Ngay cả tiếng kêu thảm vậy mà cái tên Cổ tộc kia cũng không kịp phát ra thì đã lập tức thần hình câu diệt (cả thân thể và thần hồn đều chết).
Mà Giang Lưu thì giống như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra, trong tay cầm trường kiếm vẫn đang tiếp tục đốn cây.
"Phanh, phanh, ầm!"
Đám người Cổ tộc lập tức sững sờ, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Giang Lưu.
Cổ Thanh Vân trầm giọng nói: "Ngươi đến tột cùng là ai?!"
Giang Lưu thản nhiên nói: "Ta chỉ là một tên tiều phu, đường này không thông, mời các vị về đi."
Lúc này, Tả sứ dường như đã hạ xuống một loại quyết tâm nào đó, nàng ta lập tức rời khỏi đội ngũ của Cổ tộc, phù phù một tiếng quỳ gối trước mặt Giang Lưu, bắt đầu lên án tội ác của Cổ tộc.
"Vị tiền bối này cứu ta, đám người Cổ tộc này tất cả đều là hạng người tà ác, vượt giới mà tới đã tạo ra giết chóc vô số ..."
Nàng ta nghĩ đến nỗi sợ hãi bao trùm trong đám người kỳ lạ này, cuối cùng vẫn lựa chọn đứng vào đội của đám người kỳ lạ này.
Hành động này của nàng khiến vẻ mặt của tất cả người trong đám người Cổ tộc đều đỏ lên, trong đôi mắt tràn đầy sự tức giận.
"Được một tên Tả sứ, được một tên Tả sứ a, đây là cảm thấy Cổ tộc chúng ta không được a!"
"Lên trận đầu hàng kẻ địch, đây là thiếu cảm giác an toàn đối với Cổ tộc chúng ta sao!"
"Con kiến hôi chung quy chỉ là con kiến hôi, tầm mắt quá kém, ngay cả bên nào cường đại hơn cũng không nhìn ra được, lựa chọn đầu nhập vào bên yếu hơn, buồn cười, buồn cười."
"Vô cùng nhục nhã, vô cùng nhục nhã a!"
"Tả sứ, ngươi chắc chắn sẽ hối hận!"
Khí thế dậy sóng trên toàn thân đám người Cổ tộc, sát ý sôi trào, uy thế vô biên trấn áp về phía Giang Lưu.
"Nếu như là Cổ tộc tội ác tày trời vậy thì không giữ lại các ngươi được!"
Giang Lưu cũng ngừng động tác đốn củi, đỡ lấy khí thế của Cổ tộc đồng thời cất bước về phía trước, trong tay cầm trường kiếm, kiếm khí hào hùng bám quanh người.
"Chỉ bằng ngươi?"
Cổ Thanh Vân cười khinh bỉ, đang chuẩn bị động thủ thì thấy cách đó không xa lại có một đạo thân ảnh chậm rãi đi tới.
Hắn mang theo cái thùng, phong trần mệt mỏi, trên người còn mang theo một cỗ mùi thối, trông có hơi lôi thôi.
Lại là Vương Tôn gánh phân mà đến, hỏi: "Giang Lưu lão đệ, có chuyện gì xảy ra vậy?"
Giang Lưu nói: "Vương Tôn lão ca, bọn họ là người của Cổ tộc, tới để gây chuyện."
"Người của Cổ tộc!"
Hai mắt Vương Tôn lập tức trở nên lạnh lùng, khí tức cuồng bạo đột nhiên từ mặt đất mọc lên, "Còn dám tới, vậy thì chết đi!"
Lời còn chưa dứt, hắn mang theo thùng phân lập tức giết đi tới.
"Tên gánh phân từ đâu tới, thế mà lại có thể ngông cuồng như vậy, quả thực muốn chết mà!"
Cổ Thanh Vân kiềm chế tới cực hạn, sát cơ trào ra từ trong mắt, giẫm chân giết về phía Vương Tôn!
"Ầm ầm!"
Pháp lực vô tận xé rách không gian, đại đạo phóng lên tận trời, hai người trong nháy mắt cũng đã đối kháng tới gần mười loại thần thông.
Hai tay Vương Tôn còn cầm cái thùng, hành động có hơi không tiện, chỉ là dùng hai chân để mà tấn công, ở trong đạp bước, thế mà trấn áp được thần thông của Cổ Thanh Vân, càng làm cho Cổ Thanh Vân cảm thấy khó mà chống đỡ được.
Những tên Cổ tộc khác nhìn vào trong mắt, tuy rằng không muốn tiếp nhân, nhưng đều lộ ra vẻ chấn động.
"Người này đến tột cùng là ai, vậy mà lại lợi hại như thế!"
"Quỷ dị, Đệ Thất giới quả nhiên quỷ dị, một tên tiều phu, một tên gánh phân thế mà lại có tu vi như thế!"
"Nói rõ chúng ta không tới nhầm chỗ, nơi này chắc chắn ẩn giấu đi bí mật to lớn nào đó!"
"Không tốt, Cổ Thanh Vân trông có vẻ như hơi đánh không lại tên gánh phân kia."
Trong đôi mắt Cổ Tông hiện lên một tia âm trầm, nói thẳng: "Cùng xuất thủ đi, trấn áp hai người này lại rồi ép hỏi tình huống ngọn núi này!"
Dứt lời, hắn là người động thủ đầu tiên, lao thẳng về phía Vương Tôn, vung tay đánh xuống!
Một chưởng rơi xuống, khuấy động mây gió vô tận, hóa thành lực lượng thiên địa khiến không gian những nơi chưởng đi qua phải vặn vẹo.
Vương Tôn động tác có hơi bất tiện, nhưng lại có thể ngửa mặt lên trời gào to, thanh âm hóa thành dòng lũ, thế mà hóa giải đạo công kích này của Cổ Tông.
"Quả thật có chút đạo hạnh."
Cổ Hồng Thiên cũng giẫm chân lao tới, ở đằng sau hắn, chín tên Đại Đạo chí tôn còn lại cũng theo sát sau, cùng nhau xuất thủ!
"Muốn lấy nhiều đánh ít sao? Trước tiên phải hỏi qua kiếm trong tay của ta!"
Giang Lưu cũng cầm kiếm đi ra, chém thẳng về phía Cổ Hồng Thiên!
Một trận đại chiến kinh thiên bộc phát.
Trong thiên địa, dị tượng vô số nổ tung, các loại pháp thuật mãnh liệt như thủy triều, hóa thành dư ba hủy diệt, khiến không gian như đang bị chôn vùi.
Giang Lưu cầm trường kiếm vào trong tay, đại đạo bao phủ quanh thân kiếm, mỗi một kiếm cũng không có quá nhiều chói lọi, đơn giản như phong cách đốn củi mà thôi, nhưng mà lại có thể trảm diệt vạn pháp, không cần biết là thần thông gì đều chỉ cần một kiếm là trảm diệt được!
Mà Vương Tôn thì cuồng bạo hơn nhiều, lấy thân thể hóa thành công kích sát phạt chống lại với thần thông.
Tuy nhiên, lấy ít đánh nhiều, lại thêm trong tay Vương Tôn mang theo cả thùng gỗ nữa, cuối cùng vẫn bị người của Cổ tộc tìm được cơ hội, một chưởng đánh đổ thùng gỗ!
"Không! Ngươi thế mà đánh đổ thùng phân của ta!"
Vương Tôn tức muốn rách cả mí mắt, tức giận tới toàn thân run rẩy, pháp lực lập tức trở nên vô cùng táo bạo.
Người của Cổ tộc thì thi nhau cười lạnh.
Người này quả nhiên là có bệnh, chỉ là một cái thùng phân mà thôi, ngươi không chỉ ôm lấy không thả, bây giờ bị đánh đổ rồi vậy mà còn tức giận tới vậy, đây có phải là gánh phân gánh tới nhập ma rồi hay không!
Cổ Tông thì lên tiếng giễu cợt, "Chẳng lẽ người này là lấy phân nhập đạo sao? Ha ha ha ---"
Tuy nhiên ngay sau đó, hắn lập tức không cười nổi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đống phân bị đổ vào trên mặt đất, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ vẻ ngạc nhiên nghi ngờ.
"Chuyện gì xảy ra? Tại sao ta cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc?"
Cổ Thanh Vân cũng sững sờ, sau đó thì hai mắt đột nhiên trợn lớn lên, hoảng sợ nói: "Ta đã biết, đây là ... đây là bản nguyên Đệ Thất giới theo như lời của Cổ Tổ!"
Cổ Hồng Thiên cũng phản ứng lại, lập tức nói ngay: "Không sai, Cổ Tổ chính là mang theo một đống thứ này đi bế quan! Hơn nữa còn trúng độc!"
Những Cổ tộc khác đều ngốc trệ, chỉ cảm thấy đầu óc giống như nổ vang, thế gian quan cùng nát tan.
"Bản nguyên Đệ Thất giới mà Cổ Tổ ăn vào lại là phân? Trời ơi đất hỡi, thế giới này quả thực là quá điên cuồng con thuồng luồng rồi!"
"Không, đây không có khả năng, Cổ Tổ vô địch Thất giới, bá khí vô song, làm sao lại đi ăn cái thứ này kinh dị này?"
"Cổ Tổ không chỉ có ăn mà còn bị trúng độc?!"
"Ta không thể nào tiếp nhận được, giả, chắc chắn là giả!"
"Hèn hạ, Cổ Tổ là gặp phải sự ám toán tàn nhẫn tới từ Đệ Thất giới a!"
Bọn họ đột hiên không biết nên đối mặt với Cổ Tổ như thế nào, có nên nói chuyện này ra cho Cổ Tổ biết hay không!