"Cái gì? !"
"Huyết mạch Chúa Tể bị rút?"
"Khó trách thiên phú của Tô Minh đột nhiên trở nên nghịch thiên như vậy, hóa ra, hóa ra ..."
"Xong, toàn bộ xong."
Sắc mặt của mọi người đột nhiên thay đổi, bọn họ vốn còn trông cậy vào việc Tô Thần trở về mang theo bọn họ xông phi một lần, nguyện vọng này xem ra là tan vỡ.
"Tiện nhân Tiêu Yên Nhiên kia còn có tên súc sinh Tô Minh kia nữa, uổng phí Thiếu chủ ta năm đó tin tưởng hai người bọn hắn như vậy!"
Bao Đạt muốn rách cả mí mắt, tức giận mắng to, sau đó lại lo lắng nhìn về phía Tô Thần nói: "Thiếu chủ, ba năm qua ngươi sống chắc chắn rất khổ phải không?"
"Trước đó quả thực rất khổ, tuy nhiên cũng may cuối cùng có hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó, khổ tận cam lai."
Trong đôi mắt Tô Thần lộ ra vẻ hồi ức, cuối cùng nở ra nụ cười tự hào nói: "Ta có được một tạo hóa rất lớn!"
Bao Đạt vui mừng hỏi: "Là cái gì?"
Tô Thần gằn ra từng chữ một: "Dọn phân!"
Cái gì?
Dọn phân?
Bao Đạt trợn tròn mắt.
Một đám hộ vệ trợn tròn mắt.
Còn có một số quần chúng vây xem cũng trợn tròn mắt.
Bọn họ quả thực không thể tin vào tai của mình, còn tưởng rằng chính mình trúng phải huyễn thuật.
Lúc này, bọn họ đột nhiên để ý tới, trên người Tô Thần mơ hồ bay tỏa ra một chút mùi thối ...
Khuôn mặt Bao Đạt cũng có hơi bị bóp méo, khó mà tiếp nhận nói: "Thiếu ... Thiếu chủ, ngươi có thể lặp lại lần nữa không?"
"Vẻ mặt của các ngươi là thế nào, xem thường dọn phân sao?"
Tô Thần hơi nhíu mày lại, giơ hai tay lên nói: "Thấy không, cây gậy khuấy phân và thùng phân trên hai tay của ta, tất cả đều là Thần khí khó mà lường được, bây giờ ta sớm đã thoát thai hoán cốt, xưa đâu bằng nay!"
Mọi người thấy Tô Thần đang tự biên tự diễn ở đó, vẻ mặt càng trở nên nặng nề hơn.
Bao Đạt và một đám hộ vệ đưa mắt nhìn nhau, đều âm thầm lắc đầu.
Không cứu nổi.
Xem ra Thiếu chủ bị cướp mất huyết mạch Chúa Tể, chức vị Thiếu chủ cũng bị người cướp mất luôn, cuối cùng không chịu nổi được đả kích này cho nên ... điên rồi ...
Thậm chí đã bắt đầu có phán đoán là bị bệnh, dọn phân cũng có thể nói thành vô địch.
"Ô ô ô... Thiếu chủ!"
Có một số hộ vệ có hơi nhạy cảm đã không khống chế nổi chính mình, ríu rít ôm đầu khóc rống lên.
Nghĩ lại Thiếu chủ năm đó là thiếu niên anh tài cỡ nào, hoạt bát, tài giỏi và hiển hách ra làm sao, bây giờ nhìn lại, thành một người mặc áo vải, trong tay cầm thùng phân hô to dọn phân như một kẻ mất trí.
Tương phản cỡ này khiến bọn hắn những người thủ hạ này làm sao có thể tiếp nhận được.
"Khóc cái gì? Các ngươi xem thường ta sao?"
Tô Thần vội, lập tức quát lớn nói: "Hai vị tiên tử bên cạnh ta đây còn có bò sữa tiền bối này có thể làm chứng cho ta!"
Lời vừa nói ra, vẻ đồng tình trong mắt Bao Đạt càng sâu hơn.
Bản thân dọn phân còn chưa tính.
Còn gọi hai bé gái thành tiên tử.
Xưng bò sữa là bò sữa tiền bối.
Có thể thấy được chứng bệnh của Thiếu chủ đã tới một mức độ vô cùng nghiêm trọng.
Ba năm qua hắn đến tột cùng là đã trải qua những gì mới có thể biến thành dáng vẻ như thế này?
Bao Đạt hít sâu một hơi, chật vật khống chế lại tâm trạng của mình, vành mắt đỏ lên nói: "Thiếu chủ, ba năm qua ... ngài đã chịu khổ nhiều rồi!"
Tô Thần nhìn chằm chằm vào hắn, hỏi: "Bao Đạt, ngươi cũng không tin ta?"
"Tin! Ta tự nhiên tin Thiếu chủ!"
Bao Đạt gật đầu mà không hề nghĩ ngơi, nói tiếp: "Lúc ta còn nhỏ trôi dạt khắp nơi, nhận được sự coi trọng của công tử, tự lấy tên là Bao Đạt, chính là thề cả đời này phải báo đáp đại ân của công tử, công tử nói cái gì ta cũng tin!"
Dừng một chút hắn lại nói: "Công tử trở về không dễ, tranh thủ thời gian theo ta vào thành bày tiệc tẩy trần, còn có hai bé gái ... hai vị tiên tử và bò sữa ... tiền bối, cũng mời đi theo ta đi."
Lập tức, Bao Đạt mang theo đám người Niếp Niếp tiến vào thành trì.
Những hộ vệ khác đều nhìn vào bóng lưng của Tô Thần, nhịn không được mà lắc đầu than nhẹ, thổn thức không thôi.
"Thế sự khó lường a, Thiếu chủ năm đó phong thái cỡ nào a, ai cũng sẽ không nghĩ tới hắn sẽ lưu lạc tới tận đây."
"Vốn dĩ ta còn tưởng rằng Thiếu chủ trở về, không nói tới việc đoạt lại chức vị Thiếu chủ, chúng ta ít nhất có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này, bây giờ xem ra hy vọng trở nên mong manh."
"Được rồi, Thiếu chủ vĩnh viễn là chủ tử của chúng ta! Lúc trước chúng ta đều nhận không ít ân trạch của Thiếu chủ, bây giờ Thiếu chủ gặp nạn, chúng ta cũng không nên bàn tán ở sau lưng!"
"Đúng, canh gác cho thật tốt đi."
"Gần đây Vạn Yêu sơn mạch rất không bình thường, Thiếu chủ trở về, mọi người nâng tinh thần lên cao, bảo vệ tốt cho Thiếu chủ!"
Bên trong Thiên Hoang thành.
Bao Đạt đang nói thế cục trước mắt của Tô gia cho Tô Thần nghe.
Tình huống rất không lạc quan.
Hắn cảm thán nói: "Thiếu chủ, từ nửa tháng trước đó sau khi Tô Minh trở thành Thiếu chủ thì đã đẩy hết tất cả hộ vệ thân tín của ngài năm đó tới nơi xa xôi, thậm chí phụ thân ngài cũng bởi vì mạo phạm Tô Minh mà bị giam ở Thủy lao."
"Nửa tháng đến nay, Tô Minh biểu hiện ra thiên phú càng ngày càng mạnh, uy vọng ở Tô gia đã mơ hồ vượt trên ngài năm đó."
"Hơn nữa, còn mười ngày nữa chính là thời gian Nguyên Trì thánh cảnh, Tô Minh đang bắt đầu chuẩn bị."
"Ầm!"
Tô Thần đột nhiên vỗ bàn một cái, bên trong đôi mắt tràn đầy sự tức giận.
Giọng nói của hắn kích động tới run rẩy nói: "Cái tên Tô Minh này được, đúng là huynh đệ tốt của ta a!"
Chèn ép thân tín của hắn.
Giam giữ phụ thân của hắn.
Loại thủ đoạn này có thể nói là rút củi dưới đáy nồi, không lưu tình chút nào!
"Cướp chức vị Thiếu chủ của ta, nguyên lai là vì Nguyên Trì thánh cảnh."
Tô Thần híp mắt lại, chẳng mấy chốc đã nghĩ thông suốt chỗ mấu chốt trong đó.
Ba năm trước đây ám toán Tô Thần là vì cướp đoạt huyết mạch Chúa Tể của Tô Thần, bố cục ba năm trở thành Thiếu chủ của Tô gia, chính là vì thu hoạch được tư cách tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh!
Thực sự có thể nói là trăm phương ngàn kế, thận trọng từng bước a.
Bảo Đạt thở dài một tiếng, bất đắc dĩ mà nói: "Đúng vậy a, Tô Minh bây giờ đại thế đã thành, muốn đối phó được thật quá khó khăn."
Tô Thần cười lạnh, ngạo nghễ nói: "Yên tâm, ta đã trở về thì như vậy Tô Minh sẽ không đắc ý được bao lâu!"
Bảo Đạt nhìn thoáng qua sự hoạt bát của Tô Thần thì chỉ có thể thở dài trong lòng, không nói gì.
Hắn tức giận với sự tự tin của Thiếu chủ đến mức không nói nên lời.
Phán đoán bệnh, không cứu nổi.
Ngươi đi đối phó Tô Minh? Lấy cái gì để đối phó?
Dựa vào kỹ xảo dọn phân của ngươi? Hay là thùng phân cùng gậy khuấy phân?