Trên người Cổ Thần đã bị xiên phân thọc ra mấy cái lỗ thủng, trên xiên phân khắp nơi đều là phân, phát ra từng đợt mùi hôi thối gay mũi.
Có điều, tuy rằng hắn bị thương, nhưng cuối cùng vẫn thoát khỏi cái thùng phân chụp vào trên đầu, hoảng hốt lo sợ mà chạy thoát thân.
Bên trong miệng vẫn còn không quên hô hào nói lời phách lối như thể là lời trăn trối, như thể không nói ra thì không có cơ hội để mà nói: "Đệ Thất giới đúng không, các ngươi cứ chờ đó cho ta, ta về ta mách với Cổ Tổ, Cổ Tổ mà xuất thế thì chắc chắn sẽ để cho các ngươi được đẹp mặt! Có gan thì các ngươi đi tới Đệ Thất giới của chúng ta a, Ha ha ha ----"
"Cứu ta, cứu ta a!"
Cổ Đằng là thê thảm nhất.
Quần cộc chùm đầu rõ ràng là lợi hại hơn nhiều so với bị thùng phân chụp vào đầu, hắn không thể thoát khỏi giống như Cổ Thần, còn đang như là một con ruồi không đầu, chỉ có thể kêu cứu trong trạng thái bất lực.
Khắp toàn thân từ trên xuống dưới càng là u cục sưng vù lên, đây là bị Đại Hắc tẩn cho, đến giờ, chân chó của Đại Hắc vẫn như cũ tay chân múa may quay cuồng như mưa to gió lớn vào trên người hắn, để hắn được xoa bóp tới kêu đau oai oái không thôi.
Cuối cùng hắn vẫn là thả xuống sự tôn nghiêm của mình nói lời cầu xin tha thứ: "Cẩu đại gia, ta sai rồi, ta sai thật rồi ..."
"Đã biết sai rồi vậy thì bản Cẩu gia sẽ cho ngươi được thống khoái."
Đại Hắc hả giận khẽ gật đầu, sau đó thì giơ chân chó lên, ở trong hư không ngưng tụ ra một cái cự trảo to lớn, như là bóp chết một con muỗi, nắm lấy Cổ Đằng vào trong lòng bàn tay, xóa đi sinh mệnh bản nguyên!
Cổ Hạo Vân thấy vậy thì sợ vỡ mật, vội vàng xòe chân ra, "Cổ Đằng, ngươi cũng đừng trách ta thấy chết không cứu, ta con mẹ nó bản thân còn khó bảo đảm được a!"
Hắn sử xuất ra tất cả vốn liếng, thậm chí còn đánh rắm một cái để đạt tốc độ cao hơn chút xíu, sợ mình chạy chậm mà bước theo gót chân của người chiến sĩ Cổ Đằng.
Con chó kia ... thật là đáng sợ!
"Muốn đi?"
Tuy nhiên, Long Nhi lại không để cho hắn được như ý nguyện, tay nhỏ của nàng ta cầm cái muống, pháp lực như là sóng nước, theo mỗi một cái muỗng được hất ra, vùng không gian chỗ Cổ Hạo Vân kia giống như hòa tan, như nước không phải nước, biến thành một vùng không gian kỳ lạ.
Cổ Hạo Vân cảm thấy không gian xung quanh đều yếu đi, tốc độ giảm xuống thật lớn, hành động bị quản chế.
Sau đó thì Niếp Niếp chạy tới, giơ cao cái xẻng lên đập về phía Cổ Hạo Vân, cười nói: "Ha ha ha, ngươi không chạy được rồi!"
"Cút mau! Ai cản ta thì kẻ đó phải chết!"
Khuôn mặt Cổ Hạo Vân diện lên vẻ dữ tợn, vội đến không chịu được, hắn đang vội vàng thi chạy với Tử thần, đang trong trạng thái điên cuồng.
"Cút cái đầu của ngươi á!"
Niếp Niếp không nhường chút nào, hai mắt kiên định, cắt đường lui của Cổ Hạo Vân.
"Ha ha ha, tiểu nữ oa không biết sống chết, các ngươi muốn giết ta, ta sẽ kéo các ngươi cùng chết!"
Hai mắt Cổ Hạo Vân trở nên đỏ ngầu, như thể con thú dữ bị nhốt thì càng hăng máu hơn, dứt khoát không chạy nữa, đã là tốt chuẩn bị kéo theo Niếp Niếp chôn cùng.
Hắn nhe rằng cười đưa tay, hai tay kết xuất ra một cái pháp ấn kỳ lạ, lực lượng quanh người cuộn trào như bão tố!
Cơn bão tố này hóa thành một quả cầu, phong tỏa vùng đất này lại, từ bên ngoài nhìn vào thì trông giống như một quả cầu đen nhánh, bao phủ trên người Niếp Niếp và Long Nhi.
Cổ Hạo Vân thì cười lên như điên nói: "Thôn Phệ Thương Khung!"
Đám người Cổ tộc cướp đoạt Thất giới, tiến vào những giới khác đầu tiên sử dụng chính là thần thông thôn phệ, đồng thời, đây cũng là thần thông mạnh nhất của bọn họ, cưỡng đoạt lực lượng thiên địa!
Là Cổ Tổ vì Cổ tộc mà đặc biệt sáng tạo ra thần thông này, có thể nói là thiên phú thần thông của bọn hắn!
Đã hai tiểu nữ oa này muốn chết, vậy thì mình kéo theo các nàng, cho các nàng kiểu chết thống khổ nhất!
"Ha ha ha, chết một cách thê thảm đi cho ta!" Khóe miệng Cổ Hạo Vân nở ra nụ cười điên cuồng.
Tuy nhiên ngay sau đó, nụ cười trên mặt hắn cứng đờ lại, tắt nắng.
Bởi vì hắn phát hiện, chính mình cho dù có hút như thế nào đi nữa thì Niếp Niếp vẫn lù lù bất động như cũ, tất cả lực lượng thôn phệ đang vờn quanh xung quanh Niếp Niếp, không có cách nào không rung chuyển được một chút nào.
"Điều này sao có thể? !"
Tròng mắt của Cổ Hạo Vân thiếu chút nữa thì lồi ra ngoài, mặt mũi đầy vẻ khó có thể tin nổi.
Đây là lĩnh vực thôn phệ của hắn, mọi pháp lực ngay cả sinh cơ đều sẽ bị hắn thôn phệ, hấp thu tiểu thế giới một phương chẳng qua cũng chỉ trong khoảng thời gian mấy hơi thở mà thôi.
Tuy nhiên, làm sao có thể hút mà lại không động được chút nào?
Trong lòng Cổ Hạo Vân tràn đầy nghi hoặc, mặt không đổi sắc thay đổi tư thế khác, tuy nhiên rõ ràng cũng không sinh ra tác dụng gì.
"Ha ha, chỉ một chút lực lượng thôn phệ như vậy mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ ở trước mặt của ta?"
Niếp Niếp nở ra nụ cười khinh thường, nàng ta chậm rãi đưa tay.
Vào lúc này, xung quanh nàng dường như không có ánh sáng, chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng đen.
Bởi vì tất cả ánh sáng ở bên cạnh đã bị nàng ta hấp thu.
Lông tơ toàn thân Cổ Hạo Vân đều không kìm nén được từng cái từng cái đều dựng đứng lên, sợ hãi nói: "Đây, đây là ..."
"So lực lượng thôn phệ với ta, thì ngươi ấy à vẫn còn non lắm a! Để cho người nhìn thấy thần thông mạnh nhất mà ca ca ta truyền thụ cho ta, Thôn Thiên ma công!"
Giọng nói của Niếp Niếp rất nặng, như thể tới từ Cửu U.
Ngay sau đó, một cỗ lực lượng thôn phệ kinh khủng bộc phát ra ầm ầm từ trên người của nàng, những lực lượng thôn phệ kia của Cổ Hạo Vân như thể đồ đệ gặp sư phụ vậy, bị trấn áp bởi Niếp Niếp.
Ngay sau đó, pháp lực toàn thân Cổ Hạo Vân bắt đầu chảy ngược về phía Niếp Niếp!
"Không! Lực lượng của ta!"
Cổ Hạo Vân gào thét thê thảm một tiếng, "Tại sao có thể như vậy, ta thế mà bị hút bởi một tiểu nữ hài, đây là ma công gì!"
Hắn dốc hết toàn lực vận chuyển tất cả lực lượng, tuy nhiên, lại không thể ngăn cản Niếp Niếp được một chút nào, thậm chí, thần thông thôn phệ của hắn giống như là kẻ nằm vùng, ngược lại hỗ trợ Niếp Niếp tới hút chính mình ...
Thật không phải con người.
"Chung quy là tại sao?"
Khí thế trên người hắn càng ngày càng yếu, sinh cơ dần dần tán đi, một khắc cuối cùng, trong đầu của hắn đột nhiên hiện lên một cái ý niệm, Đệ Thất giới quỷ dị kia, Cổ Tổ thật sự là có thể đối phó nổi sao?
Trận chiến đã định.
Tất cả mọi người nhìn vào quân lính Cổ tộc tan rã, chạy trối chết, suy nghĩ đủ kiểu.