Một tên đầu lĩnh của Cổ tộc cảm nhận được áp lực trước đó chưa từng có, trầm giọng nói: "Các ngươi là ai?"
"Nghe nói ngươi cảm thấy Đệ Thất giới chẳng là gì cả, cho nên chúng ta tới."
Đại Hắc lạnh lùng mở miệng, nó nhìn vào người kia của Cổ tộc, chế giễu nói: "Đừng nói là người của Đệ Thất giới, chính là ta con chó này cũng có thể trấn áp ngươi!"
Lời nói rơi xuống, nó vẫn như cũ, không nhanh chẳng chậm cứ nhẹ nhàng mà đi về phía trước, không bố trí phòng vệ chút nào mà tiến vào bên trong ánh sáng hủy diệt, thế nhưng là không tổn hao cái gì cả.
"Gâu!"
Nó đột nhiên sủa to lên một tiếng, chân chó giơ lên, đánh về phía người tên Cổ tộc kia!
Trong hư không theo đó ngưng tụ ra một bàn chân chó to lớn, giống như thể đập ruổi vậy, buông xuống trước mặt người Cổ tộc kia.
"Cổ tộc ta tung hoành Thất giới vô số năm, lần đầu tiên nhìn thấy một con chó ngông cuồng như vậy!"
Tên người của Cổ tộc kia cười lạnh một tiếng, không sợ chút nào, giơ một chưởng lên đánh về phía chân chó!
"Ầm!"
Vùng thế giới này rung động.
Ở dưới cái nhìn soi mói trợn mắt há hốc mồm, thân thể tên người Cổ tộc kia như thể là diều bị đứt dây, bay ngược ra sau, dọc đường phun tung tóe máu ra, hình thành một dải cầu hình vòm màu đỏ.
Lúc bay ngược ra đằng sau, hắn muốn rách cả mí mắt, đầu óc trống rỗng, chính là không thể tin được thế mà lại thua ở trong chân của một con chó.
Được một cái Đệ Thất giới, hóa ra đây mới là át chủ bài lớn nhất của Đệ Thất giới!
Ẩn tàng đến thật là sâu a!
"Cẩu đại gia thế mà lại mạnh như vậy!"
Không nói những người khác, mấy người Tiêu Thừa Phong cũng có hơi không tiếp nhận được.
Người của Cổ tộc cường thế rõ như ban ngày, ba tên đầu lĩnh kia đều có lực lượng vượt qua Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ, nếu như là Đại Hắc của trước đó thì chắc chắn không phải là đối thủ của bọn họ.
Nhưng là bây giờ lại hiện ra một loại tư thái nghiền ép, bọn họ làm sao lại không rung động cho được.
Đại Hắc cảm nhận được sự chấn kinh của mọi người, ngạo nghễ đứng ở trên hư không, bên trong mắt chó lộ ra một cỗ năm tháng, cao ngạo lạnh nhạt nói: "Xem ra ta đã lâu không xuất thủ, trên giang hồ đã quyên đi truyền thuyết thuộc về ta."
"Một con chó thật ... thật là lợi hại!"
"Mặc một chiếc quần cộc, đi trong sự hủy diệt, nhấc trảo bất khả chiến bại, phong thái của con chó này không người có thể so!"
"Một là một tên nhặt phân, một là một con chó trụi lông, ấy thế mà lại kinh khủng như thế, thế giới này đến tột cùng là như thế nào?"
"Rất mơ hồ, rất mơ hồ a!"
"Ta đã hiểu, bọn họ chắc chắn là người giật dây ở Đệ Thất giới, trách không được Đệ Thất giới lại thần dị như vậy, ngay cả Cổ tộc cũng không sợ!"
"Anh hùng a! Anh hùng của Đệ Thất giới tới, nói không chừng thật có thể trấn áp đại kiếp! Chúng ta được cứu rồi."
...
Toàn bộ Đệ Tứ giới xôn xao.
Bọn họ rung động, khó có thể tin, vui mừng, tâm tình phức tạp.
Tần Mạn Vân nghe được tiếng bàn tán của mọi người, nhìn vào máu tươi nhiễm đỏ cả đại địa, trong đôi mắt lộ ra vẻ bi thương và không đành lòng, lắc đầu nói: "Chúng ta không phải anh hùng, chúng ta chỉ là người đứng ở trên thi thể của anh hùng và tiếp tục tiến lên."
Về phần đám người Cổ tộc kia cũng rất sợ hãi, từng tên hận không thể trợn cho tròng mắt của mình lòi ra ngoài, hỗn loạn không thôi.
"Làm sao có thể? Cổ Thần đại nhân thế mà bị một con chó đánh cho bay đi!"
"Một con chó thế mà trên người chứa lượng lớn bản nguyên, là hấp thu từ đâu mà tới!"
"Cái tên nhặt phân kia cũng rất đáng sợ, ta cảm thấy cái xiên phân trong tay của hắn còn muốn kinh khủng hơn so với cái thùng phân kia!"
"Ha ha, đám người này quả thực là đáng sợ, nhưng bọn hắn chẳng qua chỉ là rải rác mấy người, tuyệt đối không cách nào chống lại với Cổ tộc chúng ta."
"Nói quá đúng, sau lưng của chúng ta còn có Cổ Tổ vô địch, một tay là có thể quét ngang Thất giới! Bọn họ chẳng qua chỉ là những con kiến hôi nho nhỏ mà thôi."
Ở sau khoảng thời gian khiếp sợ ngắn ngủi, tâm trạng của người bên Cổ tộc chẳng mấy chốc đã bình tĩnh lại được, cảm giác ưu việt lại nổi lên một lần nữa, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào đám người Đại Hắc.
"Gan chó thật là lớn, lại dám làm tổn thương người của Cổ tộc ta!"
Một tên đầu lĩnh khác của Cổ tộc bình tĩnh đi ra, hắn nhìn vào Đại Hắc, lạnh lùng nói: "Cổ Hạo Vân ta chính là Đại hộ pháp của Cổ tộc, ngươi cứ chờ được chế biến thành thịt chó đi!"
Có điều, đằng sau hắn, một Cổ tộc khác cười nói: "Cổ Hạo Vân ngươi đừng vội, con chó này ra chân không tầm thường, trên người mang lực lượng bản nguyên, nhìn chung toàn bộ Thất giới cũng tìm không ra dị thú như vậy, thật sự là khó được, lập tức ăn thịt chó thì không thể không nói là đáng tiếc."
Dứt lời, hắn quay người nhìn về phía Đại Hắc, thân mật nói: "Cẩu đạo hữu, ta chính là Cổ Đằng, trông ngươi cốt cách kinh kỳ, chỉ cần ngươi đầu nhập vào Cổ tộc ta thì có thể may mắn trở thành tọa kỵ của Cổ Tổ Cổ tộc ta, tương lai Cổ tộc ta thống lĩnh Thất giới, ngươi chính là Thần thú đệ nhất của Thất giới!"
Đám người Thiên Cung nghe được lời này của Cổ Đằng thì thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt nhìn vào Cổ Đằng cũng có đôi chút kính nể.
Chiêu mộ Đại Hắc đi làm tọa kỵ?
Thua thiệt hắn vậy mà dám nói ra!
Không nói bản thân Đại Hắc, chính là sau lưng nó, đó chính là đại lão cao nhân thực thụ a!
Đến cùng là bành trướng tới mức nào mới có thể để cho hắn đưa ra một cái ý tưởng điên cuồng như thế a, ngưu bức!
Hắn đã là một người chết.
Quả nhiên, sắc mặt Đại Hắc đã đen đến cực hạnh, miệng chó há ra, cuồng hống nói: "Cổ Tổ của các ngươi muốn kiếm cái mông của ta ta còn phải suy nghĩ một chút, vậy mà còn bảo ta làm tọa kỵ? Hắn xứng sao! Dám vũ nhục ta như vậy, chết đi cho ta!"
"Gâu gâu gâu!"
Nó sủa loạn lên.
Đại đạo trong cả vùng không gian này dường như cũng cảm nhận được sự tức giận của nó, sôi trào lên như nước được đun sôi, theo Đại Hắc cùng nhau trấn áp về phía Cổ tổ!
Sau đó, Đại Hắc giơ chân chó lên, như một cái tát, tất về phía Cổ Đằng!
Chân chó nắm giữ một sức mạch uy thế không thể địch nổi, khiến thia địa phai màu.
"Ta đã cho ngươi cơ hội, đáng tiếc ngươi không biết điều! Tọa kỵ không chọn lại muốn chọn làm thịt chó, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi!"
Cổ Đằng nở ra nụ cười lạnh, sắc mặt hắn ngưng trọng, không lùi mà tiến tới, bước đi về phía Đại Hắc!
Thoáng cái, chân chó của Đại Hắc đã đi tới bên cạnh hắn, chân chó to lớn còn muốn lớn hơn so với thân thể của hắn, mang theo cái uy diệt thế mà quật tới!
Lúc này Cổ Đắc mới đưa tay, ấn một chưởng hướng về phía chân chó.
Trong khoảnh khắc hai bên va chạm nhau, trên tay Cổ Đằng đột nhiên sinh ra một cỗ lực lượng kỳ dị, vô cùng bá đạo, thôn phệ hết tất cả lực lượng chân chó không còn một mống!
Không thể tưởng tượng nổi!