Đại Hắc thì lúc lắc cái đuôi, cò cọ vào người Lý Niệm Phàm, trông mong mà nói: "Chủ nhân, chủ nhân, ta cũng muốn ăn."
"Con chó ngốc nghếch này, không thiếu phần của ngươi."
Lý Niệm Phàm mỉm cười rồi ném cho nó một miếng lớn.
"Gâu gâu!" Đại Hắc lập tức nhào tới, bắt đầu ra sức mà ăn.
Qua trận chiến vừa rồi, nó đã nhận thức được thực lực của chính mình còn chưa đủ một cách sâu sắc, cho nên đã hóa tức giận và đau buồn thành sự ham muốn ăn, tu luyện thật tốt mới có thể bảo vệ chủ nhân được tốt hơn.
Cùng một thời gian.
Bên trong Hỗn Độn.
Đám người Cổ Đắc Bạch và Vân Thiên Sơn lần lượt đến trung tâm của nơi xuất hiện chấn động.
Giương mắt nhìn lên, trước mặt lại là một cái hố đen sâu không thấy đáy.
Ở xung quanh hố đen, hơi thở của tàn tích và hủy diệt vô tận đan xen, thậm chí ngay cả đại đạo và bản nguyên có tới đây thì cũng sẽ bị nuốt chửng.
Thật giống như, ở phía bên kia chính là một nơi vô cùng kinh khủng!
Hai mắt Cổ Liệp đột nhiên ngưng tụ lại, cả kinh nói: "Lực lượng thời không vặn vẹo, cái này chắc chắn là thông đạo giới vực!"
Vân Thiên Sơn ngưng giọng nói: "Thông đạo này đến tột cùng là đi về nơi nào? Tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở chỗ này?"
Hắn không thể không đưa mắt liếc nhìn Cổ Đắc Bạch, từ trên khuôn mặt của Cổ Đắc Bạch là có thể thấy được, Cổ Đắc Bạch dường như biết cái gì.
Cổ Đắc Bạch cười lạnh nói: "Phía bên kia là một thế giới có hủy diệt và cơ duyên cùng tồn tại, ta cho ngươi biết, ngươi dám đi vào sao?"
Vân Thiên Sơn ngạc nhiên hỏi: "Ngươi thật biết?"
Ánh mắt Cổ Đắc Bạch lập lòe bởi vì kích động, giọng nói có chút run rẩy, mở miệng nói: "Bên trong Thất giới, có khí tức hủy diệt và phá hoại mãnh liệt như vậy thì chỉ có ... Đệ Tam giới!"
"Đệ Tam giới?!"
Không cần biết là Cổ Liệp hay là Vân Thiên Sơn, hay là Chủ Thiên Sứ, hai mắt đều đột nhiên trợn lớn lên, lộ ra thần sắc khó có thể tin.
Vân Thiên Sơn hoài nghi không thôi nói: "Điều này làm sao có thể? Nghe đồn Đệ Tam giới đã ngăn cách với Thất giới, tại sao sẽ còn xuất hiện thông đạo giới vực ở đây?"
Trước đây Đệ Tam giới vỡ vụn, bản nguyên hiển hóa, thông đạo giới vực mở rộng, thu hút không biết bao nhiêu là đại năng tiến vào, muốn đi vào trong đó với mưu đồ tranh đoạt bản nguyên.
Tuy nhiên, cho dù là ai thì cũng không nghĩ tới, thông đạo giới vực tiến về Đệ Tam giới vỡ vụn tất cả chỉ ở trong vòng một đêm, từ đó, Đệ Tam giới hoàn thoàn mất đi liên hệ với Thất giới, lại không có người nào có thể đi qua đó, cũng không ai có thể tiến vào Đệ Tam giới.
Cổ Đắc Bạch mở miệng nói: "Bên trong Đệ Tam giới tràn lan bản nguyên, chỗ tốt khi tiến vào trong đó tự nhiên không cần nhiều lời, có điều, nếu như cái thông đạo giới vực này cũng vỡ vụn vậy thì rất có thể sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị mắc kẹt và chết ở trong đó mãi mãi."
Trước đây, Cổ tộc tự nhiên cũng phái người tiến vào Đệ Tam giới, ngoại trừ ban đầu có người mang về một bộ phận bản nguyên của Đệ Tam giới ra, những người khác tất cả đều không thấy trở về.
Cho dù là Cổ Tổ cũng không tìm ra được manh mối gì, không nghĩ tới lần này thế mà lại có thể xuất hiện thông đạo giới vực đi về Đệ Tam giới.
Vân Thiên Sơn nhịn không được nói: "Đệ Thất giới thật sự là thần kỳ, mang tới cho chúng ta rất nhiều niềm vui ngoài ý muốn."
Cổ Đắc Bạch cũng nói: "Biến số của Đệ Thất giới quả thực rất lớn, bố cục của Cổ tộc ta không có sơ hở nào thế mà nhiều lần mất đi hiệu lực, quả thực là khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng."
Hắn tràn đầy cảm xúc, bắt đầu từ lần đại kiếp trước đó Cổ tộc đã bố cục ở Đệ Thất giới, tuy nhiên, sự trưởng thành của Đệ Thất giới đã vượt xa sự tưởng tượng của bọn hắn không nói, cao thủ mà bọn hắn phái đi ra cứ một tên rồi lại một tên xảy ra chuyện, chẳng khác gì thay phiên nhau đi vào chỗ chết, quả thực có độc.
Một bên, Chủ Thiên Sứ đưa mắt liếc nhìn hai người bọn họ, mang theo một chút quan điểm của đấng toàn năng, cười lạnh ở trong lòng.
Bên trong Đệ Thất giới thế nhưng là có cao nhân tọa trấn, chuyện mà các ngươi không tưởng tượng ra nổi còn nhiều nữa!
Thông đạo giới vực Đệ Tam giới này không phải nói, tám thành chính là do cao nhân làm ra.
Không nghĩ ra a, cũng không phải là Đệ Thất giới trâu bò mà là cao nhân trâu bò!
Trong Hỗn Độn mênh mông.
Một cái hố đen thật lớn xuất hiện, như là một con mắt màu đen, thâm thúy và không lường trước được.
Lực lượng vô tận vờn quanh xung quanh hố đen, giống như có thiên địa sụp đổ, cả đại địa tan vỡ, có lực lượng hủy diệt vô tận.
Đây là cảnh tượng vô cùng kỳ dị, càng là nơi ẩn chứa nguy cơ, xem như tu sĩ cảnh giới Thiên Đạo tới đây thì cũng sẽ cảm nhận được áp lực vô tận, mà cảnh giới Thiên Đạo trở xuống tuyệt đối sẽ bị đại đạo loạn lưu tràn ra xoắn nát!
Đám người Cổ Đắc Bạch và Vân Thiên Sơn trôi nổi ở trước hố đen này, vẻ mặt đều khác nhau nhưng đều có chút đăm chiêu.
Vân Thiên Sơn đột nhiên hỏi: "Cổ Đắc Bạch đạo hữu, bên trong Đệ Tam giới thế nhưng là tràn đầy bản nguyên, loại cơ duyên lớn này chẳng lẽ ngươi không muốn đi vào sao?"
"Ta đương nhiên sẽ đi vào!"
Cổ Đắc Bạch mỉm cười, hiển nhiên đã làm ra quyết định, mở miệng nói: "Năm đó, tiền bối Cổ tộc ta tiến vào Đệ Tam giới tới giờ còn chưa có về, vừa đúng ta đi tụ hợp cùng bọn hắn, nói không chừng bọn họ đã đạt được gì đó ở trong Đệ Tam giới!"
Vân Thiên Sơn nhướng mày, rơi vào do dự.
Lại vào lúc này, một tên yêu thú sau lưng mở miệng nói: "Ta cũng muốn đi Đệ Tam giới, lão tổ ta năm đó tiến vào đó, ta muốn đi tìm bọn họ tới báo thù cho chúng ta!"
Mặt mũi nó tràn đầy sự tức giận và đau buồn, trên đầu mọc ra một đôi sừng dê đen như mực, chính là thuộc Hỗn Độn Thần Dương nhất tộc.
Năm đó, tiên tổ bọn họ đã bước vào cảnh giới Đại Đạo chí tôn, nếu như thu hược được cơ duyên gì đó ở bên trong Đệ Tam giới, nói không chừng bây giờ đã bước vào Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ.
Đệ Thất giới coi chúng trở thành thịt thú rừng, thế nên chắc chắn phải đòi một lời giải thích từ Đệ Thất giới!
"Tổ tiên của ta năm đó cũng là một đi mà không trở về, ta cũng muốn đi vào Đệ Tam giới để xem xem!"
Lại có một tên thuộc Yêu tộc mở miệng, toàn thân nó mọc ra lông vũ màu đen, đôi mắt như điện, chính là một con Hỗn Thiên Tam Túc Nha!
Lại có một tên Yêu tộc nói với giọng ồm ồm: "Ta cũng giống vậy! Bán đồng đội đi làm thịt rừng để cầu sinh, đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời đầy sóng gió này của lão Ngưu ta, thù này chắc chắn phải báo!"
Chủ Thiên Sứ yên lặng nhìn vào bọn chúng, âm thầm lắc đầu.
Chính mình làm thịt rừng không tính, còn vội vàng đưa lão tổ trở về đây làm thịt rừng, đây là rất có hiếu sao!
Cổ Đắc Bạch mở miệng nói: "Vân Thiên Sơn đạo hữu, ngươi thì sao?"
Vân Thiên Sơn lắc đầu nói: "Ta thì không đi được."
Các ngươi từng người đều là đi tìm lão tổ, ta đi cùng làm cái gì? Tới lúc đó các ngươi thật sự tìm được lão tổ vậy chẳng phải ta sẽ gặp nguy hiểm sao?