Một trảo này của Đại Hắc ẩn chứa tức giận mà ra, xem như Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ bình thường cũng không dám nghênh đón, thế mà Cổ Đằng lại có thể thôn phệ được, loại thủ đoạn này thực sự là đáng sợ!
"Cổ tộc ta chinh chiến Thất giới, cướp đoạt Thất giới, thôn tính mới là thần thông mạnh nhất của chúng ta!"
Cổ Đằng cười lạnh, nhìn về phía Đại Hắc nói lời chế giễu.
Tuy nhiên, đập vào mắt nhìn thấy lại là một cái quần cộc lớn theo gió mà đến, còn không đợi hắn kịp phản ứng thì đã chụp vào trên đầu của hắn!
"Xem ra vẫn là thần thông mạnh nhất của Đại Hắc ta, quần cộc chụp đầu hơn một chút a!"
Đại Hắc nhếch miệng lên, nở ra tiếng cười trêu tức, trong nháy mắt đã đi tới bên cạnh Cổ Đằng, bốn cái chân chó giơ lên, như là mưa to gió lớn, thay nhau đánh vào trên người Cổ Đằng.
"A -- "
Cổ Đằng kinh sợ không thôi, giãy dụa muốn gỡ chiếc quần cộc kia ra khỏi đầu, nhưng lại phát hiện cái quần cộc này thế mà càng siết càng chặt, chen kín tầm mắt của hắn đồng thời còn có một chút mùi khai phả vào mặt, khiến đầu hắn choáng váng.
Đã mù còn choáng váng khiến hắn căn bản là không cách nào đánh trả.
"Cổ Đằng đúng không? Hiện tại xương cốt có đau hay không, thử hỏi ngươi có đau hay không?!"
Đại Hắc càng đánh càng hưng phấn, thân thể đứng thẳng lên, giống như một trận quyền anh, một trận đánh đầy bạo lực đối với Cổ Đằng.
"A a a!"
"Đến cùng là cái quần cộc kiểu gì thế mà ngay cả thần thức của ta cũng có thể ngăn cản, còn có thể vây khốn ta?!"
Cổ Đằng đau đến không chịu được, hắn gào thét, vừa kinh lại vừa sợ.
Đại Hắc nhướng mày, "Ngươi quá phiền, ngậm miệng lại cho ta!"
Quần cộc kia lập tức lõm vào, có một mảng lớn lập tức nhét vào bên trong miệng Cổ Đằng.
"Ô ô ô -- "
Trong miệng Cổ Đằng lập tức tràn ngập mùi khai, thân thể rung động điên cuồng, sống không bằng chết.
Mọi người bên Thiên Cung nhìn thấy cảnh tượng này thì lập tức lộ ra nụ cười không ngoài dự liệu.
"Cẩu đại gia vẫn là Cẩu đại gia, vẫn là ngưu bức như thế."
"Vị gọi là Cổ Đằng kia quả thực thật can đảm lắm a, dám chọc Cẩu đại gia, kết quả thê lương."
"Cổ Đằng, ta cũng cảm thấy đau đớn thay cho hắn."
Lúc này, đám người Cổ tộc cũng thi nhau lấy lại tinh thần, sợ hãi đan xen nhìn vào Cổ Đằng đang bị ngược đãi.
"Tại sao có thể như vậy, Cổ Đằng đại nhân cũng bị con chó kia đánh!"
"Chó trụi lông kia thật tà môn, chiếc quần da kia cũng thật tà môn!"
"Thật là đáng sợ! Nhanh, mọi người cùng nhau xuất thủ tới trấn áp con chó kia!"
"Nhanh đi cứu Cổ Đằng đại nhân a!"
Vào lúc này, Cổ Thần lại đi lên phái trước một lần nữa, bên trong đôi mắt bắn ra sát cơ lạnh lẽo, lên cơn giận dữ.
Vừa rồi hắn nhất thời chủ quan cho nên bị Đại Hắc tát bay, đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất từ lúc hắn chào đời cho tới nay!
"Mấy con châu chấu sau mùa thu, nhảy nhót không được bao lâu, tất cả mọi người Cổ tộc nghe lệnh, theo ta ... giết!"
Một giữ 'Giết' ra miệng, thiên địa lập tức bị một lớp mây máu bao phủ, khí tức sát phạt kinh khủng khiến càn khôn yên tĩnh, áp lực vô tận làm cho cả Đệ Tứ giới phải yên lặng.
"Giết giết giết!"
Tiếng hò hét vang trời truyền ra từ trong cổ họng đám người Cổ tộc, khiến cho thiên địa chấn động, trong đó ẩn chứa lực lượng đại đạo, hội tụ thành một khí thế khiến cho người ta sợ hãi.
Sau đó cùng nhau cất bước, theo hư không sải bước mà tới!
Đây không chỉ là một đám người Cổ tộc, càng là một đám người Cổ tộc có thực lực cường đại!
Đại Đạo chí tôn Đệ Nhất bộ, Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ cộng lại có gần ba mươi người, đại năng cảnh giới Thiên Đạo thì càng đông hơn, lúc này đều đang cùng tụ thế, đáng sợ đến khó có thể tưởng tượng.
Mồ hôi lạnh ... chậm rãi rơi xuống từ trên trán của mọi người ở xung quanh.
Bởi vì sợ hãi, bọn họ thế mà cảm thấy thân thể cứng ngắc, trong lúc nhất thời không dám động đậy.
"Muốn đánh nhóm sao? Vậy thì tới đi!"
Quân Quân đạo nhân lau đi vết máu tươi nơi khóe miệng, lập tức mang theo đám người Thiên Cung lao tới tiền tuyến.
Diệp Thương Lan cũng cầm thanh trường thương bị đứt gãy trong tay, cười nói: "Đánh thì đánh tới cùng, tính thêm ta một người!"
Vương Tôn nhấc xiên phân đang gánh ở trên vai xuống, thuận tay múa một phen rồi nói: "Làm cái gì? Các ngươi có đang bị lãng phí sự giúp đỡ hay không? Lui sang một bên xem cho thật kỹ!"
"Ngạch..."
Vẻ mặt đám người Quân Quân đạo nhân lập tức cứng đờ.
Tư Đồ Thấm cũng cười nói: "Giao cho chúng ta là được rồi, tránh cho lỡ tay làm tổn thương tới các ngươi."
Lỡ tay làm tổn thương chúng ta?
Lời này mặc dù là đang quan tâm tới chúng ta, ấy thế nhưng là nghe lại có cảm giác là lạ ...
Ngọc Đế ho nhẹ một tiếng, mở miệng nói: "Khục, vậy thì ta nhờ các ngươi rồi, nếu có cần, cứ phân phó chúng ta bất cứ lúc nào."
"Nói khoác mà không biết ngượng, dám xem nhẹ Cổ tộc ta!"
Cổ Thần nhìn mọi thứ vào trong mắt, trong mắt nổi lên sự tức giận, hét lớn một tiếng tấn công về phía Đại Hắc!
Hắn trước tiên chuẩn bị cứu Cổ Đằng ra.
Tuy nhiên, ngay lúc khi hắn động, Vương Tôn cũng động.
Bước chân hắn giẫm mạnh, bước qua không gian, xiên phân trong tay đâm thẳng về phía Cổ Thần!
Xiên phân lướt qua, đánh đâu thắng đó, khí tức sát phạt ngập trời.
Pháp lực Cổ Thần bị cắt một cách dễ dàng, sau đó lao thẳng tới ngực của Cổ Thần!
Cổ Thần cũng không có lui bước, hai mắt bình tĩnh, giơ hai tay lên để nghênh đón công kích!
Ở trên hai tay của hắn lóe lên một lớp vầng sáng, lực lượng bản nguyên nồng đậm vờn quanh thành hào quang, trông giống như đeo lên một cái bao tay vậy, thế mà nắm lấy xiên phân vào trong tay.
"Ha ha, ta..."
Cổ Thần còn đang chuẩn bị trào phúng một phen, tuy nhiên một đạo tàn ảnh đột nhiên phá vỡ hư không lao thẳng tới trước mặt của hắn!
Sau đó thì lập tức chụp vào trên đầu của hắn.
Chính là thùng phân.
"Ô!"
Cổ Thần lập tức đã mất đi cảm nhận, phản ứng của hắn cũng rất nhanh, nhanh chóng lui về phía sau.
Tuy nhiên, Vương Tôn mặt không thay đổi truy kích theo, giơ xiên phân lên cao, đập xuống về phía thùng phân đang chụp vào đầu của Cổ Thần.
"Keng!"
Đầu óc Cổ Thần thiếu chút nổ tung, thân thể như là sao chổi, biến thành lưu quang bị đánh bay ra ngoài.
Vương Tôn không buông tha, mặt lạnh tiếp tục cầm xiên phân đuổi theo.
Phương thức công kích giống y như trang nhau, khiến tất cả mọi người ở đây đều được mở rộng tầm mắt.
Đại Hắc là quần cộc chùm đầu, Vương Tôn thì là thùng phân chụp đầu, quả nhiên là thủ đoạn mà ngay cả thần quỷ cũng khó lường, khiến cho người ta nhìn thôi mà đã cảm thấy phát khiếp rồi.
Ánh mắt Niếp Niếp thì nhìn về phía Cổ Hạo Vân, tràn đầy chiến ý nói: "Long Nhi, còn thừa lại một tên lợi hại nhất, hai chúng ta cùng nhau đi đối phó!"
Vừa dứt lời, nàng ta đã giơ cái xẻng lên cao lao tới.
Cổ Hạo Vân thì cười gằn nói: "Hai tên nhóc, quả thực không biết sống chết!"