Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1112: CHƯƠNG 1112: XÓA TA ĐI SAO?

Ở bên trong sương mù màu xám vô tận, một chút ánh sáng xanh như ẩn như hiện, trở thành thứ tô điểm duy nhất.

Lực lượng khủng khiếp vô tận lao tới màu xanh lục này một cách điên cuồng từ mọi hướng, cố gắng xé nát nó thành nhiều mảnh và tiêu diệt nó!

Những cành liễu rung rinh, bị đánh tan với tốc độ khủng khiếp, đồng thời cũng đang phát triển với tốc độ tương tự.

Sự hủy diệt và sự tái sinh đã đạt đến cực điểm, đó là hai cỗ lực lượng hoàn toàn không giống nhau đang tham gia vào cuộc đối đầu sinh tử.

Tuy nhiên cho dù là ai thì cũng có thể nhìn ra được, cây liễu đang ở vào một cái hoàn cảnh vô cùng chật vật, ngàn cân treo sợi tóc.

Đám người Niếp Niếp ở dưới sự che chở của cây liễu, nghiến chặt răng, hai mắt rưng rưng nhìn vào cây liễu đang chống lại lực lượng hủy diệt, hai tay nắm chặt lấy gần như muốn nặn ra máu vậy.

Niếp Niếp đỏ lừ cả mắt, bi thống nói: "Liễu tỷ tỷ, ta làm như thế nào mới có thể giúp ngươi?"

Long Nhi thì hô hoán nói: "Ca ca, ca ca mau tới cứu chúng ta."

Ở một bên khac,s phía trên tấm bia đá kia, chữ lớn màu đỏ như máu điên cuồng để lại huyết lệ, nhuộm đỏ toàn bộ bia đá, bi thống hô to, "Thất muội, ngươi lùi xuống cho ta! Muốn chết thì cũng phải để cho Ngũ ca chết trước ngươi a!!!"

Cây liễu đứng trong thiên địa, không nói tiếng nào.

Dùng thân thể của mình ngăn cản bão tố hủy thiên diệt địa, trên thân thể to lớn, vết thương đã càng ngày càng nhiều, giống như sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.

"Thời địa Chiến hồn Thất giới, đã kết thúc!"

Cổ Huy cười lên ha hả, sương mù màu xám vô tận biến thành một cái mặt quỷ rất lớn, phát ra tiếng gầm rú, ở trên trời cao áp chế về phía cây liễu!

"Răng rắc!"

Áp lực cường đại khiến thân cây to lớn của cây liễu xuất hiện vết nứt!

"Không -- "

Bia đá tức giận không ngừng, mang theo huyết mang vô tận muốn phóng lên trời cao.

Tuy nhiên, một cái cành liễu lại kéo hắn lại.

Bia đá hơi sững sờ, vừa mừng vừa sợ, "Thất ... Thất muội?"

Nó nhìn cây liễu đầy mong đợi, đã thấy, nơi đứt gãy của cây liễu kia tràn đầy sức sống vô tận, giống như núi lửa phun trào, màu xanh biếc nồng đậm dâng trào lên mang theo sức sống vô biên.

Nơi vết nứt kia đang khôi phục lại với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.

Đồng thời, cành liễu cũng đang lấy một loại tốc độ bão táp khó có thể tin, trong nháy mắt mọc ra giống như tóc vậy.

Nếu như ví von số lượng cành ở thời điểm này với lượng tóc bình thường, thì trước đó nó đã bị hói một nửa.

Ngoại trừ số lượng ra, sức sống của các cành cũng không thể so sánh nổi, xem như ở vào bên trong lực lượng hủy diệt cũng không còn bị đứt gãy, mà ngay cả lá xanh cũng chỉ run rẩy mà không có vết thương!

"Rầm rầm!"

Cành liễu mọc dài ra một cách điên cuồng, càng mọc càng dài.

Trong nháy mắt, nơi này đã thành một vùng biển màu xanh lục, cành liễu vô tận bay múa trên bầu trời, khuấy động sương mù màu xám không rõ.

"Điều này ... điều này sao có thể?!"

Cổ Huy thiếu chút nữa thì trợn cho tròng mắt của mình lồi ra ngoài, nhìn vào cây liễu đột nhiên bùng nổ, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

"Sức sống của nó tại sao có thể ở trong nháy mắt tăng vụt lên nhiều như vậy? Còn có cỗ lực lượng này, làm sao lại đột nhiên tăng cường?"

Cổ Huy hỏi chính mình, xem như nó tự xưng là 'Thiên', lúc này cũng mờ mịt không hiểu, phát hiện có điểm mù tri thức.

Đó căn bản là không có đạo lý.

"Chỉ sợ là dùng một loại bí pháp thiêu đốt tiềm lực nào đó đi."

Cuối cùng, nó tìm ra được một nguyên nhân cho cây liễu, cười lạnh nói: "Như vậy ngươi có thể chống đỡ được bao lâu đây? Chết đi cho ta!"

Sương mù màu xám không rõ quay cuồng, phát ra tiếng gào thét ở bên trong toàn bộ Đệ Nhất giới, biến thành gió lốc thôn phệ cây liễu, muốn xoắn nát cây liễu.

Tuy nhiên, cây liễu lù lù bất động, cành liễu còn đang tăng cường không ngừng, một cây định càn khôn, trấn áp hết tất cả ánh sáng hủy diệt cùng với không rõ!

Thời gian dần trôi qua, ánh sáng xanh cũng càng ngày càng đậm, giống như ở bên trong một mảnh thế giới tuyệt vọng, đột nhiên được một tia sáng bình mình chiếu rội vào, sau đó thì càng ngày càng sáng!

Ánh sáng xanh lục nhu hòa, lại mang theo uy thế không thể đỡ, đang không ngừng xua tan lực lượng không rõ, đồng thời chiếm cứ thượng phong.

Hai mắt Tư Đồ Thấm sáng lên, kích động nói: "Liễu Thần đột nhiên trở nên thật mạnh."

Tần Mạn Vân mở miệng nói: "Chắc chắn là công tử ra tay, thủ đoạn không thể tưởng tượng nổi như vậy, trong thiên hạ chỉ có công tử mới có thể làm được."

Vương Tôn cười to nói: "Ha ha ha, cao nhân ra tay vậy thì lần này ổn rồi, ta vừa rồi cũng chuẩn bị lao ra liều mạng."

Đại Hắc thở phào nhẹ nhõm, "Mạng chó được bảo vệ."

"Không, làm sao mà ngươi vẫn còn dư lực, hơn nữa còn càng ngày càng mạnh!"

Cổ Huy càng ngày càng chấn kinh, nội tâm hoảng sợ tới cực điểm.

Chẳng lẽ không phải đang thiêu đốt tiềm lực? Vậy lực lượng của nó là từ nơi nào đến? Chẳng lẽ lại đột nhiên mạnh lên sao?

Bật hack!

Đây tuyệt đối là bật hack!

"Đến cùng là ai chúng tay vào việc này? Có thể thoát khỏi sự chưởng khống của 'Thiên', cũng chỉ có những người ở nguyên giới trước khi giới vực bị phân tách ra kia, nhưng là bọn họ căn bản không có khả năng xuất hiện ở Thất giới mới đúng?"

Cổ Huy suy đoán không ngừng, cảm nhận được lực lượng bên trong cây liễu càng ngày càng cường đại mà có chút run rẩy.

Lúc này, mấy cành liễu lại lao vút lên trời, giống như là màn che giữa thiên địa, treo ngược lấy càn khôn, đung đưa trong gió lớn.

Sau đó thì bắn mạnh về phía Cổ Huy!

"Ta không tin ngươi trở nên mạnh như vậy thì ta không thể chiến thắng!"

Hai mắt Cổ Huy trầm xuống, gào thét một tiếng, tiến lên ngênh đón cành liễu, đưa tay, nắm tay hóa thành một kích kinh thiên, muốn đánh nát thiên!

Hai cỗ lực lượng giằng co một lát, cành liễu hơi rung động, xuyên qua mọi trở ngại đi tới trước mặt Cổ Huy rồi đâm xuyên qua hắn!

"Ô!"

Trên mặt Cổ Huy lộ ra thần sắc thống khổ, bị cành liễu treo ở bên trong hư không, sương mù màu xám không rõ toàn thân lắc lư, giống như đang giãy dụa.

Trong thiên địa, sương mù màu xám không rõ nhấp nhô, bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Cành liễu còn lại thì vung vẩy, tịnh hóa sương mù màu xám, chẳng mấy chốc để vùng thế giới này khôi phục lại trạng thái trong sáng một lần nữa.

Niếp Niếp reo hò nói: "Thắng ... Thắng, Liễu tỷ tỷ thắng!"

Bía đá kia thì nhanh chóng đi tới bên cạnh cây liễu, mở miệng nói: "Thất muội, ngươi không sao chứ?"

Cây liễu mở miệng nói: "Không có việc gì, trước tiên xóa 'Thiên' đi rồi lại nói."

"Ha ha ha, xóa ta đi sao?"

Cổ Huy như nghe được mẩu truyện buồn cười nhất trên đời, nhịn không được mà cười thành tiếng, nói lời chế giễu: "Cho dù là đám người chia cắt Thất giới kia thì cũng không cách nào xóa ta đi, ngươi chỉ là một tên Chiến hồn thế mà có thể nói khoác mà không biết ngượng nói muốn xóa ta đi? Chết cười ta."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!