Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1124: CHƯƠNG 1124: KHÔNG, KHÔNG PHẢI, LÀ BỞI VÌ ĂN QUÁ NGON

Nửa tháng qua tới nay, vẫn luôn là Vương Tôn gánh phân lên núi, tuy rằng hắn rất hiếu kỳ vị cao nhân trên núi là như thế nào, nhưng hắn biết hắn không đủ tư cách, bởi vậy mà không dám hy vọng xa vời lên núi, mà bây giờ, thế mà cho hắn lên núi?

"Chuyện này, chuyện này ... ngươi không có đùa ta chứ?"

Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào Vương Tôn, giọng nói cũng đang run rẩy, quả tim nhảy loạn lên.

Vương Tôn cười nói: "Ta sẽ lấy chuyện này ra đùa ngươi sao? Cao nhân đã biết ta có thêm một tùy tùng, lần này cố ý yêu cầu ta mang ngươi theo."

Giang Lưu tiếp lời nói: "Cao nhân bảo hôm nay là thời gian cây Kiwi chín, cố ý mời chúng ta cùng nhau lên núi nhấm nháp, tiểu tử ngươi có vận khí tốt, đây chính là phúc lợi đặc biệt khi chúng ta làm việc dưới chân núi."

Ầm!

Đại não Tô Thần thiếu chút thì lập tức nổ tung, chỉ cảm thấy từng làn từng làn khí lưu bay thẳng đỉnh đầu khiến hắn gần như ngạt thở.

Trong đầu của hắn lật qua lật lại một câu, "Cao nhân bảo cho ta lên núi!"

Không cần biết là thịt rừng, thức ăn cho heo, tiều phu hay là dọn phân, không một cái nào không đang hiển lộ lên sự không tầm thường của cao nhân, hơn nữa từ trong lúc nói chuyện bình thường với nhau thì có thể nghe được, cỗ sùng kính kia của Vương Tôn và Giang Lưu đối với cao nhân.

Sắp gặp được nhân vật bực này, hắn sao có thể không kích động cho được.

"Đậu xanh rau muống, chuyện quan trọng như vậy làm sao các ngươi không nói sớm cho ta biết một chút? Để cho ta chuẩn bi một chút a!"

Đột nhiên, Tô Thần giật mình một cái, như mới tỉnh giấc từ trong mơ, tay chân luống cuống bắt đầu sửa soạn lại chính mình.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Tô Thần lúc này mới nhắm mắt đi theo Vương Tôn và Giang Lưu đi lên trên núi.

Dưới chân núi chỉ còn trơ trọi tấm bia đá, trông có vẻ cô đơn mà thê lương.

Bia đá: "Ta đúng là ngu xuẩn, tại sao ta phải huyễn hóa thành bia đá, quả kiwi a, ta là không ăn được."

...

Trên đường đi, nội tâm Tô Thần đều đang dời sông lấp biển, khi thấy một cái Tứ Hợp viện chậm rãi đập vào mi mắt thì toàn thân càng rung động.

"Tiểu tử ngốc, thả lỏng."

Vương Tôn an ủi một câu, sau đó cung kính tiến lên gõ cửa.

"Kẹt kẹt."

Tiểu Bạch mở cửa, nói với mọi người: "Các vị khách quý mời vào đi."

"Đa tạ."

Ba người cùng nhau hành lễ đối với Tiểu Bạch, sau đó thì cất bước tiến vào Tứ Hợp viện.

Trong lòng Tô Thần tràn đầy thấp thỏm, thở mạnh cũng không dám, vừa mới đi vào cửa, con ngươi của hắn đã co rút kịch liệt lại.

Chỉ cảm thấy không khí xung quanh dường như cũng ngưng kết lại, đây đương nhiên là một loại ảo giác, nguyên nhân chính là lực lượng bản nguyên ở chỗ này rất nồng nặc!

Nếu như so sánh thế giới bên ngoài là dòng sông, vậy cái viện tử này chính là biển cả, đây là nguồn gốc của bản nguyên, sinh sôi nảy nở ra thế giới bên ngoài!

"Ở chỗ này cho dù không tu luyện, thân tể đều sẽ được bản nguyên tẩm bổ, trở thành một tên cao thủ!"

Hắn tự nhận là đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng lúc bản thân ở bên trong loại hoàn cảnh này thì vẫn là giật nảy cả mình.

Xem như ở bên trong Nguyên giới, chắc chắn không tìm được ra nơi thứ hai có thể đánh đồng với nơi này!

Hắn không dám nhìn loạn, cúi đầu, chỉ là yên lặng đứng sau lưng Vương Tôn.

Lý Niệm Phàm nhìn thấy Tô Thần cẩn trọng như vậy thì cười nói: "Vị này chính là anh bạn nhỏ mới tới sao?"

Vương Tôn lập tức nói ngay: "Thừa Thánh Quân đại nhân, hắn gọi là Tô Thần, chưa thấy nhiều việc đời."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, hắn cũng đã nhìn ra, Tô Thần có hơi hướng nội.

Tô Thần hít sâu một hơi, cung kính nói: "Tiểu tử Tô Thần, bái kiến Thánh Quân đại nhân."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Đừng có khẩn trương, tranh thủ thời gian lại đây ngồi đi."

Vương Tôn và Giang Lưu mang theo Tô Thần ngồi xuống.

Trên bàn đã bày sẵn một đĩa kiwi được cắt ra thành từng miếng, kích thước đều nhau, phản chiếu vầng sáng.

Trên thịt quả màu xanh lục tràn ra một chút nước trái cây, ở giữa hơi vàng, với những hạt màu đen chỉ có ở những chú khỉ mới hái, tỏa ra từng đợt mùi thơm của trái cây.

Lý Niệm Phàm làm một cái động tác tay mời, "Mời đi, trước nếm thử hoa quả mới vừa mới ra lò."

"Thánh Quân đại nhân, vậy chúng ta từ chối thì bất kính."

Vương Tôn và Giang Lưu đều không khách khí, lấy một miệng kiwi đưa vào trong miệng.

Tô Thần tự nhiên cũng không dám làm mất thể diện của Lý Niệm Phàm, thận trọng theo mọi người cầm lấy một miếng kiwi, đưa vào trong miệng.

Thịt quả ẩm ướt mát mẻ đưa vào trong miệng, trong cái vị chua mang theo vị ngọt, trong nháy mắt bắt đầu bắt vị giác của Tô Thần làm tù binh, hắn không kịp chờ đợi dùng răng hơi khẽ cắn.

Trong chốc lát, nước trái cây chảy xuôi, vị ngọt xen lẫn vị chua như là núi lửa nổ tung trong miệng, đây là một loại mùi vị tổ hợp kinh điển, khiến tế bào khắp toàn thân Tô Thần đều đang run rẩy, hô to đã nghiền.

"Cái này ... đây thật là mùi vị mà trong nhân thế nên có sao?"

Tô Thần đang tự chất vấn chính mình, thậm chí cảm thấy một trận mộng ảo.

Loại mùi vị ngon tuyệt này căn bản là không cách nào để miêu tả, đủ để cho người ta phải chìm đắm trong đó.

Hắn không nghi ngờ chút nào, nếu để cho một số người thích vấn đề ăn uống mà biết được thì chỉ sợ có thể vì nhấm nháp một miếng mà đáp ứng đi làm bất cứ chuyện gì.

Quá trâu bò, đây chính là thế giới của cao nhân sao?

Tuy nhiên ngay sau đó, hắn chỉ cảm thấy pháp lực toàn thân giống như đạt được tẩm bổ, đang tăng trưởng một cách nhanh chóng, những lực lượng vốn đã mất đi kia đang trở về!

Thậm chí, hắn cảm thấy căn cơ mình bị rút đi ra cũng đang khôi phục trở lại!

Không ... không đúng, không chỉ có ngon thôi đâu!

Là ta quá nông cạn!

Đây rõ ràng là Thần quả, Thần quả khó có thể lường trước được!

Nội tâm Tô Thần đang gào thét, toàn thân đều nổi lên một lớp da gà.

Hắn ổn định sự tập trung, bắt đầu vận chuyển pháp lực trong cơ thể.

"Rầm rầm rầm!"

Cảnh giới hắn rơi xuống lại kéo lên như hỏa tiễn.

"Độ Kiếp."

"Đại Thừa."

...

"Kim Tiên!"

Chỉ một miếng kiwi, đã để cho căn cơ của hắn bình ổn lại, thực lực trở về tới cảnh giới Kim Tiên!

Tô Thần cảm nhận được cỗ lực lượng trong cơ thể, trong lúc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Không thể không nắm chặt nắm đấm, âm thầm nói: "Tô Minh, Tiêu Yên Nhiên, ta thật nên cám ơn các ngươi, nếu không phải có các ngươi thì ta làm sao lại ở trong tuyệt cảnh mà gặp được loại cao nhân này, càng là học được thần thông dọn phân, các ngươi chờ đó cho ta!"

Lý Niệm Phàm thấy Tô Thần chỉ ăn một miếng rồi ngôi im không nhúc nhích ở đó, nhịn không được hỏi: "Làm sao không ăn? Không hợp khẩu vị sao?"

Tô Thần bị dọa đến tâm can loạn chiến, vội vàng nói: "Không, không phải, là bởi vì ăn quá ngon, trong lúc nhất thời ta chìm đắm vào trong đó, cảm nhận."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!