Thời gian như nước, đảo mắt cái khoảng thời gian nửa tháng cứ thế lặng yên mà qua.
Lạc Tiên sơn mạch.
Vương Tôn đang chỉ đạo Tô Thần dọn phân, hài lòng gật đầu nói: "Không tệ, động tác dọn phân của tiểu tử ngươi trên cơ bản đã đạt tiêu chuẩn, xem như có tâm."
Trong nửa tháng vừa qua, Tô Thần đã hoàn toàn được Vương Tôn đồng hóa, mỗi ngày cẩn thận cho một đám thú rừng ăn, đồng thời làm công việc dọn phân tới rất có tâm.
Có một lần còn muốn đốn củi giúp Giang Lưu, chỉ có điều sau khi thử một phen thì mới phát hiện, tu vi của hắn cản bản không đủ để mà đốn củi, từ đó càng khẳng định thêm ngọn núi này không tầm thường.
So sánh với lúc tới, khí tức của hắn càng ngày càng thu liễm, nhuệ khí trên mặt hoàn toàn không còn, một thân trang phục sang trọng cũng mất, thay vào đó là một bộ quần áo bằng vải thô đơn giản, mặt mũi bẩn thỉu, hoàn toàn là dáng vẻ nông phu bình thường.
Đồng thời, trả qua nửa tháng rèn luyện này, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng thương thế trên người đã có chuyển biến tốt đẹp, ban đầu huyết mạch Chúa Tể bị rút ra hắn xem như không chết thì cũng sẽ trở thành người tàn phế, tu vi sẽ chỉ có lui chứ không tiến.
Tuy nhiên, bởi vì dọn phân, trong thân thể của hắn mơ hồ có một cỗ lực lượng giống như đang thức tỉnh, điều này làm cho hắn nhìn thấy hy vọng.
Sơn mạch này tuyệt đối là nơi mà cao nhân khó có thể tưởng tượng quy ẩn, ta có thể tới đây quả nhiên là được ông trời chiếu cố a!
Tuy rằng hy vọng xa vời, nhưng không cần biết con đường phía trước là gian nan cỡ nào, ta nhất định phải dốc hết toàn lực, ta muốn về Tô gia, ta muốn báo thù, ta muốn đoạt lại vinh dự của chính mình!
Lúc này Giang Lưu đi tới, đặt đống củi đã sắp xếp xuống, cười nói: "Được, Tô Thần huynh đệ có thể nghỉ một chút, lại nói một chút chuyện về Nguyên giới cho chúng ta nghe một chút."
"Đúng, dọn phân có thể từ từ mà dọn, không cần phải tập trung quá."
Vương Tôn cũng mỉm cười mà ngồi xuống, động tác thành thạo.
Rõ ràng ở sau khi ba người nhàn rỗi thường tán gẫu với nhau, đã không phải là lần một lần hai.
Tô Thần là một tên cuồng ma dọn phân, nếu không phải Vương Tôn và Giang Lưu thường xuyên khuyên bảo hắn thì hắn có thể dọn phân mà không kể ngày đêm, hắn thấy, đây chính là tu luyện!
Tô Thần thấy vậy thì chỉ có thể cười khổ thả công việc trong tay ra nhích lại gần, sau đó thì hít sâu một hơi, dường như đang ấp ủ điều gì đó.
Sắc mặt của hắn thay đổi một lúc, lúc này mới trầm giọng nói: "Ta có một thanh mai trúc mã, tên là Tiêu Yên Nhiên, vốn là ..."
Hắn vừa mới mở miệng, Vương Tôn lập tức mở miệng ngắt lời nói: "Dừng lại dừng lại, chúng ta không có hứng thú gì đối với chuyện tình cảm của ngươi, trực tiếp nói cho chúng ta biết một chút tình huống tu luyện ở Nguyên giới đi."
Tô Thần: "..."
Hắn đành phải đè nén thương cảm về chuyện tình cảm xuống đáy lòng, lại một lần nữa suy nghĩ một lúc, sau đó mới mở miệng nói: "Khác biệt lớn nhất giữa Nguyên giới và cấm khu thượng cổ ngay ở bản nguyên hiển hóa! Ở bên trong Nguyên giới, bản nguyên lộ ra trong không khí, có thể dùng để tu luyện giống như linh khí, chỉ có điều cần phải có tu vi cường đại đi khống chế, bên trong Nguyên giới thần thông công pháp có thể khống chế thao túng bản nguyên thì được gọi là nguyên kỹ."
Vương Tôn nói lời phân tích: "Xem ra năm đó đám người kia là chặt đứt bản nguyên Thất giới, dùng bản nguyên trấn áp sương mù màu xám không rõ, duy trì sự cân bằng của phong ấn, lúc này mới khiến cho bên trong Thất giới không còn bản nguyên."
Giang Lưu thì hiếu kỳ nói: "Nguyên kỹ? Thao túng bản nguyên còn cần học sao?"
Tô Thần bị vấn đề này lập tức làm cho nghẹn lại.
Các ngươi đây là no bụng mà không biết người chết đói a.
Hắn mở miệng nói: "Các ngươi đi theo cao nhân, xem như đốn củi dọn phân, vậy cũng là một loại tu hành vô thượng, hoàn toàn có thể thao túng bản nguyên, chỗ nào còn cần đi học nguyên kỹ."
Vương Tôn và Giang Lưu giật mình gật đầu, "Cũng đúng, chúng ta đứng ở sau lưng cao nhân, điểm xuất phát rất cao."
Bọn họ nhìn chằm chằm vào Tô Thần, ra hiệu hắn nói tiếp.
Tô Thần nói: "Bởi vì Nguyên giới tràn ngập lực lượng bản nguyên, bởi vậy hoàn cảnh tu luyện chắc chắn là cao hơn nơi này, không cần biết là tốc độ tu luyện hay là giới hạn tu luyện cao nhất đều sẽ cao hơn so với nơi này, vượt qua Đại Đạo chí tôn Đệ Tam bộ thì được gọi là Chúa Tể, bản thân ta sinh ra đã có được huyết mạch Chúa Tể, đáng tiếc lại yêu nhầm người, tiện nhân Tiêu Yên Nhiên kia thế mà ..."
"Dừng lại, dừng lại."
Vương Tôn vội vàng mở miệng cắt ngang, "Làm sao vậy, tiểu lão đệ? Quay tới quay lui lại tới chuyện tình cảm, đã nói chúng ta không có hứng thú đối với tình yêu của ngươi rồi mà."
"Thật xin lỗi, ta đã nhập quá sâu."
Tô Thần hiện vẻ mặt đau khổ nói lời xin lỗi, tiếp tục nói: "Tô gia ta ở bên trong Nguyên giới cũng là đại gia tộc có mặt mũi, nằm ở trong Vô Cực tinh trong Bắc Thiên tinh vực của Nguyên giới."
Lông mày Giang Lưu nhíu lại, mở miệng nói: "Bắc Thiên tinh vực? Nguyên giới tổng cộng có mấy đại tinh vực?"
"Bên trong Nguyên giới có tổng cộng bốn vực hai hải một tinh, bốn vực theo thứ tự là Bắc Thiên tinh vực, Nam Đẩu tinh vực, Tây Diệu tinh vực và Đông Hoa tinh vực, hai biển thì là Trụy Tinh hải và Phồn Tinh hải, cuối cùng là độc lập một viên tinh thần, tên là Nguyên tinh!"
Tô Thần một mạch kể ra, nhẹ nhàng nói.
"Nguyên tinh?"
Vương Tôn và Giang Lưu với ý thức nhạy cảm cho nên nghĩ một viên tinh thần cuối cùng này là không tầm thường.
Lấy một tinh thần đặt song song với tinh vực thì không nói, toàn giới được gọi là Nguyên giới mà viên tinh thần này còn gọi Nguyên tinh, trong này không có chuyện ẩn giấu trong đó thì thằng ngu cũng không tin.
Tô Thần mở miệng nói: "Ta không biết nhiều chuyện liên quan tới Nguyên tinh, chỉ biết viên tinh thần này là một tồn tại đặc thù, hơn nữa dựa vào thực lực của ta, ngay cả Bắc Thiên tinh vực cũng chưa hiểu hết được, thật sự là hổ thẹn."
Trên thực tế, nếu như không phải bởi vì hắn là Thiếu chủ của Tô gia, đọc qua rất nhiều cổ tịch, những tin tức này hắn cũng sẽ không biết được.
Dù sao, toàn bộ Nguyên giới thật quá rộng lớn, chưa kể hắn chỉ tu luyện trăm năm, cho dù có tu luyện mấy vạn năm, mười mấy vạn năm thì cũng không thăm dò hết được chứ nói chi là có nhiều nơi còn có bí ẩn, không phải người bình thường là có thể tiếp xúc tới.
"Đại Đạo Chúa Tể ở bên trong Nguyên giới có nhiều không?" Vương Tôn hỏi một cái vấn đề quan trọng.
"Rất ít, ở trong mỗi một cái tinh vực đều có thể đếm được trên đầu ngón tay."
Tô Thần mở miệng nói mà không cần phải suy nghĩ, đồng thời, hiển nhiên lại nghĩ tới huyết mạch Chúa Tể của chính mình, khuôn mặt có chút cô đơn.
Vương Tôn lại đứng người lên, vỗ vào bờ vai của hắn nói: "Được rồi, dọn dẹp một chút, chuẩn bị theo ta lên núi."
Tô Thần hơi sững sờ, sau đó thì trợn tròn mắt, hoảng sợ nói: "Lên ... lên núi?"