Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1114: CHƯƠNG 1114: TỚI, MỘT NGÀY NÀY CUỐI CÙNG LÀ VẪN TỚI RỒI!

Lúc này, tại cửa thông đạo giới vực ở Đệ Tứ giới, số người tập trung ở đây không giảm, ngược lại còn nhiều hơn.

Tu sĩ khắp nơi đều tập trung ở đây, hoặc là lo lắng hoặc là thấp thỏm nhìn chằm chằm vào cửa thông đạo, sợ Cổ tộc lại công tới một lần nữa.

Ở trong nhận thức của bọn họ, đám người Đệ Thất giới kia bước vào Đệ Nhất giới có tỷ lệ thắng thật sự là quá thấp, gần như không khác gì muốn đi vào chỗ chết.

"Ai, đám người kia quá sốc nổi, sống thêm vài ngày không phải tốt hơn sao, chủ động đi tới Đệ Nhất giới làm cái gì?"

"Tiến vào Đệ Nhất giới, giải quyết ngọn nguôn của tai họa, cách làm việc của bọn họ, há lại chúng ta những kẻ phàm phu tục tử này là có thể hiểu được sao?"

"Vấn đề là thực lực của bọn họ đủ không? Nếu như bọn họ thua, Cổ tộc thừa thế công tới thì còn có ai có thể cản? Ta cảm thấy bọn họ quá sốc nổi rồi."

"Có đủ hay không thì phải đánh mới biết được, chúng ta cứ yên lặng chờ đợi kết quả đi."

"Không cần biết là thắng bại ra sao, bọn họ đều là anh hùng!"

...

Bọn họ có nói ra sự lo lắng của chính mình, có thì nói ra những lời tôn sùng không dứt, vô cùng kính nể đối với đám người này của Đệ Thất giới.

Mà đám người Thiên Cung cũng tương tự cũng không rời đi, bọn họ cùng nhau trông coi ở cửa thông đạo giới vực, sắp xếp chỉnh tề, khuôn mặt trang nghiêm đợi chờ đám người Đại Hắc trở về.

Ngoài đó ra, Dương Tiễn và Cự Linh Thần còn đang dẫn theo một đám Thiên binh đi quét dọn chiến trường.

Cự Linh Thần khiêng thi thể của một con Bạch Lang khổng lồ tới, mở miệng nói: "Thi thể con Lang yêu này vô cùng hoàn chỉnh, hơn nữa còn có tu vi Đại Đạo chí tôn, rất hiếm có, có thể tặng cho cao nhân."

Trên chiến trường tràn ngập pháp thuật, thần thông trải đầy trên mặt đất, không bị tan thành mây khói thì đã không tệ rồi, có rất ít thứ được bảo tồn hoàn chỉnh, mà bọn họ đã muốn tặng cho cao nhân thì tự nhiên phải cố gắng chọn thứ hoàn chỉnh.

Dương Tiễn gật đầu nói: "Quả thật không tệ, nhớ kỹ bảo mọi người phải nhớ, yêu quái mà bị nhiễm sương mù màu xám không rõ thì không thể lấy, đó là chất thịt bị ô nhiễm, cao nhân không thích."

Cự Linh Thần gật đầu liên tục, "Yên tâm, ta biết."

Bọn họ thu nạp thịt thú rừng, chính là để chờ đám người Niếp Niếp đi ra, làm chiến lợi phẩm mang về tặng cho cao nhân.

Từ đầu tới cuối, bọn họ không có ai đi hỏi đám người Niếp Niếp có thể trở về hay không, bởi vì bọn họ đều tin tưởng, chắc chắn có thể!

Về phần các tu sĩ khác, tự nhiên không có người nào đi sờ vào lông mày của Thiên Cung, lại không dám đi cướp thi thể yêu thú với Thiên Cung, có một số còn chủ động tới giúp đỡ một cách nhiệt tình.

Đúng vào lúc này, một cỗ không gian dao động đột nhiên truyền tới, một số tu sĩ có thần thức nhạy cảm biến sắc, thi nhau nhìn về phía phương hướng thông đạo giới vực.

Chỗ đó có một cỗ lực lượng đang nổi lên.

"Có ... có người muốn đi ra từ trong thông đạo giới vực!"

"Là ai? Là Cổ tộc, hay ... hay là đám người Đệ Thất giới kia?"

Quả tim của tất cả mọi người đều nhấc lên cao, đó là mong đợi lại là lo lắng.

Ngay sau đó, thông đạo giới vực hơi lắc một cái thì thấy một con chó trụi lông chậm rãi bước ra, sau lưng, mấy người Niếp Niếp trên mặt đều nở ra nụ cười tươi mà đi ra.

"Mau nhìn, là con chó mặc quần cộc kia, nó sống sót mà đi ra ngoài!"

"Không phải Cổ tộc, là đám người Đệ Thất giới kia, bọn họ ... bọn họ thắng?!"

"Không thể tưởng tượng nổi, đám người này thế mà thật đã bình định được đại kiếp, quá thần kỳ!"

"Nhìn thấy bọn họ đi ra, trong nháy mắt ta tê cả da đầu, cả người ta đều nổi lên da gà rồi!"

"Tuy rằng không biết tại sao, nhưng là ... thắng là tốt, tháng là tốt rồi a! Ô ô ô ----"

"Mọi người, đi theo cùng với ta, cùng tới bái các vị anh hùng chiến thắng trở về!"

"Bái các anh hùng chiến thẳng trở về!"

...

Quân Quân đạo nhân kích động cười lên ha ha nói: "Ha ha ha, ta biết Cẩu đại gia xuất chinh thì chưa từng thua trận!"

Nữ Oa cũng cười nói: "Có thể bầu bạn bên cạnh cao nhân, thực lực tự nhiên không được phép chất vấn, tầm mắt phải mở rộng ra, bằng không sẽ chỉ hạn chế trí tưởng tượng của ngươi!"

Tiêu Thừa Phong chua xót nói: "Ai, chúng ta chung quy chỉ là nhân viên ngoài biên chế, lúc nào mới có thể vào biên chế đây a? Quá nở mày nở mặt!"

Hắn tưởng tượng lấy, nếu như là mình, lúc này lại nói thêm vài câu nói mang tính phong cách mà nói thì tuyệt đối đủ để trở thành trend.

Sau đó, bọn họ cùng nhau bước lên trước, cung kính hành lễ chào hỏi.

Dương Tiễn và Cự Linh Thần thì mang theo thịt rừng tới, mở miệng nói: "Cẩu đại gia, đây là chúng ta cố ý thu dọn chiến trường, tìm ra được thịt rừng tốt, không chỉ có thực lực cường đại, hơn nữa trông ngon miệng, thậm chí có cả hai con yêu thú Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ, có thể mang về cho cao nhân."

Đại Hắc khẽ gật đầu, cao ngạo hững hờ nói: "Ừm, có lòng, đi ra một chuyến chúng ta quả thực không nên tay không mà về."

Sau đó, bọn họ không dừng lại, ở dưới cái nhìn chằm chằm ngập tràn kính úy của mọi người, đạp không mà đi, trở về phục mệnh với Lý Niệm Phàm.

Một mực chờ cho tới khi đám người Đại Hắc biến mất ở trong tầm mắt, mọi người lúc này mới như tỉnh dậy từ trong mộng, đưa mắt nhìn về phía thông đạo giới vực đi về Đệ Nhất giới, mãi cho đến rất lâu sau đó, mới có người dám bước vào Đệ Nhất giới để xác minh tình huống.

Tốc độ đám người Đại Hắc rất nhanh, đại đạo quấn thân, theo không gian vặn vẹo cái đã xuất hiện ở thông đạo giới vực đi từ Đệ Tứ giới về Đệ Thất giới, sau đó giẫm chân tiến vào Đệ Thất giới rồi đi thẳng về Thần Vực!

Không bao lâu sau, Lạc Tiên sơn mạch cũng đã thấy ở xa xa.

Lúc này, chân núi Lạc Tiên sơn mạch.

Tiểu hồ ly đang nhảy nhảy nhót nhót đi xuống núi, đi tới nơi nuôi dưỡng thù rừng, hai mắt sáng lấp lánh, bắt đầu chọn thú rừng về làm thịt.

Nàng ta làm xong công việc mà Lý Niệm Phàm giao cho, đây là ban thưởng của Lý Niệm Phàm cho nàng.

Đón ánh mắt của Tiểu hồ ly, trong nội tâm của đông đảo thú rừng đều hơi siết chặt, một số có tâm tính kém càng là lập tức rơi lệ.

Tới, một ngày này cuối cùng là vẫn tới rồi!

Bọn họ thi nhau rụt thân thể lại, giảm bớt đi cảm giác tồn tại của chính mình.

Cuối cùng, tiểu hồ ly chỉ vào Tam Túc Hắc Nha Vương, cười nói: "Xem qua xem lại thì thấy ngươi rất béo tốt, nấu canh chắc chắn uống sẽ rất ngon, chính là ngươi!"

"Oa? !"

Tam Túc Hắc Nha Vương giật mình, toàn bộ thân thể đều đang run rẩy lên, nước mắt cuối cùng không ngăn được nữa bắt đầu muốn rơi xuống.

Các yêu thú còn lại khác thì thi nhau thở phào nhẹ nhõm, một bộ dáng vẻ vẫn còn may không phải là ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!