Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1126: CHƯƠNG 1126: BA NĂM, THIẾU CHỦ CUỐI CÙNG CŨNG TRỞ VỀ!

Đát Kỷ lấy ra sự uy nghiêm của người làm tỷ tỷ, mở miệng nói: "Niếp Niếp và Long Nhi vừa đi, hậu viện sẽ không có người nào tới quản lý, ngươi phải ở lại thay thế, chờ tu vi tiến thêm một bước mới được ra ngoài!"

"Nha..."

Tiểu hồ ly cụp đầu xuống, mím môi ủy khuất, khuất phục dưới dâm uy của Đát Kỷ.

Lý Niệm Phàm mỉm cười nhìn vào, nói lời an ủi: "Được rồi, còn rất nhiều cơ hội, lần sao có cơ hội thì ra ngoài chơi."

Hắn cân nhắc tới khuôn mặt xinh đẹp và đơn thuần của Tiểu hồ ly, cảm thấy vẫn là cố gắng bớt ra ngoài mới yên tâm, bởi ra ngoài sẽ dễ mang tới phiền phức.

Dù sao người đời cũng có câu hồng nhan họa thủy a.

Niếp Niếp và Long Nhi hào hứng mang theo bò sữa ra khỏi cửa.

Các nàng đi cùng với ba người Vương Tôn, đi xuống dưới núi, đi tới chân núi.

Bước chân Tô Thần dừng lại, đột nhiên hai đầu gối quỳ xuống đất cung kính với Vương Tôn, mở miệng nói: "Tiểu tử đa tạ Vương Tôn sư phụ thu giữ, truyền thụ thần thông dọn phân, đồng thời dẫn tiến ta tới gặp cao nhân, chỉ là thù lớn của tiểu tử chưa trả, bây giờ tu vi khôi phục, muốn đi về nhà một chuyến, nếu như may mắn sống sót trở lại sẽ báo đáp đại ân của sư phụ và cao nhân!"

"Khẩn cầu sự đồng ý của sư phụ!"

Hắn nói xong lập tức bắt đầu dập đầu, tuy nhiên lại bị Vương Tôn ngăn cản lại.

Không nhịn được khoát tay nói: "Được rồi, đại nam nhân có thù thì nên báo, lề mề chậm chạp thành dáng vẻ dì, muốn đi thì đi nhanh lên, lão tử chờ ngươi trở về báo ân!"

"Đa tạ sư phụ!"

Tô Thần cảm kích không thôi, hắn cũng không có vội rời đi mà là nhìn thoáng qua thùng phân và gậy khuấy phân mình đang cầm trong tay, mở miệng nói: "Thần khí cao nhân ban cho không thể để bị phủi bụi, trước khi đi, vẫn là xin để cho ta dùng cùng sư phụ cùng nhau dọn phân một lần!"

...

Nguyên giới.

"Giá, giá -- "

"Bò....ò... -- "

Hai cô gái nhỏ đang cùng nhau cưỡi trên một con bò sữa, vui vẻ nhìn xung quanh.

Con bò sữa rống to không ngừng đầy phấn khích, sải bước bốn móng chân.

Mà ở bên cạnh bọn họ thì là một thiếu niên mặc quần áo đơn giả, một tay cầm thùng gỗ, một tay khiêng trường côn đi theo.

Bọn họ tự nhiên là đám người Niếp Niếp.

Bây giờ Thất giới đã kết nối với nhau, tuy rằng Đệ Nhị giới còn cần một đoạn thời gian rất dài mới có thể khôi phục, nhưng là tự nhiên không ngăn được bước chân của bọn họ, trực tiếp vượt qua Đệ Nhị giới tiến vào Nguyên giới.

Sau đó ở dưới sự dẫn đường của Tôn Thần, đi vào bên trong Vô Cực tinh thuộc Bắc Thiên tinh vực.

Ở trong lúc Long Nhi đưa tay đã có khí tức bản nguyên vờn quanh mà tới, nhịn không được sợ hãi than nói: "Không hổ là Nguyên giới, hoành cảnh tu luyện ở nơi này cũng quá tốt, được bản nguyên tẩm bổ, đứa bé ra đời ở chỗ này đặt ở bên trong Thất giới trực tiếp chính là kỳ tài hiếm có!"

Niếp Niếp gật đầu nói: "Đúng a, may mà chúng ta có ca ca, mỗi ngày đều cho chúng ta ăn ngon, thiên phú lúc này mới không tới mức kém hơn so với thiên tài ở Nguyên giới."

Khóe miệng Tô Thần nhịn không được há ra, mở miệng nói: "Ha ha, hai vị tiên tử khiêm tốn rồi."

Hắn điên cuồng than phiền trong lòng.

Các ngươi có thể đừng có có khiêm tốn như vậy không? Khiêm tốn tới quá phận a!

Đi theo cao nhân, mỗi ngày ăn đều là Bản Nguyên Thánh quả, như vậy thì Nguyên giới làm sao có thể sánh được?

Đừng nói các ngươi, xem như một con lợn có đãi ngộ, thiên phú cũng tuyệt đối vứt bỏ xa đám gọi là thiên tài ở Nguyên giới ...

Tuy rằng hắn không biết Niếp Niếp và Long Nhi có tu vi là gì, nhưng đã đi theo cao nhân, vậy chỉ thiên phú mà nói thì tuyệt đối đã vượt qua sức tưởng tượng.

Niếp Niếp hiếu kỳ hỏi: "Đúng rồi, Tô Thần đạo hữu chuẩn bị báo thù như thế nào?"

Tô Thần nói: "Đằng trước chính là Thiên Hoàng thành, là phạm vi thuộc về Tô gia ta, ta dự định đầu tiên đi tìm hiểu tình huống của Tô gia một chút."

Mọi người vừa đi vừa trò chuyện với nhau, thi thoảng có thể thấy được tu sĩ Nguyên giới bay qua, cũng chẳng có khác biệt quá lớn nào với Thất giới.

Không bao lâu sau, ở trong một tòa thành trì bắt đầu hiển hiện lên từ đường chân trời, chính là Thiên Hoang thành.

Tòa thành trì này giống với tên của nó, tương đối hoang vắng, dựa vào những gì Tô Thần nói thì đây là thành trì tít ngoài rìa của Tô gia, hơn nữa ở gần Vạn Yêu sơn mạch, thường xuyên có yêu thú tới làm loạn, điều kiện các phương diện đều là kém nhất.

Ba người một bò tiến bước nhanh hơn, không đợi vào thành thì đã nghe được trên tường thành truyền tới một tiếng kinh hô khó có thể tin.

"Thiếu chủ?!"

Một tên thủ vệ bay thẳng xuống dưới, sau khi nhìn thấy rõ khuôn mặt của Tô Thần thì mới ngạc nhiên cao giọng nói: "Đúng là Thiếu chủ!"

"Cái gì? Là Thiếu chủ?!"

"Ba năm, Thiếu chủ cuối cùng cũng trở về!"

"Ha ha ha, ta biết Thiếu chủ sẽ không chết!"

"Nhanh đi báo tin cho Bao Đạt đại nhân!"

Sáu tên hộ vệ ở trên tường thành cùng nhau bay xuống, kích động tới xúm lại quanh người Tô Thần.

Tô Thần kinh ngạc đánh giá bọn họ, sau đó nói: "Các ngươi là ... hộ vệ lúc đầu của ta?"

"Đúng vậy a, Thiếu chủ, ta từng canh cửa giúp ngươi."

"Ta là hộ vệ của phủ Thiếu chủ."

"Thiếu chủ, bây giờ Tô Minh đã trở thành Thiếu chủ mới, chúng ta cũng bị đày tới nơi này."

"Thiếu chủ đã trở về, chức vị Thiếu chủ tự nhiên nên trả về cho chủ cũ!"

Mọi người ngươi một lời ta một câu, cảm xúc kích động dâng trào.

Nghe được lời trò chuyện của bọn hắn, sắc mặt Tô Thần không thể không trầm xuống, hai tay nắm thật chặt lại.

Quả nhiên a, Tô Minh không chỉ cướp huyết mạch Chúa tể của ta, bây giờ còn cướp luôn cả vị trí Thiếu chủ của ta!

"Thiếu chủ, Thiếu chủ!"

Lúc này, một thân ảnh đang phi nhanh chóng ra từ bên trong Thiên Hoang thành, đi thẳng tới trước mặt của Tô Thần, nhìn chằm chằm vào Tô Thần, hai mắt rưng rưng.

Sau đó lập tức quỳ lạy mà nói: "Thuộc hạ Bao Đạt, khấu kiến Thiếu chủ!"

Tô Thần tranh thủ đỡ hắn dậy, cũng kích động nói: "Bao Đạt, ngươi và ta lớn lên cùng nhau, biết tính tình của ta, không cần phải hành lễ."

Bao Đạt áy náy nói: "Thiếu chủ, ban đầu là ta không tốt, ba năm trước đây ta cần phải đi theo bên cạnh ngươi mới đúng!"

"Chuyện năm đó tạm không nói."

Tô Thần khoát tay áo, sau đó trịnh trọng nói lời giới thiệu: "Tới, ta giới thiệu cho các ngươi một chút, vị này là Niếp Niếp tiên tử và vị này là Long Nhi tiên tử, còn có vị này, là Bò Sữa tiền bối, tranh thủ thời gian hành lễ!"

Hai bé gái cùng với một con bò?

Đám người Bao Đạt choáng váng.

Có điều bọn hắn thấy Tô Thần giới thiệu cẩn thận như vậy thì cũng không tiện thất lễ, chỉ có thể đè xuống sự nghi hoặc trong lòng mà cung kính hành lễ.

Sau đó Bao Đạt mở miệng hỏi: "Thiếu chủ, ba năm qua ngươi đến tột cùng là đã đi nơi nào? Chúng ta đều cho là ngươi bị người hại."

Tô Thần thở dài nói: "Ta quả thật là bị người hạ, ngay cả huyết mạch Chúa Tể cũng bị Tô Minh rút đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!