Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1125: CHƯƠNG 1125: TÔ THẦN NHẬN THẦN KHÍ

"Vậy thì tốt rồi, ăn thấy ngon thì ngươi ăn nhiều một chút."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, sau đó nghĩ ra chuyện gì đó, mở miệng nói: "Đúng rồi, nhân tiện ngươi đến đây là lần đầu tiên, chắc là cũng chưa từng ăn những loại hoa quả nào khác đi, Tiểu Bạch, mang tới cho hắn một đĩa hoa quả khác."

Lời nói này lập tức đâm thủng tuyến lệ của Tô Thần, để nước mắt của hắn không cầm được mà rơi xuống, tay chân luống cuống đứng người lên, nức nở nói: "Cảm ơn, cảm ơn Thánh Quân đại nhân, nhận được hậu ái, ta thật là không thể báo đáp."

Lý Niệm Phàm trông thấy dáng vẻ của hắn thì trong lòng không thể không cảm khái.

Quả nhiên là một người hướng nội dễ cảm động, chỉ là một đĩa hoa quả mà thôi, thế mà lại để cho hắn cảm động tới thành ra như vậy, rất rõ ràng gia cảnh điều kiện không phải là rất tốt, bằng không thì cũng sẽ không chịu đi theo Vương Tôn để mà dọn phân.

Có điều, loại người này sẽ rất biết ơn người, bây giờ chính mình chỉ có hắn một chút ân huệ, đã khiến cho hắn cảm động tới như vậy, lần mua bán này rất đáng giá.

Chẳng mấy chốc, Tiểu Bạch bưng một đĩa hoa quả đi tới.

Tô Thần ứa nước mắt, yên lặng ăn hoa quả, mỗi một miếng ăn đều là ân tình như núi của cao nhân dành cho hắn và sự kỳ vọng của hắn như biển.

Những này đều là Bản Nguyên Thánh quả a, mỗi một loại đều ẩn chứa công hiệu khác nhau, hoặc chữa thương, hoặc dưỡng hồn, hoặc ngộ đạo, hoặc gia tăng pháp lực ...

Xem như ở bên trong Nguyên giới, Bản Nguyên Quả thụ đều là Thánh phẩm vô thượng, là bảo vật quý giá nhất trong mỗi một thế lực môn phái, đằng sau mỗi Bản Nguyên Quả thụ đều đại biểu cho gió tanh mưa máu vô tận, trái cây kết xuất ra thì không phải người có đại khí vận thì không thể ăn.

Tuy nhiên, trước mặt mình lại bày ra nhiều loại như vậy, xem như toàn bộ Nguyên giới cộng lại thì cũng không có nhiều loại Bản Nguyên Thánh quả như vậy đi...

"Đại La Kim Tiên."

"Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên."

"Cảnh giới Thiên Đạo!"

Cảnh giới thực lực của hắn rơi xuống, bây giờ gần như không cần tiêu hóa, trực tiếp chuyển biến thành thực lực, trở lại thời kỳ đỉnh phong.

Tô Thần gặp được đường sống trong chỗ chết, lòng tin tăng vọt trước nay chưa từng có.

Trong lòng sôi trào thầm nghĩ: "Huyết mạch Chúa Tể của ta tuy rằng không còn, nhưng mơ hồ có một loại huyết mạch khác đang được tẩm bổ mà thành, ta có thể gặp được cao nhân, thu hoạch được cơ duyên nghịch thiên như thế này, chỉ là một cái huyết mạch Chúa Tể thì làm sao có thể xứng đáng với phần may mắn này, thành tựu trong tương lai của ta tuyệt đối phải áo đảo trên huyết mạch Chúa Tể, vậy mới xứng đáng với sự bồi dưỡng của cao nhân!"

Mọi người vừa ăn, vừa gần gũi tình cảm với nhau.

Dần dần, Tô Thần cũng thả lỏng, bắt đầu kể lại chuyện mà chính mình gặp phải.

Bởi vì bị Giang Lưu và Vương Tôn mắng nhiều, cho nên hắn cũng không có ý định kể tỉ mỉ, chỉ nói là mình bị nữ nhân phản bội, huyết mạch bị tước đoạt, trục xuất tới nơi này, lúc này mới thành ra như vậy.

Lý Niệm Phàm nghe được câu chuyện của hắn thì không thể không sinh lòng đồng tình, thảo nào cho hắn ít trái cây mà hắn lại cảm động tới rơi nước mắt như vậy, người anh em này đã trải qua quá nhiều và có một trái tim thủy tinh.

Có điều ... những gì gặp phải thật là rất thê thảm, thế giới tu tiên quả nhiên không thiếu chuyện ngươi lừa ta gạt, vô cùng hung hiểm a!

Lại suy nghĩ cẩn thận một chút, hắn đột nhiên phát hiện người làm công việc lao động dưới chân núi gần như đều là người số khổ.

Giang Lưu thì bị người đuổi giết, chạy thoát thân tới tận đây, ở lại dưới chân núi là việc đốn củi, Vương Tôn thì cũng là bị người làm hại, tinh thần phân liệt, ở dưới chân núi làm việc dọn phân, bây giờ Tô Thần cũng là như vậy...

Cũng không dễ dàng a.

Nghĩ tới đây, hắn nói với Tô Thần: "Đã ngươi lựa chọn dọn phân thì như vậy đạo cụ ắt cũng không thể thiếu, ở chỗ này của ta vừa đúng có một cây gậy gỗ cho ngươi làm gậy khuấy phân heo đi, còn có, thùng phân cũng cấp cho ngươi một cái."

Tô Thần lập tức chấn động tinh thần, "Tạ ơn Thánh Quân đại nhân."

Gậy gỗ mà Lý Niệm Phàm cho hắn trông bình thường chẳng có gì lạ, nội liễm tự nhiên, chỉ là một cây gậy dài rất bình thường, nhưng là, khi hắn nhận vào trong tay thì có thể cảm nhận được rõ ràng ở trên cây gậy khuấy phân này truyền tới một cỗ khí tức bá đạo mà lăng lệ, dường như có thể lấy để mà chống trời, khuấy càn côn.

Còn có thùng phân ... cũng không tầm thường!

Lúc hắn làm Thiếu chủ, tự nhiên cũng có bảo vật trên người, nhưng là so với cây gậy khuấy phân cùng với thùng phân này thì giống như đom đóm và mặt trăng, khác biệt một trời một vực.

Thần khí!

Đây là Thần khí mà cao nhân ban cho ta a!

Đúng như những gì Vương Tôn sư phụ nói, cho dù là dọn phân giúp cao nhân thì cũng có đãi ngộ cao hơn so với bất kỳ Thánh nữ hay Thánh tử của tông phái nào, có thể nhặt ra cả một bầu trời!

Vì dọn phân cho cao nhân mà ta cảm thấy kiêu ngạo!

Sau đó, ba người Vương Tôn cám ơn sự khoản đãi của Lý Niệm Phàm, chuẩn bị đứng dậy cáo từ.

Lúc này, Niếp Niếp lại giơ tay nhỏ lên, tràn đầy mong đợi nói: "Ca ca, ca ca, ta và Long Nhi muốn đi ra ngoài chơi."

Thất giới thay đổi lớn, nàng ta tự nhiên muốn đi ra ngoài xem một chút, thuận tiện làm quen một chút, thu thập một chút tình báo.

"Nhanh như vậy mà đã không chịu ngồi yên rồi?"

Lý Niệm Phàm mỉm cười, sau đó nói: "Được, tuy nhiên làm việc phải khiêm tốn, chú ý an toàn có biết hay không?"

Niếp Niếp kích động nói: "A! Ca ca là tốt nhất! Ca ca yên tâm, ta và Long Nhi thế nhưng là rất lợi hại, sẽ không bị người khác bắt nạt."

Long Nhi thì nói: "Ca ca, ta muốn mang bò sữa con ở hậu viện cùng đi giải sầu một chút, nó một mực trước tới nay đều chưa từng được đi ra ngoài, thật đáng thương."

Bò sữa con ở hậu viện nói chính mình muốn đi ra ngoài đã không chỉ một lần, nó dù sao cũng còn có tính cách của một đứa nhỏ, không chịu ngồi yên.

"Mang bò sữa ra ngoài?"

Lý Niệm Phàm trong lòng khẽ động.

Bò sữa một mực nuôi dưỡng ở hậu viện, không gian hoạt động có hạn, quả thực cần ra ngoài giải sầu một chút, như vậy mới khỏe mạnh hơn để mà sản xuất sữa, trước kia ngược lại chính là thiếu sót của mình.

Hắn gật đầu nói: "Được thôi, vẫn là câu nói kia, an toàn là đệ nhất."

Một bên, hai mắt Tiểu hồ ly sáng lên, ôm chặt lấy Lý Niệm Phàm làm nũng nói: "Tỷ phu, ta cũng muốn ra ngoài, ta cũng muốn ra ngoài!"

Lồng ngực của nàng ma sát vào trên người Lý Niệm Phàm, mềm nhũn, khiến thân thể Lý Niệm Phàm mềm oặt lại, vội vàng nói: "Chuyện gì cũng phải từ từ, đừng chà xát, đừng chà xát!"

Tiểu hồ ly không buông tha, chà chát càng lợi hại hơn, "Tỷ phu, van ngươi, đồng ý người ta nha."

"Không được!"

Tuy nhiên, quát lạnh một tiếng lập tức khiến Tiểu hồ ly yên lặng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!