Lớp lớp lực lượng bản nguyên dâng trào lên từ trong cơ thể của hắn, đại đạo vô tận thần phục trước mặt hắn, vào lúc này, hắn giống như trở thành chúa tể thiên địa!
Hai mắt Cổ Tông sáng lên, lập tức kích động nói: "Xuất hiện, lực lượng bản nguyên mà Cổ Tổ lưu ở trong cơ thể hắn được kích phát!"
"Thật mạnh, Cổ Hồng Thiên đại nhân đột nhiên trở nên thật mạnh!"
"Đây chính là lực lượng Cổ Tổ lưu ở trong cơ thể của hắn sao? Cổ Tổ thật quá lợi hại."
"Ổn, Cổ Hồng Thiên đại nhân sắp đại triển thần uy."
Đám người Cổ tộc đều nở ra nụ cười tươi tắn.
"Còn có át chủ bài gì khác nữa thì cứ lấy ra đi, chỉ là một cái xiên phân ... vậy thì chưa đủ!"
Cổ Hồng Thiên bước từng bước một tới gần Vương Tôn, sắc mặt bình tĩnh không sợ hãi, giống như khống chế mọi thứ, lộ ra một cỗ tự tin và uy nghiêm không miêu tả ra được.
Tuy nhiên, ngay lúc này, trong không trung có một cành liễu đột nhiên hoành không xuất thế, đi tới bên cạnh Cổ Hồng Thiên, đột nhiên trói hắn lại!
"Ừm!"
Cổ Hồng Thiên nhướng mày, lập tức cầm trường xích mang theo lực lượng vô thượng ở trong tay, chém nhanh vào trên cành liễu đó!
Thế mà ... chém lại không đứt.
Cành liễu vẫn hoàn hảo không có một chút tổn hại nào, bắt đầu kéo hắn tới một nơi!
"Ai nha, đây là cái quái gì vậy?"
Cổ Hồng Thiên có hơi luống cuống tay chân, cũng không đoái hoài gì tới vẻ trang bức nữa, cầm trường xích liên tục trảm vào trên cành liễu, tuy nhiên giống như thể là một đứa bé cầm một thanh trảm xích phiên bản đồ chơi, không tạo ra một chút lực sát thương nào đối với cành liễu cả.
"Không, ngươi thả ta ra!"
"Cứu ta, cứu mạng a!"
Cổ Hồng Thiên giãy dụa, gào thét bất lực, bị cành liễu càng kéo càng xa, chẳng mấy chốc đã chui vào bên trong một hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn vào nơi hắn biến mất, trong lúc nhất thời có hơi thất thần.
Nhất là đám người Cổ tộc, đầu vang lên ông ông, rơi vào trạng thái đờ đẫn.
Cổ Hồng Thiên ở vào một giây trước đó còn đang tỏ ra mình rất chi là trâu, mọi người thì đang mong chờ hắn thi triển ra uy lực của mình, bầu không khí hoành tráng tại đây hắn mới vừa tạo ra được vậy mà lập tức bị thứ gì đó bắt cóc đi?
Thân thể Cổ Tông đột nhiên lảo đảo cái rồi lại rùng mình một cái.
Sợ hãi hét lớn: "Tê, đại khủng bố! Ngọn núi này ẩn chứa đại khủng bố, không có một chỗ nào là không có quỷ dị cả, chạy, mọi người chạy mau a!"
Đám người Cổ tộc lập tức bị dọa sợ vỡ mật, đã mất đi ý chí chiến đấu.
Một tên đốn củi cộng thêm một tên gánh phân, đã có thể giết được tất cả mọi người ở đây không nói, quan trọng nhất là thùng phân và cái xiên phân kia rõ ràng đều là Bản Nguyên chí bảo.
Chuyện này cũng xem như xong.
Cổ Hồng Thiên thế nhưng là người có sức chiến đấu mạnh nhất trong đám người bọn họ, pháp lực vô cùng bá đạo còn đạt được sự chúc phúc tới từ Cổ Tổ, trong cơ thể bộc phát ra nồng đậm bản nguyên.
Tuy nhiên, vừa mới bắt đầu hiển hiện ra uy phong, thì bị bắt cóc...
Đệ Thất giới, quá nguy hiểm, không phải Cổ tộc bọn họ là có thể ngấp nghé được.
"Vậy mà đã muốn chạy rồi? Đã hỏi qua xiên phân trong tay của ta chưa?"
Vương Tôn quát lạnh một tiếng, sát ý trong mắt như đao, bước ra một bước, xiên phân hóa thành trường hồng xuất thủ.
"Phốc phốc" một tiếng, một tên Cổ tộc đã chết bởi xiên phân.
Sau đó, hắn đại sát tứ phương, xiên phân thế như chẻ tre, một xiên rồi lại một xiên, giết chết từng người của Cổ tộc một cách lãnh khốc, một tên cũng không để lại!
Vương Tôn đột nhiên nghĩ ra chuyện gì đó, hỏi: "A? Đúng, nữ tu sĩ đeo mặt nạ vừa rồi đâu rồi?"
Giang Lưu nhìn thoáng qua xung quanh, "Lá gan của nàng ta quá nhỏ, ở lúc chúng ta đấu pháp thì đã đi rồi, chạy rất nhanh, chạy tới không quay đầu lại xem luôn ..."
Cùng một thời gian.
Hậu viện của Tứ Hợp viện.
Cành liễu kia qua lại trong không gian mà quay về, đồng thời đã trói Cổ Hồng Thiên lại tới cực kỳ chặt chẽ.
Trên mặt Cổ Hồng Thiên còn mang theo sự kinh sợ và mộng bức còn đang cố gắng giãy dụa.
Tuy nhiên, khi hắn vừa mới đi tới hậu viện thì thân thể bị chấn động mạnh một cái, hắn rõ ràng cảm nhận được một cỗ áp lực cực lớn ầm ầm thêm vào trên người, khiến hắn không dám làm bừa.
Bên trong vùng không gian này dường như ẩn chứa lực lượng kinh khủng, có thể trấn áp hết thảy mọi thứ!
Đây rốt cuộc là một nơi như thế nào?
Hai mắt Cổ Hồng Thiên chuyển động, thận trọng đánh giá xung quanh.
Cái đánh giá này khiến thân thể của hắn không nhịn được mà run rẩy lên.
"Bản... Bản nguyên? !"
Giọng nói của hắn trở nên chói tai, lộ ra vẻ vô cùng khó có thể tin, "Rốt cuộc thì đây là chỗ nào, tại sao bên trong cả vùng không gian này đều là bản nguyên đang chảy xuôi, pháp tắc thì biến thành không khí!"
Sau đó, hắn lại thấy được sinh linh trong viện, càng thấy đầu óc càng trở nên trống rỗng.
Rau quả trên đất, tất cả đều tỏa ra mùi vị của bản nguyên, sữa bò con bò kia nhỏ xuống, những mật ong mà con ong mật kia đang lấy, còn có hoa quả trên những cây kia, mỗi một loại đều là thần vật ngưng tụ tinh hoa bản nguyên!
Xem như chỉ là những cây cỏ kia thì cũng đều ẩn chứa bản nguyên còn nồng đậm hơn so với Bản Nguyên chí bảo trong tay hắn!
Cổ tộc bọn họ khó khăn vất vả đi sưu tầm bản nguyên của Thất giới, ở chỗ này thì căn bản không hiếm lạ, bản nguyên Đệ Thất giới không chỉ đầy đủ càng là lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn ...
"Cái này, cái này, cái này. . ."
Môi hắn run lên, nói chuyện cũng trở nên lắp bắp, "Chẳng lẽ ta đi tới phần cuối của Thất giới? Phần gốc của bản nguyên? Lại hoặc là nói, ta là đang nằm mơ sao?"
Ngay sau đó, hắn cảm nhận được một cảm giác mất trọng lượng, sau đó thì chính là trời đất quay cuồng.
Cành liễu kia bắt đầu kéo hắn lên xuống một cách điên cuồng, tốc độ mắt thường cũng nhìn không rõ, chỉ có thể nhìn thấy từng đạo tàn ảnh.
Một lát sau, lúc này mới ngừng lại.
Cổ Hồng Thiên hoa mắt chóng mặt, sợ hãi nói: "Ngươi, các ngươi đến tột cùng là ai?!"
Lúc này, Niếp Niếp và Long Nhi cũng đang ở đây, hiếu kỳ hỏi: "Liễu tỷ tỷ, đây là người của Cổ tộc, làm sao mà ngươi có thể bắt được hắn?"
Cây liễu dùng thần thức truyền câu trả lời tới: "Trước đó không lâu ta đột nhiên cảm nhận được khí tức của ngũ ca, chính là theo bọn họ mà tới, cho nên mới bắt hắn lại!"
Trong giọng nói của nàng lộ ra vẻ kích động, vội vàng hỏi: "Nhanh nói, ngươi có từng thấy một cái bia đá hay không? Nó thế nào?"
Cổ Hồng Thiên rất có cốt khí nói: "Ha ha, các ngươi đừng có mơ tưởng hỏi được bất cứ chuyện gì từ trong miệng của ta!"
"Ba!"
Một cành liễu như roi quất tới, quất vào trên người Cổ Hồng Thiên, xâm nhập thần hồn, khiến hắn phát ra một tiếng kêu rên, thân thể cũng đang run rẩy.
Cây liễu trầm giọng nói: "Nhanh nói, bia đá kia ở đâu?!"
"Không nói cho ngươi!"