận thức của mọi người, thậm chí không biết nên gọi nó là cái gì linh căn nữa.

"Khó trách cao nhân lại tạo ra cái ao phân kia, hóa ra là vì để cho những linh căn này tiến hóa! Loại thủ đoạn này quả thực là không thể nào tưởng tượng được!"

Loại thần vật này, nếu như chỉ có một cái, không đúng, cho dù chỉ là một cái lá rau thôi thì đó cũng sẽ dẫn tới Đại Đạo chí tôn phải tranh cướp nhau, mà vào lúc này, thế mà có thể chất thành đống bày ra ở trước mặt mọi người, thậm chí còn khiến cho mọi người sinh ra chứng sợ hãi khi lựa chọn.

Quá xa xỉ!

Cao nhân đây rõ ràng chính là đang khảo nghiệm sức thừa nhận của quả tim của mọi người a!

Mà ngoại trừ những linh căn này ra, còn có thi thể to lớn của những con yêu thú kia, trong đó, thậm chí còn có năm con yêu thú cảnh giới Đại Đạo chí tôn!

Vào lúc này thế mà đều đã được đổ vào chỗ kia, mặc cho người nhấm nháp.

Đây là một bữa cơm như thế nào a, đi theo cao nhân, tầm mắt quả nhiên sẽ cao tới mức không thể tưởng tượng nổi a!

Trong nội tâm của Thực Thần cũng vậy cũng không được bình tĩnh nữa, tay hắn cầm lấy đạo cụ, đang cắt thịt trên thân yêu thú cảnh giới Đại Đạo chí tôn.

Tồn tại bực này đối với hắn mà nói là tồn tại xa không thể nào chạm tới, lúc này lại tự dùng tay của mình cắt ra từng miếng thịt mỏng một ...

"Cách cục của chính mình vẫn là nhỏ, Đại Đạo chí tôn thì lại như thế nào, ở trong mắt của cao nhân chẳng qua chỉ là thịt thú rừng mà thôi, ta đi theo cao nhân thì không thể làm mất đi cái uy của cao nhân! Chỉ là thịt rừng mà thôi, cắt thì cắt, thái thì thái."

Lúc này, Ngọc Đế chậm rãi đi tới, ho nhẹ một tiếng, nhỏ giọng hỏi: "Thực Thần, còn dái dê hay không?"

"Không còn a, đều được đám người Khổ Tình tông kia lấy đi rồi." Thực Thần lắc đầu.

"Cái đám chó chết kia, làm sao không đổi tên gọi thành Phát Tình tông đi?"

Ngọc Đế tức giận đến không chịu được, sau đó thì bất đắc dĩ hỏi: "Vậy thận dê còn không?"

Thực Thần nói: "Thận dê thì còn, tuy nhiên không còn nhiều lắm."

Ngọc Đế lập tức nói ngay: "Vậy thì nhanh, ta muốn lấy hết!"

Sau đó, mọi người vui vẻ hòa thuận, từng làn khói xanh bay lên trời.

Bên trong nồi lẩu, nước lẩu sôi ùng ục bốc khói lên, trên vỉ nướng, tia lửa bắn tung tóe, chất thịt toát ra mỡ.

"Hóa ra đây chính là tự phục vụ, phương pháp ăn này thật sự là rất có ý tứ."

"Nhanh, mau mau lật đi a, thịt đều sắp bị ngươi nướng thành cháy khét rồi!"

"Cự Linh Thần kia không biết xấu hổ, làm sao lại không biết xấu hổ mà lấy nhiều thức ăn như vậy? Hắn ăn nổi sao?"

"Khổ Tình tông mới gọi là đáng giận, tất cả 'dái' của các loại yêu thú đều bị bọn họ lấy đi!"

"Đậu xanh, quá biến thái!"

...

Dần dần, từng đợt mùi thơm bay lên, làm cho tinh thần của tất cả mọi người đều chấn động.

Lập tức, một cuộc tranh đoạt các món ăn ngon bắt đầu, người có tay mắt lanh lẹ mới có thể ăn được nhiều hơn.

Con mắt thứ ba của Dương Tiễn trợn tròn lên, ngay cả ba đầu sáu tay cũng thi triển ra, khi thịt cuốn bên trong nồi lẩu đều chín, hắn là người đầu tiên nhận ra, sau đó thì sử dụng sáu cái tay, lập tức là người đầu tiên gắp thịt ra!

Vẻ mặt Tiêu Thừa Phong thay đổi, "Dương Tiễn, ngươi quá mức rồi đấy à nha, không nói võ đức!"

Diệp Lưu Vân cũng nói: "Các buổi liên hoan sau này, kiên quyết không ngồi cùng một bàn với Dương Tiễn, cái tên này quả thực chính là sinh ra để mà cướp thức ăn!"

"Ta là ăn trước, các ngươi trong khoảng thời gian ngắn này cũng tranh không kém."

Dương Tiễn nhếch miệng cười một tiếng, sau đó cầm đũa gắp các miếng thịt cuốn mình dành được chấm vào nước sốt mà hắn đã chuẩn bị, sau đó thì đưa vào trong miệng của mình.

"Ừm!"

Dương Tiễn đột nhiên sững sờ, theo hắn cắn vào, hắn chỉ cảm thấy cả trong miếng thịt tràn ra vô số đại đạo, ngoài ra còn có khí tức bản nguyên đang chảy xuôi ở trong miệng của mình.

Vào lúc này, hắn giống như đưa thân vào bên trong một cái thế giới xa lạ, chớp mắt một cái chính là vạn năm!

Ở bên trong một vạn năm này, hắn cảm ngộ được rất nhiều, lại có nhận thức mới đối với đại đạo, lực lượng đại đạo trong cơ thể đang tăng trưởng.

Hắn vốn đã là cảnh giới nửa bước Đại Đạo chí tôn, lúc này lại một lần nữa bước ra một bước về phía trước, hắn có loại cảm giác, chỉ cần mình ăn mấy miếng thịt này là có thể thực sự trở thành Đại Đạo chí tôn!

Một bên khác, mọi người đều thi nhau bắt đầu ăn.

Cứ thế mà tới, trung tâm của vùng thế giới này, lớp lớp đại đạo lưu chuyển, khí tức bản nguyên càng lúc càng trở nên nồng đậm, vờn quanh thân mỗi người, khiến cho nơi này thành một nơi không gian kỳ dị, trở thành bí cảnh tu luyện kinh khủng nhất trên thế giới, làm cho thực lực của tất cả mọi người đều tăng lên nhanh như gió.

Lý Niệm Phàm thì tự nhiên là ngồi cùng một bàn với các nàng Đát Kỷ, đang làm đồ nướng cho mọi người, lật qua lật lại một cách thuần thục.

"Tới, Niếp Niếp, chân gà mà ngươi muốn ăn đã nướng xong."

"Oa, cảm ơn ca ca."

Niếp Niếp lập tức bắt đầu ăn một cách ngấu nghiến, với kiểu ăn này chắc hẳn ngay cả xương cũng chẳng bỏ qua.

Tần Mạn Vân không kịp chờ đợi nói: "Công tử, lòng nướng của ta được chưa, ta muốn ăn a."

Tư Đồ Thấm cũng vội vàng nói: "Ta cũng muốn ăn lòng nướng."

Lý Niệm Phàm bất đắc dĩ mà nói: "Lòng nướng làm ít quá, các ngươi ăn ít một chút a, chờ sau này có cơ hội ta sẽ cho các ngươi ăn đủ."

Tư Đồ Thấm lập tức nói ngay: "Ừm ân, ta muốn ăn loại món thô kia."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!