Hắn vừa rồi chỉ là tìm Tô Thần khóc lóc kể lể, căn bản không có trông cậy vào việc Tô Thần có thể nghịch chuyển.
"Thiếu chủ bây giờ đã biến thành ra như vậy rồi, ta cũng chỉ cầu được an ổn, bảo vệ Thiếu chủ cho thật tốt, không buồn không lo sống qua ngày là được rồi."
Trong lòng Bao Đạt đang nghĩ như vậy.
Sau đó thì cười nói: "Thiếu chủ, không nói nữa, chúng ta đừng chỉ uống rượu mà hãy ăn chút đồ ăn, bảo các bằng hữu của ngươi cũng ăn nhiều một chút."
Niếp Niếp lắc đầu, nói thẳng: "Ăn không ngon, quên đi, chúng ta không ăn."
Mặc dù Long Nhi không nói chuyện, nhưng cũng không động tới đũa, rõ ràng cũng là tương đối ghét bỏ.
Mà ngay cả bò sữa ở bên cạnh, mặt đối mặt với một ít linh thảo trước mặt, miệng cũng không hề động.
Bao Đạt nhíu mày một cái, nhịn không được nói: "Thiếu chủ, những người bạn này của ngươi ..."
"Quả thực rất khó ăn."
Ai ngờ, Tô Thần lập tức ngắt lời hắn, rồi đứng dậy nói lời xin lỗi với đám người Niếp Niếp: "Thực sự xin lỗi, điều kiện nơi này đơn giản, hoàn toàn không đủ tư cách để chiêu đãi hai vị tiên tử và bò sữa tiền bối, chờ ta đoạt lại vị trí Thiếu chủ thì chắc chắn sẽ dùng tiên thảo linh dược đỉnh cấp chiêu đãi các ngươi."
"Thiếu chủ, ngươi cái này, cái này ..."
Bao Đạt trợn tròn mắt, cái cằm thiếu chút nữa thì rơi xuống trên mặt đất, một bộ dáng vẻ như gặp quỷ.
Điên rồi, Thiếu chủ bị điên hoàn toàn rồi a.
Đây là hoàn toàn bán chính mình cho hai đứa bé gái và một con bò sữa rồi?
"Được rồi, cái này không có gì mà phải xin lỗi cả, ta cũng không có hy vọng quá nhiều đối với những thứ của các ngươi."
Niếp Niếp mở miệng không sao cả.
Nàng ta và Long Nhi cũng không có ý xấu gì, chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, ở trong Tứ Hợp viên lâu rồi, uống nước đều là tạo hóa mà người ngoài nghĩ cũng không dám nghĩ, đi ra ngoài thì làm sao có thể ăn được những thứ ngưỡng mộ trong lòng.
"May mà lần này chúng ta mang theo bò sữa ra ngoài, tương đương với mang theo sữa bò trên người, không tới nỗi phải nhịn đói."
Long Nhi mỉm cười, ngay tại chỗ bắt đầu vắt sữa bò, sau đó thì uống.
Đậu xanh rau muống!
Những người kỳ lạ mà Thiếu chủ quen biết này đều từ đâu mà tới?
Khóe miệng Bao Đạt giật giật không ngừng, vừa tức giận lại vừa buồn cười.
Niếp Niếp hỏi Bao Đạt: "Đúng rồi, ngươi có muốn uống một chút hay không? Uống rất ngon."
Bao Đạt trực tiếp lắc đầu nói: "Không, không cần, các ngươi cứ uống đi."
Ngươi không thích thức ăn của chúng ta thì ta cũng không thèm khát gì sữa bò của ngươi!
Đúng là có cốt khí như vậy.
Tô Thần nhịn không được khuyên nhủ: "Bao Đạt, ngươi là huynh đệ của ta, sữa bò này rất không tệ, ngươi suy nghĩ cẩn thận một chút."
Bản thân hắn mặc dù chưa từng uống sữa bò, nhưng dù sao cũng là bò sữa mà cao nhân nuôi a, từ thùng phân và gậy khuấy phân mà cao nhân ban cho là có thể suy đoán ra được, phàm là những tứ xuất từ tay cao nhân thì chắc chắn đều thuộc tinh phẩm.
Bao Đạt kiên cường nói: "Thiếu chủ, ngươi không cần khuyên ta, không cần."
"Thôi được."
Tô Thần bất đắc dĩ mà lắc đầu, sau đó tự mình nghiêng người, mở miệng hỏi: "Hai vị tiên tử, sữa bò này ... ta có thể uống chút không?"
"Được a, a, cho ngươi một bát." Long Nhi rất thoáng đưa cho Tô Thần một bát.
"Tạ ơn."
Hai mắt Tô Thần sáng lên, vội vàng nhận lấy sữa bò uống ừng ực một hơi hết sạch.
"A -- "
Sảng khoái!
Hắn chỉ cảm thấy lực lượng vô tận đang tràn ngập khắp cơ thể mình, lực lượng ẩn chứa bên trong sữa bò này vượt qua bất kỳ loại thiên tài địa bảo nào mà trước kia hắn từng ăn, thậm chí còn khiến hắn có một loại cảm giác như thoát thai hoán cốt.
Tô Thần kích động đến thân thể đều đang run rẩy, "Ta biết mà, đây quả nhiên là Thần sữa siêu cấp a!"
Hắn yên lặng nhìn thoáng qua Bao Đạt, không thể không âm thầm thở dài, huynh đệ a, lần này ngươi bỏ qua một tạo hóa lớn rồi a.
Bao Đạt cũng đang nhìn Tô Thần, cũng âm thầm thở dài.
Thiếu chủ a, ngươi sống thế nào mà lại phải tới mức như thế này a!
Đột nhiên, ngoài cửa truyền tới một trận tiếng hô hoán huyên náo.
"Không tốt, yêu thú công thành!"
"Nhanh, thú triều tới rồi! Mọi người sơ tán đi, tất cả những ai có tu vi thì đều lên tường thành!"
"Có chuyện gì xảy ra vậy? Bình thường cũng chỉ là hai ba con đại yêu với tiểu yêu, làm sao lại đột nhiên phát sinh thú triều?"
"Thật nhiều thật nhiều a, có yêu tinh đã công tới đây!"
Bước chân hốt hoảng kèm theo tiếng thét chói tai của mọi người khiến sắc mặt của mọi người đều biến đổi.
Bao Đạt càng là vội vàng đứng người lên, lo lắng nói: "Thiếu chủ, ngài cứ ở chỗ này chờ đợi là được rồi, ta đi ra ngoài xem một chút."
Dứt lời, thân hình thoắt một cái, nhanh chóng bay ra khỏi cửa.
Lúc này, trong thành trì còn chưa tính là quá hỗn loạn, nhưng là trên trời cao thế nhưng là lại có rất nhiều yêu thú phi hành đang bay lượn.
Bao Đạt nhanh chóng chạy lên tường thành, giương mắt nhìn tới thì lại đột nhiên hít vào một ngụm khí lạnh.
Đã thấy toàn bộ Thiên Hoang thành đã bị vô số yêu thú bao vây lại, trên người của bọn chúng tỏa ra khí tức cuồng bạo, yêu khí trùng thiên, đang nhìn chằm chằm vào nơi này.
Thậm chí mơ hồ có mấy cỗ khí tức kinh khủng truyền tới, khiến Bao Đạt đều cảm nhận được một trận áp lực.
Bao Đạt nặng nề mà hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Một tên thủ vệ mở miệng nói: "Không biết a, chuyện đột nhiên xảy ra, cũng không biết có chỗ nào đắc tội đám yêu thú này."
Một tên thủ vệ khác mong đợi nói: "Bao đại nhân, Thiếu chủ thế nào? Nếu như Thiếu chủ khôi phục tu vi thì tuyệt đối không sợ những con yêu thú này."
"Thiếu chủ... Ai."
Bao Đạt chỉ chỉ vào đầu của mình, "Không nói cũng được, chúng ta nhất định phải nghiêm phòng tử thủ, tuyệt không thể để cho đám súc sinh này xông vào thành trì làm Thiếu chủ bị thương!"
Lời vừa nói ra, quả tim của tất cả mọi người càng trở nên nặng nề hơn nữa.
Bao Đạt chậm rãi bay vào không trung, khí thế toàn thân cuộn trào lên, tuôn về phía đám yêu thú, tiếp tục mở miệng nói: "Các đồng đạo Yêu tộc, chúng ta chính là người của Tô gia, các ngươi công kích Thiên Hoang thành một cách tùy ý như vậy thì không sợ phải thừa nhận lửa giận của Tô gia sao?!!"
"Tô gia?"
Một tên tráng hán với cái đầu sư tử chậm rãi bước ra với cự phủ cầm trong tay, cười ha ha mà nói: "Nói thật cho ngươi biết, Tô gia không chỉ sẽ không đối phó chúng ta mà sẽ còn cho chúng ta một số chỗ tốt!"
Lại là một tên Hắc Hùng tinh mở miệng nói: "Các ngươi đều đã bị Tô gia từ bỏ, thế mà còn đánh lấy cờ hiệu của Tô gia, thật sự là buồn cười."
Lập tức, chnugs yêu phát ra một tiếng cười chế giễu trêu tức.
"Bị từ bỏ rồi?"