Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1129: CHƯƠNG 1129: LÀ AI NÓI THIẾU CHỦ BỊ BỆNH?

Sắc mặt Bao Đạt tái đi, trong nháy mắt đã nghĩ tới một loại khả năng, tức giận mắng to: "Tô Minh cái tên chó chết kia!"

Tô Minh đẩy bọn hắn tới đóng quân ở Thiên Hoang thành không nói, thế mà còn muốn lợi dụng đám yêu quái này hoàn toàn loại bỏ mọi người!

Loại thủ đoạn tàn nhẫn này quả thực là ác độc, quả thực là hung ác tới cực điểm.

Chỉ vì, bọn họ trước kia là thân tín của Tô Thần!

Hắn trầm giọng nói: "Vậy thì căn bản không có chuyện để bàn, mọi người chuẩn bị sẵn sàng tử chiến đi!"

"Tử ... Tử chiến?"

Mọi người mím chặt môi, vẻ mặt đều có hơi trắng bệch.

Ngoại trừ con Sư Tử tinh và Hắc Hùng tinh kia ra, còn có một con hổ mắt vàng răng kiếm đi ra, đều làm cho người ta cảm nhận được áp lực rất lớn.

Trên người ba con Yêu Vương to lớn này có được lực lượng pháp tắc vô tận vờn quanh, tất cả đều đạt tới cảnh giới Thiên Đạo!

Mà ở Thiên Hoang thành này, ngoại trừ Bao Đạt miễn cưỡng tiến vào cảnh giới Thiên Đạo ra, những người khác đều là Đại La Kim Tiên và Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên không giống nhau, thực lực chênh lệch rất rất nhiều.

"Không cần phải nhiều lời với bọn hắn, tranh thủ thời gian giết!"

Sau khi Hổ yêu phát ra một tiếng hổ gầm, sau đó thì giơ hổ trảo lên, ngưng tụ thành một cái bóng mờ rất lớn, hóa thành trọng chùy đập về phía Thiên Hoang thành!

"Bày trận, bày trận!"

Bao Đạt thét gào, pháp lực toàn thân phun trào giống như thủy triều, cùng với pháp lực của những người khác hội tụ ở trên bầu trời của Thiên Hoang thành, hình thành một cái trận pháp phòng ngự.

"Ầm ầm!"

Công kích của Hổ yêu bị ngăn cản, tuy nhiên, sau đó thì công kích của Hắc Hùng tinh và Sư Tử tinh đã tới.

Chiến phủ (Rìu chiến) của Sư Tử tinh bắn ra, đón gió hóa thành ngọn núi nhỏ, lưỡi rìu chém thẳng xuống, Hắc Hùng tinh thì trong tay cầm một cái Lang Nha bổng, cũng đập mạnh xuống!

"Ầm!"

Trận pháp phòng ngự run rẩy kịch liệt, sau đó thì vỡ vụn giống như một tấm gương, biến thành từng điểm từng điểm ánh sáng phiêu tán đi.

Đám người Bao Đạt bị lực phản chấn gây thương tích, thân thể từng người đều bị bay ngược xuống, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt ảm đạm.

"Ha ha, nhiệm vụ lần này quá đơn giản, kết thúc đi."

Hổ yêu cười lạnh, thân thể khổng lồ đã đi tới cổng thành trì, thân thể của nó huyến hóa ra còn cao hơn so với cửa thành, từ trên cao ra lệnh nhìn vào trong thành một chút, bên trong đôi mắt đầy vẻ thách thức.

Tuy nhiên ngay sau đó, ánh mắt của nó chính là có hơi khựng lại, như ngừng lại ở một cái phương hướng.

Ở nơi đó, không biết lúc nào, một thân ảnh cầm trong tay một cây trường côn đứng ở trên tường thành, trường côn chỉ lên trời, trực diện đối với đầu hổ, một cỗ khí tức lạnh lùng chậm rãi lan tràn ra.

"Đó, đó là ... Thiếu chủ?!"

Bao Đạt cũng nhìn thấy âm thanh kia, con ngươi lập tức đột nhiên co rụt lại, lo lắng gào thét nói: "Thiếu chủ chạy mau! Ngươi đã không còn là ngươi của năm đó!"

"Thiếu chủ, là Thiếu chủ a!"

"Thiếu chủ đứng ở nơi đó làm cái gì? Thế mà còn đang đùa nghịch!"

"Xong, Thiếu chủ khả năng là phát bệnh, đoán chừng hắn cảm thấy mình vô địch thiên hạ rồi đi!"

"Nhanh, mọi người nhanh đi bảo vệ Thiếu chủ!"

Đông đảo hộ vệ đều luống cuống.

Bảo Đạt càng là như bị hỏa công tâm, lại phun ra thêm một ngụm máu nữa, sau đó bay về phía Tô Thần.

"Đều lùi xuống cho ta!"

Một tiếng quát lạnh truyền ra từ trong miệng của Tô Thần, hắn lạnh lùng nhìn vào Hổ yêu, lạnh lùng cao ngạo nói: "Chỉ mấy con yêu vật mà cũng dám giương oai tại Thiên Hoang thành của ta? Ăn một gậy của ta!"

Vừa dứt lời, hắn đã bay lên không trung, giơ trường côn trong tay lên cao, treo ngược rồi đập về phía đầu của Hổ yêu!

"Không, Thiếu chủ! ! !"

Đám người Bao Đạt thấy vậy thì như muốn rách cả mí mắt, hò hét không thôi.

Hổ yêu kia thì không thể cảm nhận được khí tức trên người Tô Thần là mạnh cỡ nào, vừa mới bắt đầu còn có chút mộng, tuy nhiên sau khi nghe được lời nói của đám người Bao Đạt thì bên trong đôi mắt lập tức lộ ra nụ cười khinh thường.

Hóa ra người được chuẩn đoán là có bệnh.

Chỉ là một con kiến hôi mà còn ảo tưởng lật trời?

Nó giơ hổ trảo lên một cách tùy ý, chuẩn bị sẵn sàng hất bay Tô Thần đi như một con ruồi.

Đứng trước mặt hổ trảo to lớn, Tô Thần quả thực như là một con ruồi, cả hai va chạm thẳng vào nhau.

"Cờ rốp!"

"Ngao ô!"

Khuôn mặt bình tĩnh của Hổ yêu đột nhiên biến thành xoắn xuýt, Hổ trảo kia lập tức vỡ vụn, lực lượng kinh khủng tàn phá, da tróc thịt bong, trông thôi mà giật cả mình.

"Không phải hắn bị bệnh sao? Sao có thể mạnh như vậy?!"

Hổ yêu càng tức giận hơn, vội vàng lui về phía sau nói: "Ta đã hiểu, đám người các ngươi chắc chắn là đang cố ý nói như vậy để cho ta thiếu cảnh giác, quá gian trá!"

"Người này không giống bình thường, mọi người liên thủ cùng nhau loại bỏ hắn!"

Hắc Hùng tinh và Sư Tử tinh nhìn chằm chằm vào Tô Thần, liên thủ với nhau không chút do dự công kích về phía Tô Thần.

"Giảo Thỉ côn pháp, càn quét bát hoang!" (Giảo Thỉ côn: gậy khuấy phân)

Sắc mặt Tôn Thần bình thản, một tay cầm côn, một chiêu Thần Long Bãi Vĩ, thân thể xoay tròn một vòng ở trên không trung.

"Răng rắc!"

Lang Nha bổng trong tay Hắc Hùng tinh và lưỡi búa của Sư Tử tinh theo tiếng mà đứt mà gãy, vô cùng dứt khoát.

"Điều này sao có thể? !"

Thân thể của hai con yêu tinh này còn đang ở vào giữa không trung, hận không thể trừng mắt tới tròng mắt lòi ra ngoài.

Pháp bảo của bọn nó tuy rằng không thể nói là chí bảo đỉnh cấp, nhưng cũng không phải thứ bình thường, trên đó còn nhiễm lấy một chút khí tức đại đạo, thiên địa cũng khó mà làm tổn hại, ấy thế mà bây giờ lại bị một cây gậy gỗ quét qua thì hỏng mất rồi?

Đó là gậy gì?

Còn không đợi bọn chúng hết chấn kinh, cây gậy đã rơi vào trên người bọn chúng, một côn quật bọn chúng xuống, lực lượng kinh khủng trấn áp chúng nó tới không cách nào động đậy, ngã xuống đất mà không dậy nổi.

Còn tên lão Hổ tinh kia chuẩn bị tiếp tục lao tới, vừa lao tới trước mặt Tô Thần thì dừng lại ngay, mắt hổ trợn tròn lên, một mặt lúng túng và sợ hãi.

Tô Thần cũng không khách khí, vung tay bao bọc đầu hổ chính là một gậy, đánh nó cũng phải đổ nhào trên mặt đất.

Trong nháy mắt, ba con Yêu Vương không ai bì nổi tất cả đều bởi một côn mà bị trấn áp, run lẩy bẩy.

Trên tường thành, đám người Bao Đạt thấy vậy thì đều choáng váng, không hẹn mà cùng đưa tay lên mắt dụi dụi con mắt của mình, thật lâu cũng không cách nào hoàn hồn trở lại.

"Đó ... đó thật là Thiếu chủ?"

"Quá lợi hại, lấy một trọi ba, hơn nữa đều là một chiêu miểu sát!"

"Là ai nói Thiếu chủ bị bệnh? Thế này con mẹ nó mà bị bệnh sao? Đây rõ ràng là ngưu bức thật a!"

Toàn thân Bao Đạt càng là kích động tới run rẩy, vừa mừng vừa sợ.

"Đó ... đó thật là gậy khuấy phân sao? Pháp bảo của Yêu Vương ở trước mặt cây gậy đó đều chẳng khác gì cành củi khô, quá kinh khủng!"

"Còn có Thiếu chủ cường đại như vậy, ngươi nói với ta chỉ là dọn phân?"

"Kỳ ngộ, Thiếu chủ tuyệt đối đã gặp được tạo hóa vượt quá sức tưởng tượng thì mới có thể như vậy a!"

"Vậy, vậy, sữa bò kia ... có thể cũng là bảo bối nghịch thiên nào đó hay không?"

Bao Đạt bỗng nhiên sững sờ, cười cười rồi đột nhiên lại khóc...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!