Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1079: CHƯƠNG 1079: CÓ NGƯỜI CÁC NGƯƠI KHÔNG CHỌC NỔI!

Cổ Hồng Thiên thì huyễn hóa ra một khuôn mặt rất lớn ở trên hư không, khuôn mặt này giống như một bầu trời, quan sát một phương tiểu thế giới này, còn phát ra tiếng cười tàn khốc.

"Ta hỏi các ngươi, có người nào biết trước đây không lâu người của Cổ tộc ta ở Đệ Thất giới là chết như thế nào không? Biết thì cút ra đây cho ta!"

Giọng nói của hắn cuộn trào như sấm, vang vọng trong hư không.

Mà đang ở một nơi ẩn nấp, một thân ảnh đang run lẩy bẩy.

Mà nàng ta mang theo một chiếc mặt nạ quỷ nửa khóc nửa người, chính là Tả sứ trước đây của Giới Minh.

Lúc trước, nàng ta trải qua rất rất nhiều chuyện, trơ mắt nhìn đồng đội bên người từng người từng người một ngã xuống mà không hiểu ra sao cả, mà ngay cả Minh chủ Giới Minh người luôn vô địch trong nội tâm của nàng thì cũng phải uống nước tiểu, uống tới đạo tâm lập tức sụp đổ, cho nên nàng ta khắc sâu sự kinh khủng ngập tràn trong thế giới này.

Ngay cả đấu chí hoàn toàn không còn, vẫn ẩn núp ở đây.

Nàng ta là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, lăn lộn ở bên trong cái tiểu thế giới này thì cũng xem như là một nhân vạt lớn, sống qua một đoạn thời gian rất không tệ.

Tuy nhiên, theo biến cố ở Đệ Thất giới càng lúc càng lớn, cao thủ gần đây xuất hiện càng ngày càng nhiều, nàng ta mới lại ẩn núp một lần nữa, tóm lại chính là nghĩ trăm phương ngàn kế để ẩn nấp, không tranh không đoạt không tham gia náo nhiệt, còn sống là sự việc đầu tiên cần phải giải quyết trước đã.

Không nghĩ tới người tính không bằng trời tính, xem như nàng ta ẩn nấp thành như bây giờ, tai họa ngập đầu vẫn là giáng xuống.

Nàng ta muốn khóc, thế giới này thật sự là rất không có sự hữu nghị đối với nàng!

Lúc này, nàng ta nhìn vào thế giới sắp đi vào diệt vong, biết mình không còn cách nào để mà có thể may mắn sống sót, dứt khoát cắn răng một cái, chủ động bước đi ra.

Nàng ta nghênh đón khuôn mặt trọng hư không kia, lấy lòng tỏ vẻ cung kính nói: "Các vị Cổ tộc đại nhân, người một nhà, ta là người một nhà, ta biết rõ mọi chuyện!"

Cổ Hồng Thiên nhìn về phía Tả sứ, đưa tay một chụp, chụp nàng ta rồi kéo nàng ta tới trước mặt mình, mở miệng đạm mạc nói: "Nói hết ra những chuyện mà ngươi biết."

Những tên Cổ tộc khác cũng bu lại, có chút hăng hái nhìn vào Tả sứ.

Tả sứ lập tức nói ngay: "Các vị đại nhân, các ngươi còn nhớ về Giới Minh không? Chính là quân cờ mà Cổ tộc các ngươi an bài ở Đệ Thất giới, mà ta chính là một thành viên của Giới Minh a!"

"Giới Minh?"

Cổ Thanh Vân khẽ gật đầu, "Chẳng qua chỉ là một quân cờ nhỏ được đặt nằm vùng một cách tùy ý mà thôi, ngươi thực sự là người của Giới Minh?"

"Đúng vậy a, tại hạ chính là Tả sứ của Giới Minh! Ở sau khi Giới Minh bị diệt, ta thật vất vả mới chạy thoát được, một mực ẩn nấp ở chỗ này chính là chờ đợi sự xuất hiện của tổ chức, bây giờ cuối cùng cũng đã chờ được các ngươi!"

Tả sứ khóc lóc kể lể, nàng ta đây là khóc thật, chẳng qua là bị người của Cổ tộc dọa cho khóc mà thôi, nỗi sợ kìm nén được lúc, giờ mới được tuôn trào...

Cổ Hồng Thiên nói: "Nói chuyện đã xảy ra nghe một chút."

"Các vị đại nhân, các ngươi là không hiểu, Đệ Thất giới này rất mơ hồ a!" Lập tức, Tả sứ kể lại những chuyện đã xảy ra còn cho thêm chút mắm chút muối chút củ hành tây.

Thẳng tới khi nàng ta kể xong, sắc mặt Cổ Thanh Vân vẫn bình tĩnh như trước, thản nhiên nói: "Đám người kia cộng thêm một con chó, thực lực cũng không tính là như thế nào? Nhiều lắm thì cũng chỉ xem như là Đại Đạo chí tôn bình thường mà thôi."

Cổ Hồng Thiên lại là nói: "Tuy nhiên đằng sau đám người này rõ ràng là còn có người, đồ nhi của ta tên là Cổ Chiến có phải cũng bởi vì đám người này mà chết hay không?"

"Đúng đúng đúng, chính bởi vì bọn họ, bọn họ tuyệt đối là tồn tại đáng sợ nhất bên trong Đệ Thất giới này!"

Tả sứ đương nhiên không có nhìn thấy tận mắt, nhưng tóm lại cứ đẩy vào trên thân đám người kia là được rồi, hơn nữa, nàng ta cảm thấy chính là đám người kia làm!

Nàng ta nói tiếp: "Các vị đại nhân, các ngươi cũng phải cẩn thận a, theo như kinh nghiệm của ta tới xem, là kẻ địch với đám người kia thì đều sẽ không có kết cục tốt."

Cổ Tông nở ra nụ cười khinh miệt nói: "Ha ha ha, dựa theo như lời ngươi nói, tuy rằng có hơi quỷ dị một chút, nhưng thực lực của đám người này cũng chỉ bình thường không có gì lạ, không cần phải e ngại!"

Cổ Thanh Vân mở miệng nói: "Xem ra chúng ta là tìm đúng người, thuốc giải của Cổ Tổ có khả năng là phải lấy được từ trên người của đám người này."

Cổ Hồng Thiên thì hỏi Tả sứ: "Ngươi có biết chỗ của đám người kia không?"

Tả sứ nói: "Biết, ta từng cố ý tìm hiểu qua, nhưng là cho tới nay không dám đi tới."

"Rất tốt, lập tức dẫn đường đi."

Lập tức, Tả sứ dẫn người Cổ tộc đi thẳng tới Thần Vực mà đi.

Trên đường đi, tâm trạng của nàng vô cùng nặng nề, đang liên tục cân nhắc giữa hai chủ đề rất lớn là lợi và hại.

Đến cùng nên đứng đội như thế nào?

Sự quỷ dị của đám người ở Đệ Thất giới kia nàng ta là đã thấm sâu vào trong người, thấu hiểu rất rõ, là thực sự không còn dám đi đối địch với bọn họ, mà đám người Cổ tộc này nhìn qua thì trông rất cường đại, tu vi ngập trời, hai bên phân ra thắng bại như thế nào thì nàng ta căn bản là không cách nào dự đoán được.

Tuy nhiên trên đường đi, khi nàng ta để ý tới dáng tươi cười tràn đầy sự tự tin trên mặt đám người Cổ tộc kia thì đột nhiên trong lòng hơi chột, cảnh tượng này làm sao lại quen thuộc đến như thế?

Không được, bọn họ càng có lòng tin thì lão nương đây lại sẽ càng hoảng a!

Bất tri bát giác, mọi người đã tiến vào Thần Vực.

Cổ Tông đánh giá xung quanh, tham lam nói: "Thần Vực của Đệ Thất giới này thật đúng là một nơi tốt a, chờ Cổ Tổ khôi phục, trước tiên phải tới đây chinh chiến, nuốt lấy nơi này!"

Cổ Hồng Thiên gật đầu nói: "Đệ Thất giới phát triển quả thực rất tốt, có hơi vượt quá sự dự liệu của chúng ta."

Cổ Thanh Vân nhắc nhở: "Phải giữ vững tinh thần, không được nhìn dây cà ra dây muống, không được để cành mẹ đẻ cành con..."

Mọi người tiếp tục tiến lên, tốc độ cực nhanh, không bao lây sau thì theo Tả sứ đi tới chân núi Lạc Tiên sơn mạch.

Có điều, bọn họ vừa mới tiến vào sơn mạch, ánh mát đều ngưng tụ lại nhìn chằm chằm vào nơi phía trước cách đó không xa.

Nơi đó, có một thân ảnh tay đang cầm một thanh trường kiếm, ra sức đốn củi.

Lông mày Cổ Hồng Thiên không thể không nhẩy một cái, cất bước đi về phía trước, lạnh lùng nói: "Tiều phu, ngươi có biết ở trên ngọn núi này có người nào không?"

Giang Lưu đạm mạc quét mắt nhìn hắn một cái, sau đó thì tiếp tục đốn củi, thản nhiên nói: "Có người các ngươi không chọc nổi!"

"Ha ha, ta liếc mắt là nhìn ra ngươi không phải phàm nhân!"

Cổ Hồng Thiên cười một tiếng khát máu, hạ lệnh một cách tàn khốc: "Đi giết hắn!"

Lập tức, có một tên Cổ tộc rời khỏi đội ngũ, sát ý sôi trào quanh người, đưa tay trấn áp về phía Giang Lưu!

Ngoại trừ ba người Cổ Hồng Thiên ra, mười người còn lại đều là cảnh giới Đại Đạo chí tôn!

Với pha xuất thủ này, đại đạo hội tụ giống như một dòng lũ, hình thành thần thông sát phạt đáng sợ, muốn cuốn trôi nhấn chìm Giang Lưu đi.

Tuy nhiên, ngay khi thế công của hắn sắp rơi vào trên người Giang Lưu, góc độ đốn củi của Giang Lưu hơi nghiêng một cái, từ đốn củi biến thành đốn người.

Một kiếm này bình thường không có gì lạ, thanh thế cũng chẳng có bao nhiêu.

Nhưng lại vô cùng kinh diễm.

Bởi vì một kiếm này trảm diệt thần thông của tên Cổ tộc kia một cách dễ dàng, đồng thời, chém chết luôn cả tên Cổ tộc kia!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!