Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1113: CHƯƠNG 1113: THẤT MUỘI, NGƯƠI ... NGƯƠI LÀ NGHIÊM TÚC SAO?

Mọi người khẽ chau mày.

Cây liễu không nói gì, chỉ là cành liễu vô tận lao về phía Cổ Huy.

Tuy nhiên, Cổ Huy nhếch miệng lên nở ra nụ cười trêu tức, thân thể lập tức nổ tung mà không có dấu hiệu nào, biến thành vô số thịt nát cùng với sương mù màu xám tản đến các nơi.

"Ta vĩnh hằng bất diệt, lần này chỉ có thể nói là một thử nghiệm nhỏ, chờ ta tập hợp đủ tất cả lực lượng, trở lại sẽ làm thịt các ngươi!"

Trong hư không vang vọng tiếng nói của Thiên, sau đó không gian dao động như dòng nước, nhộn nhạo lên từng lớp từng lớp gợn sóng, hiển nhiên là 'Thiên' rời đi.

Khuôn mặt nhỏ của Niếp Niếp thì nhíu lại, mắng: "Thật là một cái thứ đồ khó chơi!"

Vương Tôn nói: "Đã tự xưng là 'Thiên', chỉ sợ thật là chúa tể cổ xưa, áp đảo trên mọi sinh linh, tự nhiên là khó có thể đối phó rồi."

Giang Lưu cảm khái nói: "Vạn cổ trước đây, có thể phong thiên liệt địa mở Thất giới, động tác lớn như vậy cũng làm cho người ta cảm thấy mong chờ khi nghĩ tới."

Mọi người không thể không đưa ánh mắt nhìn về phía bia đá và cây liễu kia, kính nể không thôi.

Chiến hồn Thất giới chính là ý chí bất diệt của đám người phong thiên kia huyễn hóa ra, vì bảo vệ hòa bình cho Thất giới mà sinh ra, đủ để chứng minh đám người trước kia cường đại tới cỡ nào.

"Thất muội, ta nghe nói thân thể của ngươi bị người của Đệ Thất giới mang đi làm thành tro than, ngươi làm sao mà khôi phục lại? Còn có vừa rồi là chuyện gì xảy ra?"

Bia đá huyễn hóa ra hình ảnh, kích động không thôi, đồng thời lại có rất nhiều nghi hoặc.

"Thân thể của ta quả thật bị làm thành tro than, tuy nhiên đó là vì cao nhân cứu ta, nếu không phải như thế, thực lực của ta không có khả năng khôi phục được nhanh như vậy, cho đến vừa rồi ... cũng tương tự là cao nhân đã cứu ta."

Cành liễu đung đưa chậm rãi, giống như một thục nữ mảnh mai, nhẹ giọng nói: "Cao nhân dùng kim tiêm tiêm cho ta một mũi vào trong cơ thể ta, tiêm vào dinh dưỡng nhiều đến không dám tưởng tượng."

Kim tiêm một mũi?

Bia đá hơi sững sờ, cảm thấy chính mình không thể theo kịp cách nói chuyện của cây liễu.

Kim tiêm là cái gì mà lại lợi hại như vậy?

Nếu là kim không phải là đâm thì là chọc sao? Bơm là như thế nào?

Tuy nhiên nó vẫn là để ý tới hai từ quan trọng trong đó, không thể không ngạc nhiên nói: "Cao nhân?"

Bản thân bảy người bọn họ là Chiến hồn của Thất giới, chiến lực vô song, bảo vệ sự hòa bình cho Thất giới, làm bảy người mạnh nhất, người nào có thể có tư cách để Thất muội phải gọi là cao nhân?

"Đúng vậy a, cao nhân thực thụ!"

Giọng điệu của cây liễu mang theo sự khâm phục và sùng bái, nói tiếp: "Ta được trồng ở hậu viện của cao nhân, làm một cây cảnh, ta nhận được rất nhiều ân huệ tới từ cao nhân."

Bia đá huyễn hóa hình ảnh mặc dù không có khuôn mặt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự kinh ngạc mà hắn để lộ ra, khó có thể tin mà nói: "Thất muội, ngươi ... ngươi là nghiêm túc sao?"

Hắn cảm thấy Thất muội thật nghịch ngợm, vô số năm không gặp, đây là đang trêu chọc chính mình.

Bị người trồng ở hậu viện, đảm nhiệm làm cây cảnh, đây là khái niệm gì?

Bọn họ do bất hủ chi linh thời thượng cổ biến thành, tự nhiên có sự tôn nghiêm của mình, đặt ở trước kia, loại lời này làm sao có thể nói ra được.

"Câu câu là thật!"

Giọng điệu của cây liễu trở nên trịnh trọng, phát ra từ sâu trong đáy lòng nói: "Ngũ ca, nếu không phải cao nhân, toàn bộ Thất giới chỉ sợ đều đã sụp đổ rồi, sẽ không có người nào có thể ngăn cản được Cổ tộc, càng không có khả năng có người có thể ngăn cản được âm mưu của 'Thiên', tương tự, ta chỉ sợ sớm đã bị xóa khỏi trên đời này rồi."

"Được, được được."

Bia đá liên tục nói ra ba tiếng được, giọng điệu phức tạp, dường như cao hứng.

"Ngươi đã nói như vậy, Ngũ ca tự nhiên tin ngươi, có cao nhân như thế ở đó, Ngũ ca cũng cảm thấy yên tâm đối với ngươi."

Nó dừng một chút đột nhiên nói lời than thở: "Ngũ ca vô năng, không cách nào hoàn toàn trấn áp được 'không rõ' (Bất tường), năm đó để lại một mình ngươi, bây giờ chỉ sợ lại phải để ngươi lại một mình, sương mù màu xám chắc chắn sẽ ngóc đầu trở lại, ngươi ... mọi chuyện cẩn thận!"

Còn chưa dứt lời, trên bia đá của hắn đã truyền tới một tiếng giòn vang, thân thể vốn đã thủng trăm ngàn lỗ bây giờ càng khuếch tán ra càng nhiều vết nứt, đồng thời, có bột đá từ trên thân thể nó rơi xuống.

Bóng mờ thanh niên kia như gặp phải một kích nặng nề, thậm chí không cách nào duy trì được thân hình, tiêu tán ở bên trong hư không.

Cây liễu hoảng sợ nói: "Ngũ ca!"

Mấy người Tư Đồ Thấm cũng biến sắc, vội vàng nói: "Bia Đá tiền bối!"

"Năm đó ta chết rồi."

Trên tấm bia đá truyền tới tiếng dao động yếu ớt, tràn đầy u buồn nói: "Bởi vì đuổi theo sương mù màu xám không rõ ta mới lao ra khỏi Đệ Nhị giới, phong ấn Thiên ở Đệ Nhất giới! Đại ca, Nhị ca, Tam ca ... Lục đệ, đều chết trận! Ta cũng muốn chết trận, thế nhưng là ta không thể!"

Đám người Niếp Niếp trầm mặc.

Bia đá nói ra không nhiều, nhưng mọi người từ trong đó lại có thể cảm nhận được bi tráng năm đó.

Sương mù màu xám không rõ lao ra từ Đệ Nhị giới, muốn làm loạn Thất giới, nếu như không phải bia đá đuổi theo tới thì chỉ sợ Thất giới sớm đã không còn tồn tại, về phần ngũ đại Chiến hồn khác thì đã chết trận rồi!

Bọn họ làm Chiến hồn của Thất giới, trăm trận trăm thắng cũng không tiếc, cũng như chủ tiền thân của bọn họ, cho dù chết đi, ý chí bất hủ vẫn còn tồn tại, mãi mãi bảo vệ ở bên!

Rộng lớn như Thất giới, nhỏ bé như tiểu thế giới một phương, một quốc gia, thậm chí một cái gia tộc, luôn luôn không thiếu những người chiến đấu để bảo vệ, bọn họ không phân thực lực mạnh yếu, ý chí đương thời truyền thừa tới từng thế hệ, bất hủ bất diệt!

Chỉ là, năm đó Đệ Nhất giới đến tột cùng là đã có chuyện gì xảy ra?

Bọn họ muốn hỏi, nhưng thấy trạng thái của bia đá nên tạm thời đặt vấn đề này ở đáy lòng.

Long Nhi đã không cầm được nước mắt mà rơi xuống, cắn môi nói: "Liễu tỷ tỷ, Bia Đá tiền bối chắc chắn sẽ không sao cả, chúng ta có thể đi tìm ca ca, ca ca chắc chắn có biện pháp!"

Cành liễu rung động, như mới tỉnh giấc từ trong mộng, kích động nói: "Đúng, mang Ngũ ca đi tìm cao nhân!"

Tư Đồ Thấm cũng nói: "Đi, chúng ta trở về!"

Lập tức, do Vương Tôn khiêng bia đá, bước vào thông đạo giới vực.

Đi tìm cao nhân?

Bia đá thở dài gượng gạo.

Nó đối với việc mình có thể sống được nữa hay không cũng không thèm để ý, để ý nhiều hơn chính là muốn được kiến thức vị cao nhân từ trong miệng của người Thất muội này một chút, nhìn xem cao nhân đến cùng là một người như thế nào, bằng không nó có chết cũng khó có thể yên tâm!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!