Nữ nhân mà ngươi thích nguyện ý mặc ta đùa bỡn, huyết mạch Chúa Tể của ngươi thuộc về ta, chức vị Thiếu chủ cũng thuộc về ta, ta còn được tiến vào Nguyên Trì thánh cảnh, dựa vào huyết mạch của ngươi đăng đỉnh chí cao!
Ngươi sinh ra từ đầu tới đuôi đều là vì thành toàn cho ta a, ha ha ha ...
Tô Minh càng nghĩ thì càng kích động, vừa mới đẩy Tiêu Yên Nhiên vào trên giường thì lain nghe trong hư không đột nhiên truyền tới một tiếng hét lớn: "Tô Thần ta trở về!"
Giọng nói cuồn cuộn giống như tiếng sấm, vang vọng ở trong hư không.
Toàn bộ Tô gia đầu tiên là yên tĩnh, sau đó thì xì xào bàn tán!
"Tô Thần? Thiếu chủ trước đó trở về rồi?!"
"Biến mất ba năm, hắn thế mà trở về, đây là đi nơi nào?"
"Không thể tin được, Tô Thần trở về, vậy Tô Minh làm sao bây giờ?"
"Thật hay giả? Đi, nhanh đi xem chút."
Lần lượt từng thân ảnh lao ra khỏi Tô gia, nhanh chóng đi về phía phương hướng của Tô Thần.
Cùng một thời gian, động tác của Tô Minh và Tiêu Yên Nhiên bởi vậy mà bị ngưng trệ, hứng thú của hai người trong nháy mắt hoàn toàn không còn, đều kinh hãi mà đứng dậy.
Tiêu Yên Nhiên khó có thể tin hoảng sợ nói: "Không có khả năng, làm sao Tô Thần lại trở về? Hắn là phải chết rồi mới đúng!"
Tô Minh chẳng mấy chốc đã bình phục tâm tình, cười lạnh nói: "Vội cái gì? Hắn có thể còn sống khi ở bên trong cấm khu thượng cổ thì có thể làm gì? Huyết mạch Chúa Tể đã được ta đoạt được, hắn chỉ là một tên tàn phế mà thôi, nếu như hắn co đầu rút cổ thì còn có thể sống được lâu một chút, dám hiện thân thì chính là muốn chết!"
Tiêu Yên Nhiên lo lắng nói: "Nếu như hắn vạch trần chúng ta với Tô gia, vậy ..."
"Ha ha, ngươi cảm thấy Tô gia sẽ giúp ta hay là giúp một tên tàn phế?"
Tô Minh nở nụ cười lãnh khốc, nói tiếp: "Đi thôi, đi xem dáng vẻ chật vật của Tô Thần bây giờ một chút!"
Bên ngoài Tô gia, càng ngày càng có nhiều người tập trung ở đây, xem như một số trưởng lão đức cao vọng trọng cũng đều hiện thân, ánh mắt dừng ở trên người Tô Thần, hoặc là vui mừng hoặc là hoài nghi.
Cuối cùng, Tam trưởng lão đứng dậy, mở miệng hỏi: "Tô Thần, ba năm qua ngươi đi nơi nào?"
Tô Thần không giấu diếm, nói thẳng: "Tam trưởng lão, ba năm trước đây ta bị Tiêu Yên Nhiên liên hợp với Tô Minh ám toán, không chỉ có huyết mạch Chúa Tể bị đoạt, còn bị bọn họ đánh vào cấm khu thượng cổ! Nếu không phải mạng lớn thì ta sớm đã bị tan thành mây khói."
Lời vừa nói ra, không thua gì một quả bom nổ dưới nước, khiến toàn trường sôi trào.
"Huyết mạch Chúa Tể của Tô Thần ... bị đoạt rồi?!"
"Tô Minh thế mà làm ra loại chuyện này, khó trách sau khi Tô Thần biến mất, tu vi Tô Minh lại tiến triển cực nhanh, vượt xa trước kia!"
"Cướp được huyết mạch Chúa Tể, thiên phú tự nhiên phóng đại!"
"Thật khó có thể tin, đây là chuyện lớn a!"
"Ta không thể cảm nhận được khí tức cường đại trên người Tô Thần, hắn sa sút như vậy rõ ràng đã là một kẻ tàn phế."
Con ngươi của một đám trưởng lão của Tô gia co rụt lại, đưa mắt nhìn nhau, không người mở miệng nói chuyện.
Tam trưởng lão trầm giọng hỏi: "Tô Thần, chuyện này là thật?"
Sắc mặt Tô Thần bình tĩnh, ngưng giọng nói: "Các ngươi có thể gọi Tô Minh ra, ngay tại chỗ kiểm tra huyết mạch Chúa Tể một chút!"
"Không cần kiểm tra, ta thừa nhận cướp huyết mạch Chúa Tể của hắn!"
Tô minh cất bước, sải bước mà tới, sắc mặt hắn bình tĩnh, nói chuyện gióng như chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ, bên cạnh còn có Tiêu Yên Nhiên đi theo.
,
Nhìn thấy hai người bọn họ, trong mắt Tô Thần lập tức bắn ra vẻ vô cùng tức giận, trầm giọng nói: "Tô Minh, Tiêu Yên Nhiên!"
Những người khác đều kinh ngạc mà nhìn về phía Tô Minh, không nghĩ tới hắn thế mà trực tiếp thừa nhận.
Tô Minh cười nhìn vào Tô Thần, đạm mạc nói: "Tô Thần, con đường tu luyện vốn là trộm âm dương đoạt tạo hóa, đạo lý này ngươi chẳng lẽ không hiểu? Bây giờ ta đã có khả năng tới Chúa Tể, hy sinh ngươi ta cảm thấy đáng giá!"
"Đánh rắm, đồng tộc tương tàn, ám tiễn đả thương người, ngươi vĩnh viễn khó chứng đại đạo! Trước tiên ta xử trí ngươi dựa theo tộc quy!"
Tam trưởng lão gầm thét một tiếng, đưa tay chộp về phía Tô Minh.
Tuy nhiên, Đại trưởng lão ở một bên lại đột nhiên đưa tay ra hóa giải công kích của Tam trưởng lão.
Sắc mặt Tam trưởng lão trầm xuống, chất vấn: "Đại trưởng lão, ngươi muốn che chở tên nghiệp chướng này?!"
Đại trưởng lão nhìn về phía Tô Thần, mở miệng nói: "Tô Thần, người sống một đời, ai có thể không có lỗi? Ngươi và Tô Minh là người cùng một tộc, lẽ ra phải thông cảm nhau nhau, lỗi lầm đã có, xem như ngươi giết Tô Minh, huyết mạch Chúa Tể cũng không cách nào khôi phục, không bằng như vậy được rồi, ta cam đoan có thể để ngươi cả đời không lo, Tô gia có thể thỏa mãn mọi yêu cầu của ngươi!"
Tô Thần trợn tròn mắt, không thể tin được mà nhìn vào Đại trưởng lão.
Một lát sau thì phát ra một tiếng cười thảm, càng cười tiếng cười càng lớn.
"Ha ha ha, ha ha ha -- "
Hắn nói lời chế giễu: "Lúc hắn giết ta tại sao không nghĩ toweis ta và hắn là cùng tộc? Đại trưởng lão, trước kia ta tôn ngươi, kính ngươi, bây giờ mới phát hiện, ta nhìn sai người, ngươi quả thực không thể nói lý!"
"Làm càn!"
Nhị trưởng lão nghiêm nghị quát mắng, sau đó thì nói với Tô Thần: "Tô Thần, chúng ta có thể hiểu tâm trạng của ngươi, nhưng Tô gia nhất định phải có thiên tài, hy vọng ngươi có thể hiểu được, vì gia tộc mà nhịn một chút!"
"Nhịn? Ta nhịn thế nào?" Tô Thần chỉ vào Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão, hai mắt dần dần chuyển lạnh, mở miệng nói lời chỉ trích: "Có phải chỉ cần mạnh lên là có thể cướp đoạt huyết mạch của người khác một cách tùy tiện như vậy sao? Con cháu trong tộc tự giết lẫn nhau không từ thủ đoạn, cái này có khác gì với ma tu? Các ngươi luôn miệng nói là vì gia tộc, kỳ thực chẳng qua chỉ là có tầm nhìn hạn hẹp, chắc chắn sẽ để cho gia tộc rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!"
Ánh mắt Đại trưởng lão vẫn bình tĩnh không e ngại, lạnh lùng nói: "Tpp Thần, Tô Minh có được huyết mạch Chúa Tể, hơn sữa trời sinh đạo đồng, tương lai có thể thành Đại Đạo Chúa Tể, dẫn Tô gia đi về phía huy hoàng, mà ngươi ... chẳng qua chỉ là một kẻ tàn phế."
Tam trưởng lão nhịn không được nói: "Đại trưởng lão, nếu không tuân theo phép tắc thì không thành quy củ a!"
Tứ trưởng lão chen miệng nói: "Lão tam, phép tắc là chết, người là sống, mọi chuyện đều phải lấy lợi ích của gia tộc làm đầu, Tô Thần lúc này ... không có giá trị! Mà Tô Minh có giá trị để chúng ta phải bảo vệ!"
Tam trưởng lão thở dài một tiếng, cạn lời.
Đại trưởng lão nói với Tô Thần: "Tô Thần, thả cừu hận xuống, ngươi còn là người của Tô gia ta."
"Ha ha, nghe ý tứ này của ngươi, nếu ta còn muốn báo thù thì chuẩn bị trục xuất ta ra khỏi Tô gia?"
Tô Thần lắc đầu, khinh thường nói: "Tô gia này không cần cũng được!"
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của mọi người đều trầm xuống.
Sau đó lại nghe Tô Thần nói tiếp: "Có điều, mọi thứ ta đã từng mất đi sẽ tự mình đoạt lại! Tô Minh, ngươi có dám đánh với ta một trận không?!"