Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1103: CHƯƠNG 1103: CỔ TỔ, TA MUỐN ĐI VỀ MÁCH VỚI CỔ TỔ ... TA NHỚ CỔ TỔ!

Tuy nhiên sau đó hắn lại không cười được nữa.

Long Nhi cầm cái muỗng trong tay, mỗi một lần đổ vào thì sẽ tạo thành một thủy lao cường đại, khiến hành động của hắn trở nên chậm chạp, sau đó thì cái xẻng của Niếp Niếp lại gõ xuống trên người hắn, khiến hắn ứng phó mệt mỏi.

"Thùng phân, xiên phân, xẻng, quần cộc, cái muỗng ... lực lượng bản nguyên trên những thứ này quả thực đáng sợ, những người này chẳng lẽ cũng giống với Cổ tộc chúng ta, đạt được bản nguyên của cả một giới?"

Cổ Hạo Vân vô cùng sợ hãi, hắn sinh ra một loại cảm giác chẳng lành, "Thủ đoạn của đám người này không kém gì Cổ tộc ta, chỉ có thể trông cậy vào việc lấy nhân số tới nghiền ép bọn họ!"

Nghĩ tới đây, ánh mắt của hắn không thể không rơi vào trên một bên chiến trường.

Đại quân Cổ tộc tiếp tục tiến lên phía trước, chỉ có điều lại bị chặn lại bởi hai nữ tử.

Tư Đồ Thấm đưa tay lật một cái, một cây bút lông xuất hiện trong tay, nhẹ nhàng vẽ một họa đối với đại quân Cổ tộc, lạnh nhạt nói: "Nhất bút họa sơn hà! (Một vét vẽ sông núi)"

Lập tức, bên trong vùng thế giới này đột nhiên xuất hiện sông núi nhật nguyệt, như thể Tư Đồ Thấm tiện tay phác họa ra một cái thế giới nhốt đại quân Cổ tộc vào trong đó.

Loại thủ pháp này, giống với Họa Địa Vi Lao (vẽ ra một nhà tù), nhưng cao minh hơn rất nhiều, bởi vì nét vẽ này lập tức cắt ra một thế giới hiện thực trong tranh!

Dựa vào cái này mà vọng tưởng vây khốn chúng ta?

Đại quân Cổ tộc âm thầm cười lạnh.

Tuy nhiên ngay sau đó, Tư Đồ Thấm lại nhấc bút lần nữa, "Nhất bút thôn nhật nguyệt (Một nét nuốt nhật nguyệt)."

Thế giới nơi có đội quân Cổ tộc, ngay lập tức hoàn toàn không còn ánh sáng chìm vào bóng tối vô biên!

"Chuyện gì xảy ra? Ta thế mà không nhìn thấy gì rồi?"

"Cho dù sử dụng pháp lực thì cũng không thể chiếu sáng không gian tối tăm này, thần thông Họa giới thật là đáng sợ!"

"Không tốt, bên trong không gian này, pháp tắc và đại đạo đều được sửa lại một lần nữa, trong bức họa này là thế giới của nữ nhân kia!"

"Quá cường đại, không thể không nói, đám người Đệ Thất giới này quả thực đáng sợ, đáng giá để Cổ tộc ta phải nghiêm túc!"

"Đừng hoảng hốt, phương pháp đơn giản nhất chính là xé toang bức họa kia, một mình nàng ta thì căn bản không có khả năng vây khốn chúng ta được!"

"Nữ nhân kia chính là muốn chết, chúng ta xé toang bức họa kia ra thì nàng ta chắc chắn sẽ bị thương nặng, ha ha, nàng ta chắc là không biết hậu quả?"

Mà trong cùng một lúc, Tần Mạn Vân giơ tay gạt một cái, một cái cổ cầm xuất hiện ở trước mặt, khoanh chân ngồi ở trên hư không, nhẹ nhàng mà phiêu dật, bắt đầu đánh đàn.

"Nhất khúc nhập luân hồi!"

"Khanh khanh khanh!"

m thanh tiếng đàn theo đó mà truyền ra, sóng âm hóa thành thủy triều cuộn trào, bao phủ về phía thế giới của bức tranh kia!

Ở cái thế giới không ánh sáng kia, tiếng đàn dường như là ánh sáng mặt trời duy nhất, lan tỏa đến mọi ngóc ngách.

"A, không, đây là tiếng đàn gì, thật là khó nghe!"

"Không tốt, trên thế giới này lại có từ khúc khó nghe như thế, giết ta, giết ta a!"

"m thanh khó nghe như thế này khiến cho lực lượng của ta cũng không thể ngưng tụ được, ma âm, đây là ma âm đoạt mệnh!"

"Tại sao, lỗ tai cũng đã bị ta cắt mất, thế mà tại sao còn có thể nghe được âm thanh đó."

"Ta tự sát, ha ha ha, ta cuối cùng cũng đã được giải thoát rồi."

...

Thế giới trong bức họa có hạn, phát huy lực lượng tiếng đàn tới cực hạn, đồng thời, khiến đại quân Cổ tộc ngay cả chạy trốn cũng không làm được, nghe tới thần hồn tán loạn, đạo tâm sụp đổ.

"Tàn nhẫn, quá tàn nhẫn."

Dương Tiễn trợn mắt há hốc mồm nhìn vào sự tan vỡ của đại quân Cổ tộc ở bên trong thế giới của bức họa, không kìm lòng được mà nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, toàn thân sợ hãi tới rùng mình cái.

Không thể không nói, tiếng đàn này là thật khó nghe.

Tuy rằng không có nhằm vào hắn nhưng là chỉ nghe vào trong tai của hắn, lại khiến cho khí huyết hắn cuộn trào lên, toàn thân cũng sinh ra cảm giác khó chịu, tâm trạng bùng nổ.

Có thể tưởng tượng, đám người ở bên trong thế giới bức họa kia là thê thảm tới cỡ nào.

May mà chúng ta không có tiến vào chiến trường, quả thực sẽ bị lỡ tay làm tổn thương a.

Quân Quân đạo nhân sợ hãi than mở miệng nói: "Cao nhân đúng là cao nhân, hóa ra khúc đàn khó nghe lại có lực sát thương không thể yếu hơn so với khúc đàn dễ nghe."

Nữ Oa cũng gật đầu nói: "Đúng vậy a, mở mang kiến thức."

Một bên khác, những người khác đang vây xem thì đã như là bức tượng, há to miệng, không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm vào chiến trường, rơi vào trạng thái đờ đẫn.

Người người đều choáng váng.

"Trời ... Trời ạ, Cổ tộc thế mà bại!"

"Đám người này đến tột cùng là tới từ nơi nào ở Đệ Thất giới? Không thể tưởng tượng nổi, kinh khủng như vậy!"

"Mỗi một nơi chiến đấu, rõ ràng đều là thắng lớn, chỉ hai người, một người vẽ tranh một người đánh đàn, thế mà có thể chống đỡ được đại quân của Cổ tộc!"

"Dựa vào sức một mình, trấn áp đại kiếp vạn cổ, quá mạnh..."

"Có thể nhìn thấy đại chiến trước nay chưa từng có như vậy, đời này không tiếc gì nữa rồi! Ta có thể đạp đầu tự tử ngay bây giờ!"

"Ngươi đập đi a, còn ta thì nằm mơ cũng không nghĩ tới, đại kiếp do Cổ tộc tạo ra thế mà lại bị người ta nghiền ép, đây là kỳ tích của Thất giới! Quả thực giống như nằm mơ."

...

Tất cả mọi người đều rung động thật sâu bởi sự cường đại của đám người Tần Mạn Vân, cả người nổi lên cả da gà.

"Quân địch hung hãn mạnh mẽ, rút lui thôi, nhanh rút lui thôi!"

Cổ Hạo Vân tê cả da đầu, mắt như muốn nứt ra, lên tiếng gào thét trong tuyệt vọng.

Sự hung tàn của Đệ Thất giới đánh nát tất cả cảm giác ưu việt của hắn, khiến hắn lần đầu tiên cảm nhận được sự sợ hãi thật sâu tới tận xương tủy.

Thật là đáng sợ, Cổ tộc ta, chinh chiến trong vô số năm qua, đây là lần đầu tiên biết được một đối thủ hung tàn như vậy, làm sao mà bọn họ lại mạnh tới như vậy? Làm sao lại có thể mạnh tới như thế này? Quả thực không hợp với lẽ thường a!

Đệ Thất giới tuyệt đối có quỷ dị, quỷ dị này rất lớn!

"Trở về Đệ Nhất giới, trở lại bên cạnh Cổ Tổ, chỉ có Cổ Tổ mới có thể trấn áp được bọn họ!"

"Ô ô ô, Cổ Tổ, ta muốn đi về mách với Cổ Tổ ... ta nhớ Cổ Tổ!"

"Đáng ghét a, nếu như không phải Cổ Tổ bị hạn chế không cách nào rời khỏi Đệ Nhất giới thì chúng ta làm sao sẽ thua thê thảm tới mức như thế này, trước rút lui trở về Đệ Nhất giới rồi lại nói!"

Tất cả mọi người của Cổ tộc đều đang hò hét, cố gắng nhấc lên một chút lực lượng cuối cùng, nghĩ tới biện pháp chạy trốn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!