Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1115: CHƯƠNG 1115: CÁI HỐ PHÂN KIA LÀ DÙNG ĐỂ LÀM CÁI GÌ?

Tiểu hồ ly an ủi: "Đi theo ta đi, yên tâm, sẽ không quá đau, hơn nữa làm thành thịt rừng rất thơm, tương lai luân hồi tới Địa Phủ, tuyệt đối có thể có được một đời sau tốt hơn, thành tựu không thể kém hơn so với hiện tại."

Tam Túc Hắc Nha Vương đứng tại chỗ thật lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, chật vật cất bước mà đi, mỗi bước đi đều cẩn thận, một bộ dáng vẻ tráng sĩ đi ra thì quyết không trở lại.

Những thú rừng khác thì đều để ý tới hắn, thi thoảng phát ra một tiếng gầm nhẹ thay cho lời an ủi.

"Xong, xem ra hôm nay ta là chạy không thoát khỏi vận mệnh trở thành một nồi nước! Cũng được, dính lấy tiên khí cảu cao nhân, ba vạn năm sau tuyệt đối lại là một hảo hán!"

Ngay khi nó cảm thấy xót xa cho bản thân mình thì dưới chân núi có tiếng bước chân.

Sau đó, đám người Niếp Niếp leo núi mà tới, nhìn thấy Tiểu hồ ly thì kinh ngạc hỏi: "Tiểu hồ ly, ngươi ở chỗ này làm cái gì?"

Tiểu hồ ly vui mừng nói: "A ..., các ngươi cuối cùng đã trở về, vậy sau này ta cuối cùng có thể không cần phải gánh nước vắt sữa nữa, ca ca đang bảo ta tới chọn thịt rừng để làm đồ ăn đây này."

Tần Mạn Vân cười nói: "Chọn thịt rừng thì xem như thôi, lần này chúng ta ra ngoài thế nhưng là mang theo không ít thịt rừng trở về, ở đây trước tiên để đó đã đi."

Nghe thấy lời này, Tam Túc Hắc Nha Vương đột nhiên giật mình một cái, kích động đến toàn bộ lông trên thân đều dựng lên, ở trong mắt nó, lúc này xung quanh Tần Mạn Vân giống như đều được bao phủ lên một lớp ánh sáng thần thánh vậy.

n nhân nha!

Vương Tôn cũng nói: "Đúng vậy a, thú rừng nơi này dù sao còn có thể tạo phân, trước tiên cố gắng đừng giết."

Nếu như đều giết hết, công việc thu phân gánh phân này của hắn thế nhưng là không còn, tuyệt đối không được a!

Tiểu hồ ly mở miệng nói: "Như vậy a, vậy thì được rồi."

Tam Túc Hắc Nha Vương như được đại xá, co cẳng lên phi nhanh trở về chỗ đám thú rừng, còn thiếu nhảy nhót chúc mừng.

Mà ở trên lưng Vương Tôn, Bia Đá kia cũng để ý tới đám thú rừng kia, lập tức bị khí tức trên người của bọn chúng làm cho rung động.

"Cái gọi là thú rừng đợi làm thịt này chí ít đều là Đại Đạo chí tôn, thậm chí có không ít Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ, khoản lớn a!"

"Không đúng, ở trên người của bọn nó dường như còn có sự dao động của bản nguyên, điều này sao có thể, bản nguyên Thất giới là trân quý cỡ nào, bọn chúng là thu hoạch bản nguyên như thế nào?"

"Ngoại trừ đợi để làm thịt rừng ra, còn phụ trách tạo phân? Đây là có ý tứ gì?"

Bia Đá sinh ra quá nhiều nghi hoặc, chẳng mấy chốc, lực chú ý của nó đã được hấp dẫn bởi cái hố to kia..

"Đó, đó là..."

"Hố phân? Khí tức bản nguyên?"

"Tại sao có thể như vậy?!"

Đầu óc Bia Đá vang lên ông ông, kết hợp với những gì hắn biết trước đó, trong nháy xâu chuỗi lại làm ra một lối suy nghĩ.

Đám thú rừng này được cao nhân nuôi dưỡng, ban bản nguyên cho bọn chúng, thậm chí để trong phân và nước tiểu đều ẩn chứa khí tức bản nguyên, đồng thời, vị Vương Tôn có thực lực cường đại kia phụ trách lấy phân gánh phân, mà thùng phân và xiên phân kia đều là Bản Nguyên Chí bảo ...

Lối suy nghĩ phán đoán này của hắn càng làm cho hắn kinh hãi hơn.

Vô cùng bạo tay, vô vô và vô cùng bạo tay a!

Loại phong thái muốn làm gì thì làm này đã vượt xa ra khỏi hạn chế của Thất giới!

Nó nhịn không được dùng thần thức hỏi: "Cái hố phân kia là dùng để làm cái gì?"

Niếp Niếp mở miệng nói: "Là dùng để bón phân cho thực vật ở hậu viện, ta và Long Nhi phụ trách mảng này."

Bón ... bón phân?

Đây coi là cái gì, phân bón bản nguyên sao?

Quỷ nhiên thích làm gì thì làm.

Mọi người tiếp tục đi về phía trên núi, chẳng mấy chốc đã đi tới cửa của Tứ Hợp viện.

Cửa khép hờ, Tiểu hồ ly lập tức đẩy cửa vào.

Lý Niệm Phàm ngạc nhiên hỏi: "A? Nhanh như vậy mà đã chọn được thú rừng làm thịt rồi sao?"

Tiểu hồ ly trả lời: "Tỷ phu, là mấy người Niếp Niếp trở về, còn mang về rất nhiều thịt rừng, cho nên ta không chọn nữa."

Lý Niệm Phàm lập tức vui mừng nói: "Bọn họ trở về rồi?"

Ngay sau đó, đám người Tần Mạn Vân cùng nhau đi vào, nói với Lý Niệm Phàm: "Chúng ta về rồi."

Đồng thời, đằng sau bọn họ còn kéo theo mấy con thú rừng.

Lập tức khiến Tứ Hợp viện trở nên náo nhiệt lại một lần nữa.

Lý Niệm Phàm vui vẻ cười nói: "Ha ha ha, về là tốt rồi, chuyến đi này thuận lợi chứ?"

Niếp Niếp nói thẳng: "Vẫn được, giải quyết một cái phiền phức lớn, nhưng vẫn còn sót lại một chút đầu đuôi."

Lý Niệm Phàm khen: "Vậy cũng đã tốt rồi, mọi chuyện không thể nóng vội, dần dần sẽ đến, chỉ cần người không sao là tốt rồi."

Tần Mạn Vân kiên định nói: "Công tử yên tâm, chúng ta sẽ càng cố gắng hơn."

Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, nói: "Được rồi, trước tiên đều ngồi xuống đi, Tiểu Bạch, ngươi nhanh pha cho mọi người trà canh mật ong tới giải khát đi."

Bía đá được đặt ở trong sân cùng với đống thi thể thú rừng kia, đang dùng thần thức đánh giá mọi thứ trong viện.

"Trời ạ, đại đạo bên trong viện này quả thực không cách nào đánh giá, trong không khí càng là ẩn chứa khí tức bản nguyên!"

"Khó trách bản nguyên của toàn bộ Đệ Thất giới lại nồng đậm như vậy, giống như ... ngọn nguồn chính là tới từ nơi này!"

"Chẳng lẽ cao nhân thật có thể sáng tạo ra bản nguyên sao? Không thể tưởng tượng nôi, nghe rợn cả người, phá vỡ lẽ thường!"

"Mọi thứ ở nơi này, xem như một chiếc ghế cũng là Bản Nguyên Chí bảo!"

Ngay vào thời điểm hắn rung động, một mùi chanh thơm nhàn nhạt chậm rãi bay tới, khiến tinh thần của hắn đột nhiên chấn động một cái.

Bên trong mùi thơm này, ngoại trừ có mùi hương thoang thoảng của chanh ra, còn có một mùi vị ngọt nhàn nhạt của mật ong, thấm vào ruột gan, chính là trà chanh mà Tiểu Bạch pha xong mang tới.

Mà ngoại trừ mùi thơm đặc biệt ra, quan trọng nhất là bên trong mùi vị đó còn ẩn chứa một cỗ khí tức thần dị, có thể tiêu trừ mệt mỏi, tẩm bổ thần hồn, ngoài ra còn có kỳ hiệu chữa thương!

Bia đá chỉ cảm thấy thần thức mình đã suy yếu tới sắp tiêu tán lại đạt được tẩy lễ, lập tức ổn định lại!

"Ta đây chỉ là ngửi một chút mùi thơm mà thôi, thế mà đã nghịch chuyển sinh tử?"

Hắn cảm thấy giống như ảo mộng vậy, đồng thời nhìn vào đám người Niếp Niếp đang thưởng thức trà chanh, từ khi sinh ra cho tới nay đây là lần đầu tiên hắn muốn ăn và ao ước ...

Loại trà này, uống một ngụm là có thể lên trời đi.

Sau đó, hắn lại chú ý tới câu chuyện của đám người Lý Niệm Phàm, có thể cảm nhận được sự bình yên và thân thiện của Lý Niệm Phàm, đây là một loại cảm giác như gió xuân ấm áp.

Rõ ràng là người mang lực lượng vượt quá sức tưởng tượng, nhưng vẫn ôn hòa nhã nhặn, không có một chút giá đỡ cao cao tại thượng nào, hơn nữa mỗi một dạng đồ vật bên người đều là một trận tạo hóa kinh thiên, ban cho mọi người một cách tùy ý.

Nếu không phải nhìn thấy tận mắt thì xem như thực sự không thể tin được trên thế giới lại có một con người hoàn mỹ đến vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!