Đại trưởng lão cũng trợn mắt há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào con bò sữa kia mà trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương, "Cái này, cái này, cái này ..."
Nếu như vừa rồi là hắn xuất thủ thì kết quả tuyệt đối không khác gì so với Tứ trưởng lão, nghĩ thôi đã cảm thấy kinh dị rồi.
Hai mắt Tộc trưởng Tô gia trở nên hơi ngưng trọng, vẻ mặt âm trầm tới cực điểm.
Vào lúc này, nói không hối hận thì là giả.
Nếu như sớm biết Tô Thần có loại át chủ bài này thì hắn tuyệt đối sẽ không làm chuyện tới tuyệt tình như vậy.
Nhưng là vào lúc này nói gì thì cũng đã muộn rồi, đám người này phải chết, bằng không Tô gia chắc chắn sẽ loạn lớn!
Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi đưa tay.
Ở trong lòng bàn tay của hắn, có một viên hạt châu đỏ rực đang xoay tròn một cách chậm rãi, hỏa diễm bản nguyên vô tận hiển hóa thành thành những con tiểu long vờn quanh người hắn.
Trong nháy mắt khi hạt châu này xuất hiện, đại đạo xung quanh giống như được thắp sáng, có hỏa diễm bốc lên.
Xung quanh được chiếu sáng lên đỏ rực, nhiệt độ cực nóng đẩy lên cao.
Tam trưởng lão hoảng sợ nói: "Không tốt, là Luyện Đạo châu là chí bảo truyền thừa phần thiên chử hải (đốt trời đun nước) của tộc ta!"
"Hạt châu này có thể ngưng tụ Thần hỏa, lấy bản nguyên làm nhiên liệu, không gì không thiêu cháy, không nói tu sĩ, xem như pháp bảo bình thường cũng không đỡ nổi."
Tô Trường Hà cũng tương tự lo lắng mở miệng, hắn đưa tay, một mạch lấy hết tất cả pháp bảo của mình ra ngoài, xếp vào dưới chân bò sữa, mở miệng nói: "Bò Sữa tiền bối, những pháp bảo này đều là ta cất giữ, chắc là còn có thể ngăn cản được một lúc, nhân cơ hội này mau trốn đi!"
"Còn có ta!"
Tam trưởng lão cũng mở miệng, lập tức lấy hết pháp bảo mạnh nhất của chính mình ra ngoài.
Tuy nhiên, bò sữa chỉ nhìn thoáng qua những pháp bảo dưới chân này một lúc, lông mày lại không thể không nhíu mày, trong đôi mắt bò tràn đầy vẻ xoắn xuýt.
Đây đều là cái quái gì?
Khuôn mặt các ngươi đều hiển thị rõ vẻ lo lắng, nhưng tại sao lại đưa cho ta nhiều thứ rác rưởi như vậy?
Do dự một lát, nó vẫn là không định ủy khuất chính mình.
Đùi bò vừa nhấc, đá bay đống pháp bảo cạnh chân ra bên ngoài, một mặt ghét bỏ nói: "Rác rưởi!"
Tam trưởng lão và Tô Trường Hà nhìn vào pháp bảo bị đá trở về, hai mắt trợn tròn lên, đều choáng váng.
Rác rưởi?
Là nói những pháp bảo này của chúng ta?
Con bò sữa này là có chuyện gì xảy ra?
Không chờ bọn họ nghĩ ra, khí thế bên Tộc trưởng Tô gia đã đột nhiên vọt lên tới đỉnh phong, sóng nhiệt kinh khủng phả vào mặt, hỏa diễm thế mà phát ra tiếng gào thét, như hỏa hình hung thú, có thể đốt luyện thiên địa.
Không gian xung quanh giống như bị hòa tan, bản nguyên đang sôi trào.
Tô Trường Hà vội vàng nói: "Bò tiền bối, đừng chậm trễ nữa, sử dụng pháp bảo của chúng ta thì còn có thể ngăn cản được một lúc!"
Sắc mặt Tam trưởng lão cũng biến hóa kịch liệt, "Đúng vậy a, Bò tiền bối, lúc này không phải lúc bốc đồng!"
Có điều, bò sữa nhìn khẽ lườm bọn hắn và không thèm để ý tới, chỉ há miệng bò ra, đầu lưỡi hơi xoay chuyển, trong đó thế mà lộ ra một gốc thảo (cỏ) nhỏ màu xanh biếc.
"Đây, đây là ... thảo (cỏ)?!"
Trong lúc nhất thời Tam trưởng lão và Tô Trường Hà không dám tin vào hai mắt của mình.
Nó cự tuyệt pháp bảo của chúng ta, lại lấy ra một cây thảo (cỏ) ... không thể nào, không thể nào, không phải là nó chuẩn bị dùng gốc thảo này đi đối phó Thần hỏa chứ?
"Phốc -- ha ha ha, oa ha ha ha..."
Tộc trưởng Tô gia hiển nhiên cũng để ý tới điểm này, không dừng lại, phát ra tiếng tiếng cười rộ lên.
Sau đó thì sát ý toàn thân hắn tăng vọt lên, cổ tay vung lên, những hỏa diễm kia thế mà trở thành thể lỏng, như nước chảy chảy xuôi quanh người hắn, theo hắn đưa tay chỉ về phía bò sữa, Thần hỏa mang theo lực lượng hủy diệt kinh khủng áp chế về phía bò sữa!
Hỏa diễm che trời, bao phủ bốn phương tám hướng, hung tàn tới cực điểm!
Cũng vào lúc này, khí thế trên người bò sữa đột nhiên thay đổi, đôi mắt bò trở nên thâm trầm, lộ ra vẻ vô cùng uy nghiêm, từng đợt cảm giác áp bách theo đó mà tràn lan ra.
Giọng điệu xa thẳm, như thể từ cõi vĩnh hằng, "Bò sữa dũng cảm, không sợ khó khăn!"
Dứt lời, miệng nó phun ra một cái, gốc thảo (cỏ) kia biến thành một một vệt ánh sáng màu xanh lục, nhanh chóng lao về phía Tộc trưởng Tô gia!
"Sưu -- "
Trong nháy mắt khi gốc thảo này vọt ra, khí tức của nó mới bùng nổ!
Giống như một viên minh châu bị phủ đầy bụi, hết bụi thì tỏa sáng, chiếu sáng cả bầu trời!
Những nơi gốc thảo (cỏ) này đi qua, tất cả không gian xung quanh nhiễm lên một vệt màu xanh biếc, không gian cũng biến thành màu xanh lục, sau lưng giống như có một đồng cỏ xanh mượt mênh mông vô bờ đi theo, lao về phía Tộc trưởng Tô gia!
"Ngọa tào! Cái này, thảo (cỏ) này ..."
Tô Trường Hà và Tam trưởng lão đều im lặng, nhìn chằm chằm vào gốc thảo (cỏ) xanh kia, hận không thể để cho tròng mắt của mình dính vào đó.
Bọn họ có thể cảm nhận được rõ ràng, có một cỗ bản nguyên vô cùng tinh khiết đang lưu chuyển ở trên gốc thảo kia, đây không phải là thảo, mà là bản nguyên, nếu như dùng để luyện khí thì có thể luyện chế thành Bản Nguyên Chí bảo cực phẩm!
Tô Trường Hà rung động nói: "Trời ạ, bản nguyên thật là nồng đậm, đây là thảo (cỏ) gì?!"
Tam trưởng lão cũng kinh hãi muốn chết, "Không thể tưởng tượng nổi, thảo này đủ để xuyên thấu mọi thứ trên thế gian! So sánh để mà nói, pháp bảo vừa rồi của chúng ta quả đúng là rác rưởi..."
"Lại là như vậy, nhìn bề ngoài bình thường không có gì lại, lại là quang hoa nội liễm, quá hố người!"
Con ngươi Tộc trưởng Tô gia đột nhiên co rụt lại, nghiến răng nghiến lợi nói: "Có điều, thảo (cỏ) thì đấu với Hỏa như thế nào? Nhìn ta thôn phệ hết tất cả màu xanh biếc kia! Chết đi cho ta!!!"
"Rống!"
Hỏa diễm phát ra tiếng gào thét, kéo dài như một đầu Long, điên cuồng cuốn về phía bò sữa, đằng sau nó là cả một mảnh thế giới màu đỏ, không gian hòa tan giống như dung nham!
Tất cả mọi người nín thở.
Trên thực tế, bọn họ muốn thở cũng không thở được, bởi vì mảnh không gian này đều bị hai cỗ lực lượng kinh khủng này trấn áp!
Dưới cái nhìn của vô số người, cảnh tượng ánh sáng màu xanh biếc vạch phá trời xanh, lao thẳng tới đâm vào bên trong hỏa thể lỏng.
Một vệt màu xanh lục này, ở bên trong hỏa diễm hào quang không giảm chút nào, giống như một thanh kiếm đồ long, xuyên thủng chui vào thế không thể đỡ!
Ngay sau đó là đồng cỏ xanh vô tận phía sau lưng nó, va chạm với bầu trời đầy hỏa diễm, lực lượng kinh khủng bùng nổ trên bầu trời, dị tượng nở rộ như pháo hoa.
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, hỏa diễm gánh không được uy lực của đồng cỏ xanh mướt kia, bắt đầu trở nên xanh biếc.
Màu xanh biếc dạt đào, sinh cơ vô hạn, lao thẳng tới trấn áp về phía Tộc trưởng Tô gia.
"Không! Điều này sao có thể? Đây là thảo (cỏ) gì?!"