Cổ Hồng Thiên cao ngạo lạnh lùng cười một tiếng, "Ta khuyên ngươi chớ có hy vọng, nếu như muốn sưu hồn ta cũng có thể tự bạo thần thức, giết ta thì còn có thể bớt phiền một chút."
Lúc này, Niếp Niếp mở miệng, nóng lòng muốn thử nói: "Liễu tỷ tỷ, ta có một biện pháp có thể để cho hắn mở miệng, dùng phấn ngứa!"
Cây liễu hơi sững sờ, "Phấn ngứa?"
Trên khuôn mặt Long Nhi cũng lộ ra nụ cười của tiểu ác ma, mở miệng nói: "Là chúng ta lấy được từ chỗ của ca ca, nghe nói thứ này nghịch cũng vui, có thể để người ta ngứa tới sống không bằng chết, đáng tiếc ca ca không cho chúng ta thí nghiệm tùy tiện."
"Ngứa?"
Cổ Hồng Thiên như là nghe được một câu chuyện buồn cười nhất trên đời, rồi khinh miệt nói: "Ta ngay cả chết còn không sợ, đau nhức cũng không sợ, sẽ sợ ngứa sao? Hai tiểu hài tử các ngươi thật đúng là ngây thơ!"
Ai ngờ, sắc mặt Niếp Niếp càng trở nên hưng phấn hơn, "Ta thích loại người mạnh miệng này."
Dứt lời, nàng ta lấy phấn ngứa ra thật nhanh rồi vung vào trên người Cổ Hồng Thiên, sau đó bình tĩnh chờ đợi, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ chờ mong.
Sắc mặt Cổ Hồng Thiên bình tĩnh, "Chỉ cái này?"
Trông hắn như không hoảng chút nào.
Tuy nhiên theo thời gian dần trôi qua, thân thể của hắn chinh là có hơi động một chút, nhíu mày.
Chỉ trong khoảng thời gian một cái hơi thở, hắn như là một con giun uốn éo kịch kiệt, khuôn mặt đỏ lên, bờ môi run rẩy.
Sau một khắc --
"Ha ha ha, oa ha ha ha!"
Cuối cùng hắn lại khó mà nhịn được nữa, phát ra từng tiếng cười to thê thảm.
"Thả ta ra, van cầu các ngươi thả ta ra, để cho ta được gãi ngứa!"
Chỉ trong một lúc ngắn ngủi, nước mắt của hắn cũng đã cười tới lăn xuống, toàn bộ thân thể như là con tôm hùm bị đun sôi tới chín.
Cười tới toàn thân run rẩy, biểu cảm cũng bị bóp méo.
"Quá ngứa, ngứa chết ta rồi, giết ta đi a!"
"Các ngươi còn là người nữa sao? Ô, ta không chịu nổi."
"Ha ha ha, ô ô ô, ha ha ha -- "
"Phải chết, phải chết."
Hắn vừa khóc lại vừa cười, cả người đều muốn điên lên.
Toàn bộ hậu viện đều rơi vào trạng thái yên tĩnh, ngay cả gió cũng ngừng, tất cả mọi thứ đều đang lẳng lặng nhìn vào màn biểu diễn của Cổ Hồng Thiên.
"Ta, ta nói, ta..."
Giọng nói của Cổ Hồng Thiên trở nên suy yếu mà khàn khàn, đã là không chống đỡ nổi, tuy nhiên hắn vừa mới chuẩn bị thỏa hiệp, cây liễu dường như cảm nhận được cái gì, cành liễu run lên bần bật, sau đó thì lấy thế sét đánh không kịp bưng tai nhanh chóng, nhấn hắn vào bên trong hồ nước!
"Kẹt kẹt!"
Gần như ngay vào cùng một thời gian, cửa hậu viên vang lên, Lý Niệm Phàm chậm rãi đi tới.
Hắn hiếu kỳ hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy? Vừa rồi hậu viện có phải có tiếng gì đó hay không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Long Nhi đỏ ửng lên nói: "Ca ca, ta và Niếp Niếp tỷ tỷ đang chơi đùa đây này."
"A, không nên nghịch ngợm quá có biết hay không."
Lý Niệm Phàm thuận miệng nói, sau đó đi vòng vo một lúc ở tại hậu viện, mở miệng nói: "Sữa của bò sữa và mật ong của ong mật đều rất đủ, các ngươi chờ một chút nữa thì cùng thu hoạch đi."
Niếp Niếp và Long Nhi cùng nhau gật đầu một cách ngoan ngoãn, "Hiểu rồi ca ca."
Cái này xem như khổ cho Cổ Hồng Thiên.
Cả người của hắn ngâm mình ở trong nước, như là một con rắn, như thể muốn vặn gãy xương cốt toàn thân vậy, há miệng, nước xung quanh càng là rót vào bên trong miệng của hắn, uống ừng ực ừng ực như cái phao được bơm.
Ngứa tới cực điểm nhưng lại không thể kêu, không thể gãi, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, với hắn mà nói quả thực chính là một giây cứ như một năm vậy, còn muốn đáng sợ hơn so với việc chết tới vô số lần.
Trong hồ nước, tất cả các con cá đều xúm lại, dùng ánh mắt đồng tình để đánh giá hắn.
Cẩu Long càng là dùng từ ngữ sâu xa để mà nói ra lời cảm khái: "Chậc chậc chậc, đắc tội ai không tốt vậy mà cứ nhất định phải làm kẻ địch của cao nhân, thủ đoạn của cao nhân há là ngươi thì có thể tưởng tượng được?"
Cuối cùng, thật vất vả mới nhịn được tới lúc Lý Niệm Phàm rời khỏi hậu viện, lúc này Cổ Hồng Thiên mới được cành liễu kéo ra khỏi hồ nước.
"Nói, ta nói, ta nói nói nói!"
Hắn vội vàng nhận sợ, hận không thể quỳ xuống tới, nước mắt cũng đã tràn bờ đê, tuyệt vọng mà bất lực.
Long Nhi lau trên người hắn một cái, hóa giải phấn ngứa, cười nói: "Nói đi, tuy nhiên cơ hội chỉ có một lần, lần sau chính là lập tức để cho ngươi ngứa một ngày một đêm!"
"Tê -- "
Thân thể Cổ Hồng Thiên run lên, hít vào một ngụm khí lạnh.
Nghĩ tới việc bị ngứa tới một ngày một đêm thì hắn tê cả da đầu, ngay cả dũng khí sống tiếp cũng không có.
"Yên tâm, những lời nói ra khẳng định là thật, bia đá kia ở ngay tại Đệ Nhất giới chúng ta, cũng là nó nói cho Cổ Tổ đại nhân của chúng ta biết, hừ, là Cổ Huy cái tên súc sinh kia nói chuyện liên quan tới bản nguyên Thất giới"
Ngay lập tức, hắn tuyệt không dám giấu diếm, nói ra tất cả những gì mà hắn biết, giọng điệu trôi chảy, ngay cả dừng lại cũng không dám dừng chút nào.
Cây liễu không tin được nói: "Không có khả năng, bia đá kia là ngũ ca, có lực lượng trấn giới, làm sao có thể nói cho đám Cổ tộc các ngươi biết những chuyện này!"
"Đại nhân, những gì ta nói đều là thật, đây là mọi chuyện mà ta biết, tuyệt đối không nói láo, ngươi phải tin tưởng ta à!"
Cổ Hồng Thiên lập tức khóc, sợ lại bị rắc phấn ngứa lên một lần nữa, vội vàng nói: "Đúng rồi, cái tên súc sinh Cổ Huy kia còn nói, nó tự xưng là 'Thiên'."
"Thiên?"
Giọng nói cây liễu hơi đổi, sau đó thì giọng nói bi thương nói: "Chắc chắn là 'Thiên' lây nhiễm ngũ ca! Tuy nhiên lấy lực lượng của ngũ ca, không có khả năng thỏa hiệp dễ dàng như vậy!"
Trong nháy mắt nàng ta đã đoán được là chuyện gì xảy ra, lo lắng nói: "Ngũ ca chắc chắn còn chưa chết, ta muốn đi cứu ngũ ca!"
Long Nhi mở miệng nói: "Liễu tỷ tỷ, chuyện này không vội được, bia đá còn ở Đệ Nhất giới, nhưng thông đạo giới vực còn chưa mở ra."
Cổ Hồng Thiên nói thẳng: "Đại nhân, cái tên súc sinh Cổ Huy kia đớp phân trúng độc, xem ra không chống được bao lâu, hắn chắc chắn sẽ đẩy nhanh tiến độ đả thông thông đạo giới vực."
Hắn không do dự chút nào, bán ra hết tất cả mọi thông tin.
Tâm trạng cây liễu lúc này mới bình phục một chút, sau đó lạnh lùng nói: "Tội của Cổ tộc là không thể tha thứ, ta cho ngươi được thống khoái!"
Cành liễu của nàng ta lập tức đâm xuyên qua lồng ngực của Cổ Hồng Thiên, xóa đi sinh mệnh bản nguyên của hắn.
Long Nhi an ủi: "Liễu tỷ tỷ, một khi thông đạo giới vực đi về phía Đệ Nhất giới được mở ra thì ta chắc chắn sẽ giúp ngươi đi cứu ngũ ca của ngươi ra ngoài!"
Niếp Niếp nắm chặt nắm tay nhỏ, tiếp lời nói: "Đúng, chúng ta còn phải diệt Cổ tộc!"
Mà ở thời điểm này.
Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn đang đi về phía Lạc Tiên sơn mạch.
Bọn họ vừa rồi thương thảo với Chủ Thiên Sứ chuyện biến cố ở các giới, bây giờ Đệ Tứ giới và Đệ Ngũ giới đều gặp phải nguy cơ bị đoạt bản nguyên, loạn thế sắp tới, chuyện này rất quan trọng, không biết nên đi con đường nào.
Càng nghĩ, vẫn là phải đến hỏi ý tứ của cao nhân một chút.