Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1084: CHƯƠNG 1084: VẬT PHẨM TRANG TRÍ?

Bọn họ đi tới chân núi, một đường đi thẳng tới trên núi mà đi, tuy nhiên lại gặp phải Giang Lưu và Vương Tôn vừa mới kết thúc chiến đấu xong.

"Nha, các ngươi tới bái phỏng cao nhân sao?"

Giang Lưu và Vương Tôn đang dọn dẹp chiến trường, nhìn thấy hai người bọn họ thì thuận miệng mỉm cười chào hỏi.

"Đây là... Cổ tộc?"

Hai mắt Quân Quân đạo nhân hơi ngưng trọng lại, sau đó thì tức giận nói: "Lẽ nào lại như vậy, Cổ tộc hung hăng ngang ngược, lại dám nháo tới tận nơi này!"

"Không sao cả, một đám tôm tép nhãi nhép mà thôi, ở dưới xiên phân của ta thì đều là giun dế."

Vương Tôn nhún nhún vai tỏ ra không sao cả, cười nói: "Công việc gánh phân có hơi buồn tẻ, bọn chúng chạy tới vừa đúng giải buồn một chút."

Khóe miệng Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn giật giật một cái.

Bọn họ có thể cảm nhận được lực lượng kinh khủng không có gì sánh kịp từ trên thân đám người Cổ tộc này, không nói mạnh nhất, mà chỉ tùy tiện lấy ra một tên thì cũng đủ phân ra năm năm với bọn hắn, tuy nhiên, ở trong miệng của Vương Tôn thế mà trở thành tôm tép nhãi nhép.

Quả nhiên, cao thủ đều có niềm đam mê đó là yêu mến trang bức.

"Xiên ... xiên phân?"

Dương Tiễn thì nhìn về phía xiên phân ở trong tay của Vương Tôn, lập tức có thể cảm nhận được một cỗ khí tức làm cho hắn hãi hùng khiếp vía từ trên đó.

Vương Tôn cười ha ha một tiếng, tự giới thiệu mình: "Đúng rồi, quên nói với các ngươi, sau này công việc của ta chính là gánh phân cho cao nhân, cái xiên phân và thùng phân này chính là cao nhân ban thưởng."

Hóa ra là cao nhân ban cho, khó trách lại bất phàm như vậy!

Trong mắt Dương Tiễn và Quân Quân đạo nhân đều dâng trào lên sự hâm mộ, chua xót nói: "Thật sự là chúc mừng Vương Tôn, đạt được sự coi trọng của cao nhân, nhất định sẽ một bước lên trời."

Vương Tôn khoát khoát tay, khiêm tốn nói: "Ha ha ha, bình thường, gánh phân mà thôi, không có cách nào so với thần tiên Thiên Cung các ngươi."

Không cách nào so sánh vậy mà ngươi lại cười tới vui vẻ như vậy?

Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn cảm thấy tinh thần mệt mỏi, nói cũng chẳng muốn nói, buồn bực trực tiếp lên núi.

Quân Quân đạo nhân thương cảm nói: "Ta đến tột cùng thua ở chỗ nào? Tại sao gánh phân cho cao nhân lại không phải là ta?"

Dương Tiễn cũng hâm mộ tới không chịu nổi, cảm khái nói: "Thanh xiên phân kia quá đẹp rồi, mạnh hơn nhiều so với Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao của ta..."

Một mực đợi tới khi bọn họ đi tới cửa Tứ Hợp viện, lúc này mới điều chỉnh tốt trạng thái, tiến lên gõ cửa.

"Thánh Quân đại nhân có ở nhà không? Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn cầu kiến."

Tiểu Bạch mở cửa, "Vào đi."

"Đa tạ."

Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn gật đầu chào với Tiểu Bạch, sau đó thì cất bước tiến vào Tứ Hợp viện.

Quân Quân đạo nhân tự nhiên không thể tay không mà tới, mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân, cũng không có thứ gì tốt, chỉ mang theo một số Nhân Sâm quả tới cho ngài nếm thử."

Hắn đây chính là suy nghĩ thật lâu, mới mang Nhân Sâm quả tới.

Những thứ khác chắc chắn đều không lọt được vào mắt của cao nhân, cũng chỉ có quả này là có thể thử một chút.

"Quá khách khí rồi, tới thì cứ tới, còn mang quà tới làm gì?"

Lý Niệm Phàm vừa nói xong thì trên mặt đã nở ra nụ cười tươi.

Nhân Sâm quả này còn là đã ăn trước đó lâu lắm rồi, mùi vị tốt, lượng nước đủ, đáng tiếc là trân quý quá mức, không giống những hoa quả ở hậu viện nhà mình kia.

Không nghĩ tới Quân Quân đạo nhân lại có thể mang tới.

Hắn cảm kích nói: "Thật cám ơn, mỗi ngày ta đều ăn những hoa quả ở hậu viên kia đều cảm thấy chán ngấy rồi, Nhân Sâm quả này vừa đúng cho ta cải thiện cơm nước một chút."

Dừng một chút, hắn nói với Tiểu Bạch: "Tiểu Bạch, nhanh đi chọn thêm hái một số hoa quả cho khách quý, đừng keo kiệt, Nhân Sâm quả này còn trân quý hơn nhiều so với hoa quả ở hậu viện chúng ta!"

Câu nói này của Lý Niệm Phàm khiến khuôn mặt Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn đỏ bừng lên, vô cùng xấu hổ.

Lời nói này của cao nhân là ngược rồi a.

Bọn họ cung kính ngồi xuống, ánh mắt không tự chủ được rơi vào cái hộp phong cảnh ở trên bàn kia.

Bên trong có tầng băng trong suốt, một đám sương mù màu xám đang chảy giống như nước, biến thành các loại hình thái.

Đầu tiên lông mày bọn họ nhíu lại, rồi ánh mắt lộ ra một chút nghi hoặc.

A?

Sương mù màu xám trong này làm sao mà có chút quen mắt vậy ta?

Trông có chút giống với sương mù màu xám không rõ tự xưng là 'Thiên' kia a.

Bọn họ kìm lòng không được mà nhìn chằm chằm vào.

Một cái chớp mắt sau đó, thân thể cùng lúc chấn động mãnh liệt.

Ngọa tào!

Đây rõ ràng chính là 'Thiên' a!

Lý Niệm Phàm để ý tới ánh mắt của Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn, cười nói: "Đây là vật phẩm trang trí mà tiểu Đát Kỷ mang về, rất thú vị thế nhưng là chỉ có mỗi một cái này."

Vật phẩm trang trí?

Quân Quân đạo nhân và Dương Tiễn lặng lẽ thu hồi ánh mắt, tay khẽ run một cái.

Hóa ra 'Thiên' ở trong mắt cao nhân chẳng qua chỉ là một vật phẩm trang trí, đây cũng quá khó lường.

Lý Niệm Phàm nói: "Tiểu Đát Kỷ, chuẩn bị chút trà chiều cho Quân Quân đạo nhân và Nhị Lang chân quân."

Không bao lâu, một bữa trà chiều thịnh soạn đã được dọn ra trên bàn.

Một chút sữa chua đá, một loạt các đĩa trái cây, tiramisu vị dâu và một lồng bánh quế nhỏ.

Đồ ăn nhẹ, sữa và trái cây, đây là món hợp nhất cho bữa trà chiều, ở vào lúc buổi chiều khi bụng đói kêu vang, có thể hỗ trợ chúng ta xua tan mệt nhọc, thể giúp chúng ta xua tan mệt mỏi, duy trì trạng thái vui vẻ hơn.

Dương tiễn và Quân Quân đạo nhân vừa mới bắt đầu còn có chút vui mừng và câu nệ, tuy nhiên chẳng mấy chốc thì đã đắm chìm vào trong vị ngon ngọt kia, dùng thìa nhỏ múc một miếng bánh ga tô, lại uống vào một ngụm sữa chua, cả cuộc đời đều trở nên phong phú.

Cứ như vậy, chỉ cần ở bên trong Tứ Hợp viện yên bình, nếm thử mỹ vị độc nhất vô nhị trên thế gian, loại cuộc sống này thần tiên cũng không đổi a.

Bất tri bất giác, trên miệng hai người bọn họ đều dính một lớp sữa bò, trên râu ria của Quân Quân đạo nhân cũng dính một chút, có điều, bọn hắn lại không phát giác được chút nào, một chút dáng vẻ thần tiên cũng không còn.

Mà Lý Niệm Phàm thì lấy Nhân Sâm quả ra, thưởng thức rất cẩn thận.

"Tiên quả chính là Tiên quả a, vừa mới ăn đã có vị tiên khí rồi."

Đợi đến khi ăn xong trà chiều, Dương Tiễn và Quân Quân đạo nhân lại hàn huyên một lúc với Lý Niệm Phàm, kể lại một chút tình hình phát triển chung ở Thần Vực, cùng với tình huống phát triển trước mắt của Thiên Cung, lại hàn huyên trò chuyện về hiện trạng của các tông môn lớn rồi cung kính đứng dậy rời đi.

Ra khỏi Tứ Hợp viện, Dương Tiễn không thể không nghi ngờ nói: "Quân Quân đạo nhân, chúng ta tới đây không phải là vì thỉnh giáo cao nhân cách nhìn đối với các giới sao? Tại sao ngươi không hỏi một tiếng?"

Quân Quân đạo nhân lắc đầu, cười nói: "Xem ra ngươi không có lắng nghe lời của cao nhân một cách nghiêm túc a."

Dương Tiễn sửng sốt, "Là sao ta?"

"Cao nhân nhìn như không nói gì, nhưng kỳ thật cái gì cũng đã nói."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!