Bao Đạt giống như cười mà không phải cười, như khóc mà lại chẳng phải khóc, liên tục làm động tác hít thở sâu, đau lòng tới thân thể đều đang run rẩy.
Hắn nghĩ tới lời cố gắng khuyên nhủ chính mình của Thiếu chủ thì càng khẳng định thêm sữa bò kia là không tầm thường.
Chính mình trước đó kiên cường cái gì chứ? Trước tiên cứ phải nếm thử cái rồi lại nói a!
Có một số sữa, một khi bỏ lờ thì không còn a!
Bảo hắn quay đầu đi yêu cầu Niếp Niếp và Long Nhi thì hắn tuyệt đối không dám.
Như là đã xác định Thiếu chủ là bình thường thì như vậy việc Thiếu chủ cung kính với hai đứa bé gái và con bò sữa kia như thế thì đã nói lên bọn họ chắc chắn đều là nhân vật lớn, không thể đắc tội một chút nào, Bao Đạt tự nhiên không dám mở miệng.
Lúc này, Tô Thần đã trở lại thành trì, mở miệng nói: "Bao Đạt, Bổn Thiếu chủ thắng ngươi rất không vui sao? Sao mà cười tới còn khó nhìn hơn so với khóc vậy?"
Bao Đạt đỏ cả vành mắt, giọng nói khàn khàn nói: "Thiếu chủ, ngươi hiểu, ta đây là đang đau nhức trong lòng, ta muốn yên tĩnh."
Tô Thần an ủi: "Cơ duyên bỏ qua thì bỏ qua, không cưỡng cầu được."
"Ai."
Bao Đạt thở dài một tiếng, sau đó thì ánh mắt rơi vào trên cái gậy khuấn phân trong tay Tô Thần, kích động nói: "Thiếu chủ, cái gậy này ... cái gậy này đến tột cùng là Thần khí gì? Sao mà cường đại tới vậy?"
Hắn nhìn chằm chằm vào gây cậy khuấy phân, ngó trái nghía phải trông thế nào cũng chỉ là một cây gậy gỗ bình thường không có gì lạ, thậm chí có nhiều chỗ giống như còn có chút mài mòn, hoàn toàn không giống với dáng vẻ của Thần khí.
Tô Thần vuốt ve trường côn, thản nhiên nói: "Không, nó là một cây gậy khuấy phân."
Hơi thở của Bao Đạt lập tức bị kiềm hãm, sau đó lại hỏi: "Thiếu chủ, trong khoảng thời gian qua ngươi chắc chắn là đạt được kỳ ngộ kinh thiên đi!"
Trên mặt Tô Thần nở ra nụ cười tươi, gật đầu nói: "Không sai, ta thành công được nhận vào làm công việc dọn phân!"
Hơi thở của Bao Đạt lại bị kiềm hãm một lần nữa, lập tức im lặng.
Còn có thể nói chuyện cho thật tốt hay không!
Trước kia ngươi không phải là một Thiếu chủ như vậy!
Tô Thần nhìn hắn một cái, nói ra lời nói cao thâm khó lường: "Đây là một loại cảnh giới, ngươi không hiểu."
Bao Đạt: "..."
Tô Thần khoát tay áo, "Được rồi, các ngươi đi xử lý đám yêu tinh bên ngoài một chút đi rồi theo ta chuẩn bị một chút cùng nhau trở về Tô gia, đoạt lại vị trí Thiếu chủ của ta!"
Thân thể Bao Đạt và các hộ vệ ở xung quanh đều chấn động, kích động nói: "Tuân mệnh, Thiếu chủ!"
Ở sau khi Tô Thần xử lý ba con Yêu Vương kia xong, đám tiểu yêu còn lại kia chạy trốn thì chạy trốn, đừng nhìn yêu khí ngút trời, thật ra thì chỉ là một đám ô hợp mà thôi, lập tức không còn bóng dáng.
Cho nên việc dọn dẹp cũng rất nhanh.
Một lát sau, mọi người chờ xuất phát, đi theo Tô Thần đi thẳng tới Tô gia!
Niếp Niếp tò mò mở miệng hỏi: "Tô Thần ca, ngươi đây chính là đi đoạt lại chức vị Thiếu chủ của ngươi sao?"
Trong lòng Tô Thần đột nhiên nhảy một cái, sau đó thì bắt đầu biểu hiện trung thành không chút suy nghĩ: "Tiên tử không nên hiểu nhầm, chức vị Thiếu chủ này trong mắt của ta chỉ là một đống phân, ta yêu thích nhất chính là dọn phân, phần yêu thích này thiên địa có thể chứng giám, nhật nguyệt có thể tỏ bày! Xin nhất định phải để cho ta làm công việc dọn phân!"
Ở một bên, Bao Đạt và một đám hộ vệ nghe được thì con mắt nổ đom đóm, đầu vang lên ông ông.
Lại nghe, Tô Thần tiếp tục nói: "Lần này ta trở về chỉ vì để báo thù, không thể để cho Tô gia rơi vào trong tay của Tô Minh, còn có chính là vì Nguyên Trì thánh cảnh."
Niếp Niếp và Long Nhi đãn lần thứ hai được nghe cái tên này cho nên hỏi: "Nguyên Trì thánh cảnh?"
Tô Thần trả lời: "Nguyên Trì thánh cảnh có lai lịch bí ẩn, có ngươi suy đoán là nơi bản nguyên Nguyên giới tụ tập, trong đó trải rộng cơ duyên, ở trên Thiên Cực tinh có một cái Nguyên Trì thánh cảnh, mỗi trăm năm mở ra một lần, được tứ đại thế gia cùng nhau quản lý, đồng thời ước định, mỗi lần mở ra thì phái người của mình đi vào, mỗi người dựa vào cơ duyên."
Niếp Niếp và Long Nhi gật gật đầu, có vẻ hơi không hứng lắm.
Thánh cảnh có ngưu bức nữa, cơ duyên có lợi hại hơn nữa thì cũng làm sao có thể sánh được Tứ Hợp viện?
Tô Thần hiển nhiên là nhìn thấu được suy nghĩ của các nàng, không nói Niếp Niếp và Long Nhi, tuy rằng hoàn cảnh tu luyện bên trong Nguyên Trì thánh cảnh được biết tới là rất tốt, nhưng hắn vẫn cảm thấy không tốt bằng mùi của hố phân.
Hắn nói lời giải thích: "Hai vị tiên tử, Nguyên Trì thánh cảnh tự nhiên không tính là gì, nhưng ở trong đó có mọc Thánh quả, ta là cảm thấy cao nhân có thể sẽ thích ..."
"Hoa quả? !"
Hai mắt Long Nhi và Niếp Niếp lập tức sáng tỏ, kích động nói: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Thánh cảnh này phải đi một chuyến, cuối cùng sắp có hoa quả mới!"
...
Bên trong Tô gia.
Tô Minh đang cùng với Tiêu Yên Nhiên lập mưu tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh.
Hai mắt Tô Minh lộ vẻ nóng bỏng, kích động nói: "Bây giờ ta đã làm Thiếu chủ của Tô gia, danh ngạch tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh chắc chắn sẽ có ta, chỉ cần tiến vào bên trong tìm được Ngưng Huyết quả thì như vậy đủ để hoàn toàn kích phát huyết mạch Chúa Tể trong cơ thể ta, tương lai chắc chắn sẽ bước vào Chúa Tể!"
"Chúc mừng Minh ca ca, mọi chuyện đều đang tiến hành dựa theo kế hoạch đã vạch ra, đang từng bước một đi về phái con đường cường đại."
Tiêu Yên Nhiên sóng mắt lưu chuyển, sau đó thì quyến rũ nói: "Chỉ hy vọng tương lai Minh ca ca không có quên người ta."
Tô Minh cười ha ha nói: "Làm sao lại thế? Ta có thể lấy được huyết mạch Chúa Tể, đoạt được chức vị Thiếu chủ, cái nào mà không phải ngươi đang giúp đỡ ta, ta cam đoan để quãng đời còn lại về sau của ngươi đều sống trong hạnh phúc!"
Đầu tiên là cướp được huyết mạch Chúa Tể, loại bổ Tô Thần, từ đó tu vi đột nhiên tăng mạnh, đoạt được chức vị Thiếu chủ, lại mượn dùng danh Thiếu chủ để tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh, từ đó ở trong đó tìm được Ngưng Huyết quả, rồi kích phát hoàn toàn tiềm lực của huyết mạch Chúa Tể, thật có thể nói là hết khâu này tới khâu khác.
Tiêu Yên Nhiên thâm tình nói: "Thật? Minh ca ca tốt nhất rồi."
Tô Minh nhìn vào dáng vẻ của Tiêu Yên Nhiên, trong bụng lập tức dâng trào lên một cỗ dục hỏa, nồng nhiệt nói: "Làm sao ta lại lừa ngươi? Bây giờ ta sẽ làm cho ngươi được vui vẻ."
Khuôn mặt Tiêu Yên Nhiên đỏ lên, muốn cự tuyệt nhưng lại ra vẻ mời chào nói: "Chán ghét!"
"Ở đây không có ai, chúng ta nhanh lên đi."
Một tay Tô Minh ôm thân thể mềm mại của Tiêu Yên Nhiên vào trong ngực, nghĩ tới đây là nữ nhân mà Tô Thần thích thì trong lòng càng tràn ngập cảm giác thành tựu.
Tô Thần a Tô Thần, ngươi đã định sẵn không bằng ta a!