Cổ Đắc Bạch cười lạnh, khinh thường nói: "Ta biết ngươi sẽ sợ mà."
Hắn nhìn vào thông đạo giới vực, pháp lực quanh thân nhấp nhô, ngưng giọng nói: "Người của Cổ tộc, theo ta cùng nhau tiến vào Đệ Tam giới!"
Dứt lời, hắn liền dẫn đầu tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào đại đạo loạn lưu bước vào trong thông đạo giới vực!
"Chúng ta cũng đi!"
Những yêu thú kia, ánh mắt đều ngưng trọng lại, pháp lực cũng cuộn trào lên, thi nhau xông vào thông đạo giới vực.
Chẳng mấy chốc, tại chỗ chỉ còn lại Vân Thiên Sơn cùng với Chủ Thiên Sứ và rải rác một số người khác.
"Ha ha, thật đúng là ngu xuẩn!"
Vân Thiên Sơn nhìn vào thông đạo giới vực, cười lạnh lùng một tiếng, nói ra lời chế nhạo: "Đệ Tam giới hỗn loạn tràn đầy nguy hiểm không lường trước được, ta bây giờ lại đi qua, nguy hiểm và ích lợi không ngang bằng, bây giờ Cổ tộc vừa đi, ta đương nhiên là lựa chọn một mình hưởng bản nguyên của Đệ Thất giới mới thơm! Tuy rằng khí tức bản nguyên yếu ớt thế nhưng thắng ở chỗ ổn định a!"
Trước đó, Cổ tộc cắt đứt đường dẫn bản nguyên của bọn họ, để bọn hắn mò công dã tràng, lúc này vừa đi, cơ hội này lập tức tới.
Nghĩ tới mùi thơm của bản nguyên, hắn lập tức có chút đợi chờ không kịp, đã lâu rồi không được ăn, rất nhớ cái mùi vị đó a.
Sau đó, hắn nhìn về phía Chủ Thiên Sứ, mở miệng nói: "Thiên Hoa đạo hữu, ngươi cũng rất thông minh khi ở lại, không bằng cùng với ta cùng nhau nhấm nháp bản nguyên của Đệ Thất giới chẳng phải sung sướng hơn sao?"
Khóe miệng Chủ Thiên Sứ giật giật một cái, mở miệng nói: "Ha ha, ta thật sự là rất cảm ơn ngươi, có điều ta thật sự là không thể nào chịu nổi được cái mùi vị đó của bản nguyên, chỉ có thể bỏ qua thôi."
Vân Thiên Sơn nói lời khuyên: "Nông cạn, ngươi quá nông cạn, mùi chỉ thối mà thôi, mà đó chỉ là bề ngoài, tâm cảnh ngươi như vậy thì làm sao có thể chứng được đại đạo? Ngươi phải cân nhắc cho tốt, ta mãi mãi và vĩnh vĩnh vì ngươi giữ cho ngươi một chỗ cắm dùi."
Chủ Thiên Sứ chân thành nói: "Cảm ơn."
Sau đó, Vân Thiên Sơn không kịp chờ đợi đi chuẩn bị đại nghiệp bản nguyên của mình, Chủ Thiên Sứ thì tiến về phía Thần Vực.
Vào lúc hắn tới gần Lạc Tiên sơn mạch thì sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng.
Hắn chỉ cảm thấy trên bầu trời có đại đạo vô tận đang vờn quanh, mà ngay cả trong không khí cũng tràn ngập khí tức của Đại Đạo, nhìn từ đằng xa, trên không trung của Lạc Tiên sơn mạch càng là có quỹ tích đại đạo nồng đậm đang đan xen.
Thậm chí, hắn mơ hồ cảm thấy khí tức bản nguyên đang bay lên.
"Móa! Chắc chắn là cao nhân lại ban cho tạo hóa lớn! Đúng, lần trước tên sát tinh kia nói cao nhân sắp tổ chức liên hoan, ta thế mà bỏ qua! A a a, ta muốn điên rồi!"
Đôi cánh thịt sau lưng của hắn vỗ điên cuồng, tốc độ tăng lên tới cực hạn, hưu một cái đã biến mất ngay tại chỗ xuất hiện ở chân núi Lạc Tiên sơn mạch.
Vào lúc này, sắc trời ảm đạm, mọi người đã ăn uống no đủ, vừa đang dọn dẹp canh thừa thịt nguội vừa tán gẫu.
Mà Lý Niệm Phàm tự nhiên mang theo Đát Kỷ và Hỏa Phượng về Tứ Hợp viện nghỉ ngơi trước, loại việc nặng dọn dẹp này, làm sao phải để hắn quan tâm tới.
Cái mũi của Chủ Thiên Sứ co rúm lại, ngửi khí tức bản nguyên và mùi thơm trong không khí, vẻ mặt vội tới độ đỏ bừng lên, tóc đều dựng cả lên.
"Súc sinh, súc sinh a! các ngươi cũng không biết chừa một chút cho ta a!"
Ánh mắt của hắn quét qua, phát hiện đám người Ngọc Đế thế mà vẫn còn đang đóng gói thì lập tức lao tới.
"Những gì còn lại đều là của ta a, ai cướp ta sẽ nổi giận!"
Hắn hét lớn một tiếng, sau đó thì không nói hai lời bưng lên một cái nồi lẩu, "Ừng ực ừng ực".
Ngọc Đế vẫn là rất trượng nghĩa, lập tức mở miệng nói: "Tất cả mọi người dừng lại một chút, Thiên Hoa đạo hữu đã tới vậy thì đều cho hắn, không được tranh đoạt với hắn!"
"Thiên Hoa đạo hữu đừng nóng vội, nước sốt và thịt cái gì cũng còn, ngươi chấp nhận một chút thì có thể làm một nồi lẩu."
Dương Tiễn nằm trên ghế, trong ngực ôm lấy Hạo Thiên Khuyển, vừa vuốt chó vừa nói.
Khí tức của hắn đã cường đại hơn rất rất nhiều so với trước đó, xung quanh có đại đạo hiển hóa, nguyên nhân đây là vừa mới đột phá, còn chưa thể thể nào khống chế được lực lượng hoàn toàn mới.
Ngoại trừ Dương Tiễn ra, đám người Nữ Oa, Quân Quân đạo nhân và Ngọc Đế tất cả đều đã chính thức bước vào cảnh giới Đại Đạo chí tôn!
Đám người Tiêu Thừa Phong, Giang Lưu thì đều đã trở thành nửa bước Đại Đạo chí tôn, chỉ cần lại lắng động một chút, muốn bước vào Đại Đạo chí tôn đã không khó!
Chủ Thiên Sứ vừa ăn điên cuồng vừa mắng to: "Các ngươi đám chó chết này, ở đây ăn được uống được, thực lực đều đột nhiên tăng mạnh, chỉ có ta còn đang tận chức tận trách làm việc cho cao nhân, ta nhổ vào, khinh bỉ các ngươi!"
Thần sắc mọi người khẽ động, lập tức xông tới, "Sao rồi? Có phải là có phát hiện gì mới rồi hay không?"
Chủ Thiên Sứ bình chân như vại mở miệng nói: "Đột nhiên muốn chấm chấm sốt vừng."
"Có!"
Quân Quân đạo nhân lập tức múc cho hắn một đĩa sốt vừng, "Tới, thử đi."
"Ừm, không tệ."
Chủ Thiên Sứ khẽ gật đầu, lại nói tiếp: "Một mình ta vừa ăn lẩu vừa ăn đồ nướng, có chút bận rộn, bận như thế này thì dễ quên chuyện lắm."
Dương Tiễn lập tức nói ngay: "Thiên Hoa đạo hữu, ngươi đây là khách khí rồi, ta tới nướng đồ giúp ngươi!"
Ngọc Đế mở miệng nói: "Thiên Hoa đạo hữu, còn có cái gì phân phó, chúng ta chắc chắn phục vụ ngươi được ổn thỏa."
Tiêu Thừa Phong nói: "Được rồi chứ, nhanh nói ra ngươi phát hiện được cái gì đi?"
Thiên Hoa bỏ một miếng thịt cuốn vào, mở miệng nói: "Động tĩnh lớn trước đó các ngươi chắc là chưa quên đi, các ngươi thế nhưng là có biết chuyện gì xảy ra không?"
Giang Lưu nói: "Nếu như chúng ta biết thì còn cần nghe ngươi ở đây lải nhải nữa sao? Nhanh nói đi a!"
Chủ Thiên Sứ cao giọng phát ra tiếng người khó lường, sau đó thì trịnh trọng nói: "Là thông đạo giới vực đi về Đệ Tam giới được mở ra!"
"Thông đạo giới vực?"
"Đệ Tam giới?"
Tất cả mọi người đều giật mình.
Lại nghe Chủ Thiên Sứ tiếp tục nói: "Các ngươi khả năng không hiểu rõ về Đệ Tam giới cho lắm, thế giới này đã sụp đổ, bản nguyên tràn lan, càng là ngăn cách với Thất giới, thông đạo giới vực vốn không nên tồn tại, nhưng lại đột nhiên nghịch thiên số, xuất hiện ở Đệ Thất giới, tuyệt đối là được người lấy đại thần thông cưỡng ép mở ra!"
Ngọc Đế không cần suy nghĩ, nói thẳng: "Ta đoán chắc chắn là do cao nhân mở ra!"
"Đúng là công tử."
Tư Đồ Thấm đứng dậy, sau đó thì nói: "Lúc ấy cao nhân vẽ ra một bức tranh, đồng thời dùng cái đại ấn được ngưng tụ thành từ bản nguyên của Đệ Tam giới đóng vào trên bức tranh, cũng vào lúc đó, Hỗn Độn theo đó mà xuất hiện thay đổi."