Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1081: CHƯƠNG 1081: ĐÂY CHÍNH LÀ ÁT CHỦ BÀI CỦA CÁC NGƯƠI SAO?

Mà Tả sứ trốn ở một bên thì thân thể mềm mại của nàng ta đang run lên, tê cả da đầu.

Đây là cảnh tượng quen thuộc cỡ nào a!

Lúc trước chính mình nhìn thấy cảnh tượng Minh chủ Giới Minh uống nước tiểu, lúc đó cũng xuất hiện loại tâm tính này, thế nhưng là có biện pháp gì khác đây, xem như có vô địch hơn nữa, đối mặt với sự quỷ dị tới từ Đệ Thất giới thì cũng chỉ có đớp phân và uống nước tiểu mà thôi a!

Xem ra người của Cổ tộc cũng không tốt a, lần nương náu kịp thời này của mình vậy là ổn.

Vào thời khắc mấu chốt, Cổ Thanh Vân đứng dậy, bình tĩnh nói: "Đây là sỉ nhục lớn nhất của Cổ tộc chúng ta, giết sạch bọn họ, tuyệt không thể để bí mật này được tiết lộ ra ngoài!"

Mà vào lúc này, lửa giận của Vương Tôn cũng bùng lên, phân bị đổ xuống đất, đây là vết nhơ lớn trong công việc gánh phân của hắn, nên bàn giao với cao nhân như thế nào đây a!

"Các ngươi phải bồi theo phân của ta!"

Ánh mắt hắn đỏ lên, giơ cái thùng phân lên rồi giết tới.

Thùng phân biến thành trọng chùy, đập về phía một tên Cổ tộc.

Những nơi đi qua, tất cả đại đạo bị đánh nổ, tất cả thần thông đều bị trọng chùy đánh tan, không gì có thể cản, thế như chẻ tre.

Tên người Cổ tộc kia ngay cả kêu cũng không kịp kêu một tiếng, đầu đã bị thùng phân đánh nổ tung, đến chết cũng không nghĩ tới, bản thân mình sẽ có ngày bị một cái thùng phân đập nát đầu mà chết.

"Làm sao có thể? Cái thùng phân kia tại sao lại lợi hại như vậy?!"

"Bản Nguyên chí bảo, cái thùng phân kia thế mà lại là Bản Nguyên chí bảo!"

"Thật là đáng sợ, cái tên ganh phân này đến tột cùng là có lai lịch gì, thùng phân là Bản Nguyên chí bảo, phân được gánh lại ẩn chứa khí tức bản nguyên!"

"Thùng phân này có thể trấn áp mọi thần thông, lại ẩn chứa lực lượng sát phạt cực hạn!"

Người còn lại bên Cổ tộc, tất cả đều vô cùng kinh hãi, tràn đầy cảnh giác.

"Đệ Thất giới quá không bình thường, tuy nhiên cũng may sự chuẩn bị của Cổ Tổ dành cho cũng không kém chút nào! Không cần phải cất giấu nữa, lấy pháp bảo ra đi!"

Cổ Thanh Vân nghiêm túc mở miệng nói.

Hắn vung tay lên, một thanh trường thương màu vàng kim lập tức xuất hiện trong tay, lực lượng bản nguyên nồng đậm vờn quanh người hắn, có thể phá mở mọi thứ trên thế gian, xem như một đứa bé, trong tay cầm thanh thương này thì cũng đủ để đâm thủng thiên ra một cái lỗ thủng!

Thương xuất như Long, hóa thành trường hồng đâm thẳng về phía Vương Tôn.

Trong tay Vương Tôn mang theo thùng phân tới nghênh kích, trong lúc nhất thời lực lượng bản nguyên đối kháng với nhau khiến đại đạo xung quanh đều đang chôn vùi.

Thân thể Cổ Thanh Vân chấn động, bay ngược ra đằng sau, mặt mũi tràn đầy vẻ kinh hãi, "Cái thùng phân kia thế mà còn muốn lợi hại hơn so với trường thương của ta!"

Lúc này, cổ tay Cổ Tông vừa nhấc cái, một thanh trường đao màu đen như mực hoành không, cũng là Bản Nguyên chí bảo, mang theo uy thế vô song lao thẳng về phía Vương Tôn.

Một bên khác, hai mắt Cổ Hồng Thiên cũng đã trầm xuống, gọi ra một thanh trường xích, gió lạnh bộc phát lên đánh về phía Giang Lưu!

Vẻ mặt Giang Lưu thì vô cùng ngưng trọng, trường kiếm trong tay đang khẽ kêu, kiếm ý ngập trời tụ vào một điểm, thắp sáng bầu trời, khiến vùng thế giới này đều được bao phủ ở bên dưới kiếm quang.

"Mãn đường hoa túy tam thiên khách, nhất kiếm sương hàn thập tứ châu!"

Kiếm quang cực hạn (ánh kiếm lóe lên ánh sáng cực mạnh) đâm chọc vào mắt người mở không ra, chém về phía trường xích!

"Ầm ầm!"

Thiên địa đổi màu.

Trận giao đấu này đã vượt qua hạn mức cao nhất của Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ, lực lượng bản nguyên cũng đang tràn lan một cách điên cuồng.

Đợi cho ánh sáng rực rỡ tán đi, khóe miệng Giang Lưu trào ra một tia máu tươi, tay cầm kiếm run rẩy kịch liệt, đầu ngón tay có máu tươi nhỏ xuống.

Cổ Hồng Thiên đứng lơ lửng trên không, cười lạnh nói: "Ha ha, tiểu tử, trường kiếm trong tay ngươi không tầm thường, cũng có khả năng là Bản Nguyên chí bảo, thần thông cũng rất bất phàm, nhưng đang tiếc tu vi kém hơn ta rất nhiều, có di ngôn gì không?"

"Di ngôn? Ai thắng ai thua còn chưa biết được a!"

Sắc mặt Giang Lưu bình tĩnh, quay đầu nói với Vương Tôn: "Vương Tôn lão ca, nếu như ngươi không có lấy ra át chủ bài của ngươi thì ta phải viết di chúc ở đây rồi."

Át chủ bài?

Người của Cổ tộc lập tức run lên trong lòng, vô cùng e dè khi nhìn vào Vương Tôn.

Không nghĩ tới, nhân vật đáng sợ như vậy vậy mà còn cất giấu át chủ bài.

"Yên tâm, vậy thì giết bọn hắn!"

Vương Tôn mở miệng một cách thản nhiên, sau đó thì thả thùng phân trong tay xuống, cổ tay vừa nhấc, có thêm một thanh xiên phân xuất hiện trong tay!

Cái xiên phân này trông bề ngoài không được đẹp cho lắm, ở bên trên còn dính một lớp thứ màu vàng kim, mang theo một cỗ mùi hôi thối.

Nhưng Vương Tôn nắm nó vào trong tay thì lại có một loại khí thế trước nay chưa từng có, giống như cầm thần khí nghịch thiên vậy.

Hắn đột nhiên giẫm chân, giẫm đạp vào đại đạo mà đi, bước lên trời, xiên phân trong tay vung lên, đâm thẳng về phía Cổ Thanh Vân!

"Kim Thương Phá Càn Khôn!"

Cổ Thanh Vân cầm Kim Thương trong tay, ánh sáng vàng kim như là một vầng mặt trời, cũng đâm ra một phát thương!

"Keng!"

Kim Thương theo tiếng va chạm mà đứt, thế tới của xiên phân không giảm, lập tức đâm xuyên qua Cổ Thanh Vân!

Cổ Thanh Vân khó có thể tin cúi đầu, nhìn vào xiên phân ơi lồng ngực, còn có thể ngửi được một cỗ mùi hôi thối phả vào mặt.

"Thanh vũ khí này thật ... thật là lợi hại!"

Hắn cố gắng nói ra một câu, sinh mệnh bản nguyên lập tức vỡ vụn, sinh cơ diệt hết, ngã nhào trên mặt đất!

"Thanh Vân!"

Cổ Tông và Cổ Hồng Thiên đều quá sợ hãi.

Những người khác của Cổ tộc thì càng sợ hãi tới nghẹn ngào, miệng há thành chữ O, còn tưởng rằng bản thân mình xuất hiện ảo giác.

"Kim Thương thế mà bị một cái xiên phân đập gãy, đây chính là Bản Nguyên chí bảo mà Cổ Tổ ban cho a!"

"Hung khí tuyệt thế, cái xiên phân kia là hung khí tuyệt thế a!"

"Cái xiên phân kia, thật là điên rồ!"

Một tay Vương Tôn nhấc lấy thùng phân, một tay cầm xiên phân, khí thế vang dội, tất cả mọi người nhìn vào.

m thanh mịt mờ, oai phong hùng dũng.

"Thùng phân tay trái trấn càn khôn, xiên phân tay phải xuyên vạn cổ, ai dám nói bừa vô địch!"

Sắc mặt Cổ Tông trở nên khó coi, trầm giọng nói: "Đáng ghét, người này thật mạnh!"

Một xiên vừa mới kia nếu như giành cho hắn vậy thì hắn chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!

Đây chính là Bản Nguyên chí bảo a, mà là Bản Nguyên chí bảo được Cổ Tổ quán đỉnh, ẩn chứa lực lượng bản nguyên nồng đậm, không gì không phá, kiên cố không thể phá, tuy nhiên thế mà bị một cái xiên phân đập gãy.

Đây quả thực khiến cho người ta phải tuyệt vọng.

"Đây chính là át chủ bài của các ngươi sao?"

Lúc này, Cổ Hồng Thiên lên tiếng.

Ánh mắt của hắn khôi phục trở lại bình tĩnh một lần nữa, như là một con hung thú nhìn chằm chằm vào con mồi, chậm rãi cất bước tới gần.

Bước tiến của hắn không nhanh, nhưng mỗi một bước bước ra, khí thế trên người lại càng mạnh hơn một tầng, trong cơ thể hắn, dường như có một loại lực lượng đáng sợ nào đó đang thức tỉnh!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!