Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1132: CHƯƠNG 1132: ĐÂY LÀ CHÍ BẢO GÌ?

Tô Thần khiêu chiến Tô Minh?

Lời nói này làm cho tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người, thậm chí còn không thể tin vào tai của mình.

Sự chênh lệch giữa hắn và Tô Minh giống như hằng tinh và cát sỏi, dựa dựa vào cái gì lại dám như vậy?

Tô Minh cũng không nghĩ tới Tô Thần sẽ điên cuồng như vậy, kinh ngạc nói lời xác nhận: "Ngươi muốn đánh với ta một trận?"

Tô Thần thản nhiên nói: "Không sai, hy vọng ngươi không làm con rùa đen rút đầu."

"Phốc, ha ha ha -- "

Tô Minh cười lên một cách điên cuồng, giống như nghe được chuyện buồn cười nhất trên thế gian, nhiền về phía Tiêu Yên Nhiên thản nhiên nói: "Ngươi đã nghe thấy chưa? Hắn lại muốn khiêu chiến ta?"

Tiêu Yên Nhiên há miệng cười một cái, khinh thường nói: "Nghe thấy, hắn đây là bị tức giận tới mức mất hết cả lý trí rồi, thành một con chó dại rồi."

Những người khác của Tô gia đều lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Tô Thần đầy vẻ thông cảm.

"Ai, tuy rằng những gì hắn gặp phải làm cho người phải đau lòng, nhưng là cách làm này của hắn có khác gì muốn chết đâu."

"Tô Minh mặc dù chỉ là cảnh giới Thiên Đạo, nhưng có huyết mạch Chúa Tể cộng thêm đạo đồng, đủ để chiến một trận với Đại Đạo chí tôn, Tô Thần ở trước mặt hắn thì có khác gì một con kiến hôi đâu."

"Đây là sự ngoan cố cuối cùng của Tô Thần đi."

Tam trưởng lão ngưng mắt nhìn về phía Tô Thần, mở miệng khuyên nhủ: "Tô Thần, xung động không giải quyết được vấn đề, ngươi suy nghĩ cho kỹ càng!"

Tô Thần mở miệng nói: "Đa tạ Tam trưởng lão đã quan tâm, hôm nay ta chắc chắn đánh bại Tô Minh!"

"Đánh bại ta? Tô Thần, ngươi là sống ở trong mơ sao?"

Tô Minh cười lạnh nhìn vào hắn, sát ý tràn đầy nói: "Đã ngươi đã không muốn được chết nhanh như vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi!"

Hai mắt Đại trưởng lão rủ xuống, bình tĩnh mở miệng nói: "Lúc khiêu chiến, đao kiếm không có mắt, sinh tử chớ bàn, các ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi."

Hai mắt Tô Thần lạnh lùng nhìn vào Đại trưởng lão, không thể không có chút bi thương.

Đại trưởng lão rõ ràng khẳng định chính mình không phải là đối thủ của Tô Minh, cho nên mới nói câu nói sinh tử chớ bàn này, ám chỉ Tô Minh có thể giết mình.

Năm đó, khi hắn còn là Thiếu chủ, tất cả mọi người trong Tô gia đều khách khách khí khí với hắn, kính sợ có phép, Đại trưởng lão thì luôn là trưởng bối hòa ái dễ gần, bây giờ sa sút, lúc này mới nhìn thấu lòng người bạc tình cỡ nào.

Quả nhiên là thói đời dễ thay đổi, lòng người khó lường!

Tô Minh cười gằn nhìn vào Tô Thần, khí thế hừng hực, mở miệng nói: "Tô Thần, bây giờ ngươi chỉ là một tên phế vật, còn sống cũng chỉ lãng phí tài nguyên, lần này để cho ta giết chết ngươi đi!"

Trên vai Tô Thần vác hậy khuấy phân, bên trong đôi mắt như có hỏa diễm bốc lên, chậm rãi bước ra hai bước đi về phía trước, bình tĩnh nói: "Tô Minh, ngươi làm ta quá thất vọng, sinh ra có đạo đồng lại chiếm huyết mạch Chúa Tể của ta, nhưng vẫn như cũ không nhìn ra ta sâu cạn thế nào, thật cho rằng ta trở về là để chịu chết sao?"

Nghe thấy vậy, lông mày Tô Minh đột nhiên nhíu một cái.

Những người khác đều lộ ra vẻ mặt kinh dị, khí thế của Tô Thần không thay đổi khi ở dưới khí thế của Tô Minh, đây cũng không phải là một tên phế vật là có thể làm được.

Chẳng lẽ tu vi của hắn đã khôi phục rồi? Chỉ là ... điều này sao có thể?

"Giả thần giả quỷ, ta chỉ biết ngươi chắc chắn không phải là đối thủ của ta!"

Tô Minh lạnh như băng hét lên một tiếng, bước ra một bước lập tức đi tới trên bầu trời của Tô Thần, xem hắn như con kiến hôi lăng không giẫm xuống một cái!

Pháp tắc vô tận hội tụ thành ánh sáng rực rỡ, như là đạn pháo oanh kích về số mệnh, uy thế nhìn như không lớn, nhưng là xuất thủ cực nhanh, khí tức sát phạt cực nặng!

Dưới một giẫm này, cảnh giới Thiên Đạo bình thường sẽ lập tức bị giết chết!

Tuy nhiên, Tô Thần chỉ nhấc tay trái lên, giơ thùng phân lên và chặn ở trên không trung, hóa giải một kích này thành vô hình.

Sau đó, hắn đột nhiên giẫm lên mặt đất, vung thùng phân, như là ngân hà đổ ngược, từ dưới lên đập thẳng về phía Tô Minh!

Tô Minh còn chưa kịp chấn kinh, bên trong con ngươi đen nhanh của hắn dường như có mạch nước ngầm đang cuộn trào mãnh liệt, nhìn vào thùng phân này, mơ hồ nhìn thấy trong đó chứa đầy bản nguyên, ẩn chứa lực lượng trấn áp khó có thể tưởng tượng được, oanh kích về phía chính mình!

Đây là chí bảo gì?

Hắn cảm thấy khó có thể tin.

Lúc Tô Thần không sử dụng, thế mà ngay cả một chút xíu khí tức đều không hiển lộ ra.

Tô Minh không dám chậm trễ, đưa tay gọi ra một cái chuông lớn màu vàng óng, dẫn động đại đạo xung quanh, như là hội tụ sông biển.

"Đại Đạo chi âm, Kim Chung Hộ thể!"

"Keng!"

Thùng phân đánh vào trên Kim Chung, tiếng chuông vang lên mạnh mẽ, rung động khắp nơi, hình thành một dòng nước màu vàng kim, nhuộm cả bầu trời một lớp vàng.

Ngay sau đó, con ngươi của tất cả mọi người đều co rụt lại, miệng đều không hẹn mà đều há to ra nhất có thể!

Bởi vì bọn họ nhìn thấy, Tô Minh thế mà bị chấn động tới bay ngược ra sau!

"Thật mạnh, đó ... thùng gỗ đó là chí bảo gì?"

"Không thể tưởng tượng nổi, ta thế mà cho rằng cái thùng kia chỉ là rác rưởi, còn cười thầm Tô Thần mang theo một cái thùng rác ..."

"Kia chính là Đại Đạo Kim Chung a, là đạo khí mà Đại trưởng lão ban cho Tô Minh hộ thể, thế mà bị một cái thùng đập bay rồi?"

"Thực lực của Tô Thần cũng không thể khinh thường, huyết mạch Chúa Tể của hắn không phải bị cướp rồi sao? Đến cùng là dựa vào cái gì có thể đánh một trận với Tô Minh?"

. . .

Toàn bộ Tô gia, xì xào bàn tán, bị không thể tưởng tượng nổi bao phủ.

Xem như bốn vị trưởng lão cũng phải kinh hãi, bởi vì cho dù là bọn họ thì cũng không có cảm nhận được sự không tầm thường trên người Tô Thần.

Nhị trưởng lão hít vào một ngụm khí lạnh, ngưng giọng nói: "Cơ duyên, dục hỏa trùng sinh, phá rồi lại lập, trong ba năm qua, Tô Thần tuyệt đối đã thu được cơ duyên lớn tới kinh thiên!"

Tứ trưởng lão cũng sợ hãi mà than: "Thùng gỗ kia có khả năng trấn áp bản nguyên, tuyệt đối là Bản Nguyên Chí bảo!"

Tô Minh ở trên không trung đã ngừng thân hình lại, sắc mặt dần dần trở nên ngưng trọng, hắn tuy rằng bị đánh lui nhưng vậy cũng không đủ để làm cho hắn bị thương.

Cười lạnh nói: "Là ta xem thường ngươi rồi, tuy nhiên ngươi cho rằng thu được một chút cơ duyên là có thể tới tìm ta để báo thù sao? Còn kém xa lắm! Bây giờ ta sẽ để cho người nhìn rõ sự chênh lệch giữa ta và ngươi!"

"Cuồng Thần Thất Sát!"

Pháp lực trên người hắn rung động ầm ầm, đại đạo xung quanh đều được điều động, lấy một loại tốc độ hội tụ cực kỳ khoa trương ngưng tụ tới xung quanh Tô Minh, khiến cho hư không rung động, không gian vặn vẹo, ánh mắt cũng nhìn không được rõ ràng.

Tuy nhiên có thể cảm nhận được, ở trong đó có một cỗ lực lượng kinh khủng đang sinh sôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!